Lần này sau khi giành giải nhất cuộc thi, mấy ngày kế tiếp Trần Khả Nhất nhận được vài lời mời phỏng vấn từ các công ty.
Khi nhận được lời mời đầu tiên, Trần Khả Nhất và Ngôn Tụng đang ngồi ăn cơm bên ngoài.
Bởi vì vấn đề giới tính của hai người, nên khi ra ngoài họ không thân mật như các cặp đôi khác. Khi ăn trong nhà ăn, hai người cơ bản đều ngồi đối diện nhau.
Nhưng cho dù là như vậy, Trần Khả Nhất vẫn luôn thực hiện trách nhiệm của một bạn trai, trong lúc ăn sẽ không ngừng gắp đồ ăn cho Ngôn Tụng.
Hôm nay lại khác hẳn. Trong chén của Ngôn Tụng đã trống từ lâu, thế mà vẫn không thấy Trần Khả Nhất có phản ứng.
Ngôn Tụng cầm đũa, tò mò ngẩng đầu nhìn anh.
Ai ngờ người ngồi đối diện cậu- Trần Khả Nhất- tâm trí căn bản không đặt ở bữa ăn.
Giờ phút này anh đang cầm di động, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, sắc mặt còn có chút vui mừng.
Quan trọng hơn, bát và đũa trước mặt anh sạch trơn, không động vào chút nào.
Thấy vậy, Ngôn Tụng hơi nổi giận.
Cậu đặt đũa xuống, không chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Khả Nhất.
Ngôn Tụng không phải giận chuyện Trần Khả Nhất không gắp thức ăn cho mình.
Mà là giận việc anh vì chơi điện thoại mà bỏ bê luôn việc ăn cơm.
Di động rốt cuộc có gì? Ai đang nhắn?
Có lẽ thứ gì đó trong điện thoại quá hấp dẫn, đến mức Trần Khả Nhất hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của Ngôn Tụng.
Nhìn vậy, Ngôn Tụng càng bực.
Cậu hít sâu một hơi, vừa định ném đôi đũa về phía Trần Khả Nhất để cảnh cáo, còn chưa kịp làm thì giây tiếp theo Trần Khả Nhất đã ngẩng lên, đôi mắt chứa ý cười không giấu được, còn đưa màn hình điện thoại về phía Ngôn Tụng, kích động nói:
“Ngôn Tụng, anh nhận được lời mời phỏng vấn từ tập đoàn Ngải Thịnh!”
Dứt lời, Trần Khả Nhất lập tức đứng dậy, đi vòng qua ngồi cạnh Ngôn Tụng, hoàn toàn không nhận ra Ngôn Tụng đang không vui.
Nghe câu đó, Ngôn Tụng vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa vi diệu cứng người, biểu cảm hơi đơ, tay siết chặt lấy đũa.
Thì ra là vậy…
Ngôn Tụng nâng ly lên uống một ngụm nước.
Hai người ngồi sát cạnh nhau, Trần Khả Nhất đưa điện thoại ra trước mặt Ngôn Tụng để cậu nhìn rõ hơn.
Anh vừa xem vừa đọc:
“Chào bạn, xin hỏi bạn có phải Trần Khả Nhất tiên sinh không? Tôi là Hứa Điệp, giám đốc bộ phận nhân sự của tập đoàn Ngải Thịnh. Sau khi tìm hiểu thành tích ưu tú và năng lực thao tác của bạn trong cuộc thi tại trường, chúng tôi hy vọng bạn có thể tham gia buổi phỏng vấn của công ty. Chúng tôi tha thiết mong bạn sẽ trở thành một phần của tập đoàn, mong được trao đổi sâu hơn và hy vọng nhận được phản hồi từ bạn.”
“Cái này không phải rất bình thường sao?” Ngôn Tụng dùng khăn giấy lau miệng, giọng không mấy quan tâm. “Bọn họ chắc chắn nhìn thấy anh đạt giải nhất mấy ngày trước nên mới gửi.”
