Editor: Yang Hy
Bữa ăn này diễn ra trong không khí lạ lùng, Mạch Đông vừa thấy ngọt ngào lại vừa thấy tủi thân.
Thực tập là ý gì chứ? Cậu cố tự an ủi rằng do mình do dự nên Nghiêm Tự Minh mới đề xuất cái ý tưởng kỳ quặc này, chứ không phải anh không thích cậu. Nhưng an ủi thì an ủi, Mạch Đông vẫn lấn cấn: Trong thời gian thực tập thì Nghiêm Tự Minh có được tính là bạn trai của cậu không?
Có được nắm tay không? Có được ôm không? Có được hôn như lúc nãy không?
Dù nụ hôn ban nãy làm cậu thở không ra hơi, nhưng thú thật là cậu thích lắm, chỉ tại thiếu kinh nghiệm nên chưa biết phối hợp thế nào thôi.
Ăn xong, Mạch Đông ôm bó hoa hồng, Nghiêm Tự Minh không nắm tay cậu.
Mạch Đông tủi thân vô cùng, cố đi sát bên cạnh anh nhưng vướng bó hoa, chân anh lại dài hơn chân cậu cả tấc, dù anh đã cố đi chậm lại nhưng Mạch Đông vẫn bị tụt lại phía sau một chút.
Cậu lẽo đẽo theo sau cả quãng đường, lòng buồn rười rượi. Mãi đến lúc dừng đèn đỏ, cậu mới lí nhí: "Nghiêm Tự Minh, anh nắm tay em một cái được không?"
Nghiêm Tự Minh không nghe thấy.
Tai với chả điếc!
Mạch Đông gào thét trong lòng, nhưng cậu cũng biết không trách anh được. Ngã tư xe cộ ầm ầm, xe máy còn leo cả lên vỉa hè bóp còi inh ỏi, cậu lại không dám nói to, sợ anh nghe thấy thật thì ngại.
Nhưng không được đáp lại cậu không cam tâm, bèn giật nhẹ vạt áo anh, nói to hơn một chút: "Đàn anh, anh có muốn nắm tay em không?"
Ngay sau đó, tay cậu lọt thỏm trong bàn tay ấm áp của anh. Mạch Đông lại rưng rưng nước mắt, thầm rủa cái kỳ thực tập ch.ết tiệt. Cậu biết lỗi tại mình, màn tỏ tình đang đẹp như mơ, cậu chỉ cần gật đầu là xong chuyện, ai bảo cứ lo xa làm gì để anh hiểu lầm là cậu do dự.
Cậu muốn giải thích với anh là cậu do dự không phải vì anh hay vì chuyện tình cảm của hai người, mà vì ám ảnh chuyện quá khứ. Cậu muốn nói cậu không cần thực tập gì hết, cậu sẽ không hối hận đâu, cậu muốn ôm hôn nắm tay anh ngay bây giờ.
Nghiêm Tự Minh dắt cậu sang đường, y hệt hai lần trước.
Mạch Đông vẫn chưa thỏa mãn. Rõ ràng hôm nay khác hẳn mà, hai người ăn mặc như đi dự tiệc hoàng gia, cậu còn ôm bó hoa hồng đỏ rực, dù là thực tập thì cũng là người yêu rồi chứ bộ.
Mạch Đông đi đứng lơ đễnh, đột nhiên bị giật mạnh một cái, ngẩng lên thấy chiếc xe điện vừa phóng vèo qua chỗ mình đứng. Chắc chủ xe thấy đèn xanh sắp hết nên cố vượt, Mạch Đông chưa kịp lấy lại tinh thần thì Nghiêm Tự Minh đã nhíu mày, nhìn chằm chằm cậu: "Có bị đ.â.m vào không?"
Mạch Đông lắc đầu: "Không ạ."
Nghiêm Tự Minh nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu hơn.
Mạch Đông thấy hơi đau, cậu nói: "Nghiêm Tự Minh, em không muốn thực tập đâu."
Nghiêm Tự Minh "ừ" khẽ một tiếng, hỏi: "Tại sao?"
Mạch Đông rầu rĩ nói thật lòng mình: "Em không biết thực tập tình yêu là gì, nhưng thực tập nghĩa là em có thể bị trừ điểm, em sợ không được ký hợp đồng chính thức."
Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn sửa lời cậu: "Mạch Đông, kỳ thực tập này là để em trừ điểm anh."
Mạch Đông chớp mắt: "Dạ?"
Sắp đến tháng 12 rồi, tháng 12 có Giáng sinh, giới trẻ giờ thích ngày lễ này lắm nên cuối tháng 11 các trung tâm thương mại đã rục rịch trang trí cây thông Noel khổng lồ. Hai người đi ngang qua phố đi bộ nhỏ trước cổng trường, giữa quảng trường đã dựng một cây thông Noel từ bao giờ.
Rất nhiều sinh viên đang vây quanh chụp ảnh check-in.
Nghiêm Tự Minh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Mạch Đông. Vào đến khu vực trường học nghĩa là người quen biết anh nhiều hơn hẳn, nhưng anh không hề né tránh hay giữ khoảng cách, vẫn nắm tay cậu bạn trai thực tập đang ôm bó hoa tỏ tình lãng mạn.
Nghiêm Tự Minh giải thích: "Nhật ký của em anh chưa xem hết nhưng cũng đọc lướt kha khá rồi. Hình tượng anh trong đó ảo quá, anh không tốt đẹp đến thế đâu."
Mạch Đông lắc đầu: "Đâu có, anh tốt lắm mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghiêm Tự Minh thản nhiên nói: "Thế kể ba khuyết điểm của anh xem nào?"
Mạch Đông nhíu mày vắt óc suy nghĩ. Cậu chưa quen với sự thay đổi quan hệ này, câu hỏi nghe ch.ói tai thế nào ấy. Sao có người lại bắt người yêu thầm mình bốn năm kể ra ba khuyết điểm của mình chứ? Cậu nghĩ nát óc vẫn không ra Nghiêm Tự Minh có khuyết điểm gì.
Nghiêm Tự Minh cười khẽ: "Không nói được chứ gì?"
Mạch Đông gật đầu: "Dạ, anh làm gì có khuyết điểm."
Nghiêm Tự Minh hỏi vặn lại: "Trên đời có ai hoàn hảo không?"
Mạch Đông thấy anh vô lý quá: "Em biết là không, nhưng trong mắt em anh không có khuyết điểm, mà có thì em cũng chả bận tâm. Chẳng lẽ vì người ta có khuyết điểm mà không được thích người ta à? Thế thì trên đời này chẳng ai được thích, em cũng ế chỏng chơ."
Nghiêm Tự Minh cứng họng. Giờ anh mới hiểu tại sao Mạch Đông lại đi thi tranh biện, cậu đúng là có sức hút này thật.
Mạch Đông rất hợp đi cãi nhau. Lúc ở cạnh người lạ mặt cậu ít biểu cảm, nói dễ nghe là ngẩn ngơ, nói khó nghe là mặt thối. Lúc đưa ra quan điểm thì toát lên vẻ trịch thượng khiến người ta không dám cãi lại.
Nghiêm Tự Minh tin chắc Mạch Đông không cố ý, chắc đây là hào quang của học thần chèn ép người thường thôi.
Mạch Đông thấy mình nói quá chuẩn.
Người ta bảo "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi", đại khái là thế. Tất nhiên mấy cái khuyết điểm đó không được chạm đến giới hạn đạo đức, còn lại thì cứ lờ đi là xong, mấy đôi đang yêu nhau thắm thiết giỏi vụ này nhất.
Cậu biện minh cho mình: "Em... lúc nãy em do dự không phải tại anh đâu, em chỉ nhớ lại chuyện hồi bé thôi. Với lại anh bảo thích em, em chưa tin ngay được."