Nhưng đối với Trần Khả Nhất, đây tuyệt đối là một kinh ngạc lớn.
“Đây chính là tập đoàn Ngải Thịnh mà.”
Chuyên nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo, tổng bộ đặt tại Hoài thị, vài thành phố lớn xung quanh đều có công ty con, tổng số nhân viên lên đến hàng vạn.
Nhưng khi nhìn sang Ngôn Tụng, rồi liên tưởng đến tập đoàn Ngôn thị, nhớ đến quy mô của họ, Trần Khả Nhất lại cảm thấy… tập đoàn Ngôn thị còn mạnh hơn Ngải Thịnh một chút.
Địa vị của Ngôn Tụng cao như vậy, chắc chắn sẽ không để điều này vào mắt.
“Anh rất muốn đi sao?” Ngôn Tụng hỏi.
Trần Khả Nhất buông điện thoại xuống, suy nghĩ một chút rồi nhẹ gật đầu.
“Vậy anh không suy nghĩ về chuyện anh em và ba em đã nói trước đó sao?”
Biểu cảm của Trần Khả Nhất hơi thay đổi.
Dù Trần Khả Nhất chủ động tranh thủ hay được mời, tập đoàn Ngôn thị nhất định là nơi mà anh nên đến nhất.
Hơn nữa trước đó, đó vẫn luôn là giấc mơ của anh.
Nhưng đối với Trần Khả Nhất hiện tại…
Mộng tưởng tuy đẹp, nhưng anh và Ngôn Tụng chung quy cũng phải đối mặt với hiện thực.
Anh sợ…
“Thôi.” Ngôn Tụng như nhìn ra được sự do dự của anh, “Anh tự quyết định là được rồi.”
_
Trong vài ngày sau đó, Trần Khả Nhất lại nhận được thêm mấy lời mời phỏng vấn, thậm chí có vài công ty còn bỏ qua bước phỏng vấn, đưa ra điều kiện để mời anh vào làm luôn.
Sau khi bàn bạc với Ngôn Tụng, cuối cùng Trần Khả Nhất quyết định đến tập đoàn Ngải Thịnh để tham gia phỏng vấn.
Tuy rằng bên kia chủ động tha thiết mời, nhưng Trần Khả Nhất vẫn rất coi trọng lần phỏng vấn này.
Một ngày trước, anh mở tủ quần áo, suy nghĩ nên mặc gì để đi.
Trước đây làm công việc bán thời gian, không cần ăn mặc trịnh trọng, nên Trần Khả Nhất thường mặc rất tùy ý.
Nhưng hôm nay thì khác, đây là tập đoàn Ngải Thịnh.
Nhìn hàng loạt quần áo trong tủ, Trần Khả Nhất cảm thấy hơi đau đầu.
Rốt cuộc nên mặc kiểu gì để đi phỏng vấn thì mới tốt?
“Đi mua một bộ tây trang đi.” Không biết Ngôn Tụng vào phòng từ lúc nào, đứng bên cạnh nhắc nhở. “Đi phỏng vấn thì tốt nhất nên ăn mặc chính thức một chút.”
Đi làm khác với đi học, nhiều lúc trang phục rất quan trọng.
“Đi thôi.” Ngôn Tụng kéo tay Trần Khả Nhất, định dắt anh ra ngoài.
“Đi đâu vậy?” Trần Khả Nhất hoàn toàn không đề phòng.
“Mua quần áo!” Ngôn Tụng đáp.
“À…”
Lúc này đã 8 giờ tối, không còn náo nhiệt như lúc hoàng hôn nữa, người trong trung tâm thương mại cũng thưa dần.
Ngôn Tụng đi trước, Trần Khả Nhất nối bước theo sau.
Cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng của một thương hiệu cao cấp.
Ngôn Tụng ngẩng đầu ra hiệu: “Đi thôi, vào trong nào.”
Tuy Trần Khả Nhất không gọi tên được thương hiệu này, nhưng anh chắc chắn đã từng thấy nó trên quảng cáo.
Ngôn Tụng thấy anh đứng im, liền nhắc: “Đi đi, đâu phải chỉ mình anh mua. Em cũng phải mặc đồ chính thức để phỏng vấn.”
“Em cũng phỏng vấn?” Trần Khả Nhất hơi bất ngờ: “Khi nào vậy?”
Ngôn Tụng đáp: “Ngày mai, gần gần giờ với anh.”
Trùng hợp thật…
Dứt lời, Ngôn Tụng kéo Trần Khả Nhất vào cửa hàng.
Nhân viên lập tức nhận ra Ngôn Tụng, cúi chào: “Hoan nghênh Ngôn thiếu.”
Vài bộ tây trang đã được chuẩn bị sẵn ở vị trí dễ thấy nhất trong cửa hàng.
Không phải kiểu tây trang cứng nhắc thông thường, mà là loại mang phong cách nửa trang trọng pha với thời thượng, rất hợp mắt giới trẻ hiện nay.
Từng đường cắt may của bộ đồ thật sự hoàn mỹ, vừa nhìn đã biết là loại quần áo có giá xa xỉ.
Nhân viên cửa hàng nói với Ngôn Tụng: “Đây là quần áo anh yêu cầu. Xin hỏi hai vị ai thử trước?”
“Hoặc hai vị cũng có thể thử cùng lúc, cửa hàng có hai phòng thử đồ.”
Giờ cũng đã muộn, Ngôn Tụng không muốn lãng phí thời gian. Cậu nhìn thoáng qua Trần Khả Nhất rồi bảo nhân viên: “Thử cùng lúc đi.”
Mặc tây trang cũng không có thao tác gì phức tạp, hai người gần như cùng lúc kéo rèm phòng thử và bước ra.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy đối phương mặc tây trang, đáy mắt hai người đều hiện lên một tia kinh ngạc vui mừng.
Thật ra Ngôn Tụng gần như chưa từng mặc đồ chính thức.
Tuy gia tộc cậu sở hữu doanh nghiệp lớn, mỗi năm có rất nhiều buổi tụ hội phải mặc đồ trang trọng, nhưng Ngôn Tụng không thích kiểu nịnh nọt, xã giao đó.
Cậu không thích được người khác tâng bốc, và đương nhiên cậu cũng không đi nịnh ai.
Người trong Ngôn gia đều biết tính cách này, cũng biết cậu không có ý định kế thừa gia nghiệp hay theo con đường kinh doanh.
Vì thế phần lớn thời gian họ đều tôn trọng ý muốn của Ngôn Tụng.
Dù tụ hội tổ chức ở nhà chính Ngôn gia, thì cũng hầu như không thấy bóng dáng Ngôn Tụng.
Mấy năm nay Trần Khả Nhất cũng chưa từng có cơ hội thấy Ngôn Tụng mặc đồ chính trang.
Nhưng hôm nay, anh đã thấy.
Cho dù không phải đồ may đo riêng, nhưng bộ tây trang này lại cực kỳ vừa vặn trên người Ngôn Tụng.
Dung mạo Ngôn Tụng vốn đã đẹp, dưới ánh đèn dịu trong cửa hàng, dáng người cậu được phác họa rõ ràng, toàn thân toát ra một loại tự tin sắc bén.
Trần Khả Nhất nhìn đến mức sững người.
Mà Ngôn Tụng cũng không khác gì, đây là lần đầu tiên cậu thấy Trần Khả Nhất mặc tây trang.
So với trang phục thoải mái trước kia, tây trang làm Trần Khả Nhất nhìn trưởng thành hơn, ổn trọng hơn, cảm giác an toàn cũng theo đó mà tăng lên.
Hai người cứ thế mà nhìn đối phương, ánh mắt không rời khỏi nhau.
Không biết bao lâu sau, nhân viên cửa hàng mới cẩn thận tiến lại gần nhắc:
“… Xin hỏi hai vị…”
“… Có vừa ý bộ quần áo đang mặc không ạ?”