Gió đêm thổi hiu hiu, không lạnh lắm nhưng tay để trần vẫn thấy buốt. Tay Mạch Đông được Nghiêm Tự Minh nắm c.h.ặ.t nhét vào túi áo khoác của anh, hai người đi dạo tiêu cơm trên sân vận động. Mạch Đông cứ khăng khăng đòi ôm bó hoa, Nghiêm Tự Minh bảo để sang một bên cậu cũng không chịu.
"Hồi đó anh muốn làm quen với em lắm. Đọc bài phát biểu của em xong, hôm đó anh không chào hỏi vì nghĩ sau này thiếu gì cơ hội. Trường nhiều hoạt động, thi thố thế mà, kiểu gì chả gặp, ai ngờ không gặp lần nào thật."
Giọng Nghiêm Tự Minh khi hồi tưởng chuyện cũ nghe dịu dàng, chậm rãi, như đang nhớ về Mạch Đông của ngày xưa. Hồi đó Mạch Đông còn thấp hơn bây giờ, gầy gò, lúc nào cũng lầm lũi một mình với khuôn mặt vô cảm, như sát thủ lạnh lùng.
Mạch Đông cũng bị cuốn vào dòng hồi ức.
Cậu ít khi nhớ về quá khứ, chắc vì thế nên mới hay viết nhật ký.
Cậu cảm thấy mình không nhớ hết nổi chuyện xưa, cũng lười dọn chỗ trong "cung điện ký ức" để chứa mấy chuyện vặt vãnh từ bé đến lớn, thà cứ viết hết ra, kể lể dòng dòng hay chuyện thường ngày nhạt nhẽo cũng được.
Mà cuộc sống của Mạch Đông nhạt nhẽo thật. Thành tích học tập luôn đứng nhất khối, gia đình êm ấm bố mẹ ít cãi nhau, không có bạn thân để cùng "nổi loạn" tắm mưa các kiểu, hoạt động ngoại khóa cũng chả tham gia, chẳng có mốc son ch.ói lọi nào để đ.á.n.h dấu cuộc đời.
Ngày ngày chỉ có đi học, học ở trường, về nhà học tiếp, rồi đi ngủ.
Nên ký ức của cậu cũng mơ hồ lắm.
"Em biết không? Hồi đó gia cảnh nhà em bị đồn ầm ĩ trong trường đấy. Lần họp phụ huynh đầu tiên năm lớp 10 ông nội em đi họp, nghe bảo ông mặc đồ rách rưới, tay bẩn lem luốc, quần áo dính đầy sơn. Mọi người tưởng nhà em nghèo rớt mồng tơi, bố mẹ không có nhà, ông nội phải đi nhặt rác nuôi em ăn học." Nghiêm Tự Minh kể lại mà buồn cười, hồi đó chính anh cũng tin sái cổ.
Mạch Đông nghệt mặt ra, cậu hoàn toàn không biết gì, vốn dĩ cậu có quan tâm tin đồn trong trường bao giờ đâu. Nhưng Nghiêm Tự Minh nhắc đến thời gian cụ thể thì cậu nhớ ra mang máng.
À... hèn chi hồi kỳ hai lớp 10 cậu cứ thấy mọi người đối xử với mình là lạ, hay dúi đồ ăn cho cậu. Ban đầu cậu từ chối, nhưng càng từ chối họ càng nhiệt tình, bắt cậu nhận bằng được mới thôi.
Hóa ra mọi người tưởng cậu không có cơm ăn...
Cậu ngượng ngùng giải thích: "Bố mẹ em bận thật mà, lúc đó chắc ông em đang nặn tượng hay làm gì đó nên người bẩn, ông em cũng chẳng quan tâm mấy chuyện đó nên không thay đồ."
Nghiêm Tự Minh nín cười: "Ừ, em bảo ông là nghệ sĩ thì anh đoán ra rồi, hóa ra là hiểu lầm tai hại. Dạo đó ngày nào đi mua đồ ăn sáng anh cũng nhớ đến em, không biết hôm nay 'nhóc quỷ nghèo' có bị đói bụng đi học không."