Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 21: Căn bệnh sợ được kỳ vọng



Editor: Yang Hy

Mạch Đông là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình kiểu mẫu, hạnh phúc và khỏe mạnh.

Thường thì những đứa trẻ có gia cảnh như thế, bố mẹ sẽ bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian ngó ngàng đến con cái. Nhưng bố mẹ Mạch Đông thì khác, họ tìm mọi cách để đồng hành cùng cậu, không bỏ lỡ bất cứ cột mốc quan trọng nào trong tuổi thơ của con trai.

Đương nhiên, mấy chuyện "trọng đại" đó toàn là hồi mẫu giáo với tiểu học.

Nhớ lần hội thao gia đình đầu tiên ở mẫu giáo, cả nhà Mạch Đông tổng động viên. Bố mẹ cùng bé Mạch Đông lăn xả vượt qua các thử thách, còn ông bà nội ngoại ngồi trên khán đài hò reo cổ vũ nhiệt tình. Hội thao kết thúc, mặt Mạch Đông đỏ bừng vì phấn khích, cả đại gia đình kéo nhau đi ăn gà rán KFC.

Chính vì được bao bọc kỹ quá nên lần đầu tiên hé mắt nhìn ra thế giới bên ngoài, Mạch Đông đã sốc toàn tập. Cậu cứ tưởng ai cũng sung sướng như mình, chẳng ai phải lo cơm áo gạo tiền, đứa trẻ nào cũng được bố mẹ cưng chiều, và ai đối xử tốt với ai cũng đều xuất phát từ tình cảm chân thành.

Hồi tiểu học, Mạch Đông đã dành rất nhiều thời gian để quan sát thế giới này.

Lúc đó vì học giỏi nên cậu được làm lớp trưởng, giúp cô giáo quản lý lớp.

Người đầu tiên khiến cậu ấn tượng là một bạn nữ học lực trung bình trong lớp. Lần nào thu vở bài tập của bạn ấy cũng trầy trật. Bạn nữ đó có đủ lý do: quên vở ở nhà, quên vở ở trường, tối qua bị ốm...

Vài lần như thế, Mạch Đông báo cáo với cô chủ nhiệm, cô chỉ bảo cậu sau này đừng để ý đến bạn ấy nữa.

Sau này Mạch Đông mới biết, bố bạn nữ đó ngoại tình bỏ nhà đi, mẹ thì ốm liệt giường. Hàng ngày tan học bạn ấy phải về nấu cơm, lau người, lật người cho mẹ, nên chẳng mấy khi làm xong bài tập.

Dạo đó Mạch Đông hay để ý bạn nữ ấy.

Các bạn khác đều có bố mẹ đưa đón, còn bạn ấy lúc nào cũng chạy bộ một mình đến trường, trời mưa gió bão bùng là y như rằng đi muộn. Bạn ấy cũng ít nói chuyện với ai, trưa chẳng bao giờ xuống căng tin. Có lần Mạch Đông mang cơm trưa, thấy bạn ấy ngồi trong lớp gặm cái bánh mì cũ loại rẻ tiền nhất.

Mạch Đông trăn trở mấy ngày trời. Hồi đó cậu đã lờ mờ hiểu về lòng tự trọng, nghĩ ra đủ cách, cuối cùng quyết định mời bạn ấy ăn trưa chung. Tối hôm trước cậu dặn bác giúp việc làm suất cơm cho hai người, hôm sau không xuống căng tin, đúng là lại thấy bạn nữ đang gặm bánh mì.

Mạch Đông bịa lý do là lỡ lấy nhầm hộp cơm của bố, nhiều quá ăn không hết. Bạn nữ ngẩn người một lúc lâu, mắt đỏ hoe, buông hai chữ lạnh lùng: "Không cần."

Mạch Đông lúng túng, cứ tưởng mình đã khéo léo lắm rồi.

Bạn nữ xù lông lên như mèo bị giẫm đuôi: "Mấy hôm nay cậu cứ nhìn trộm tôi, tôi biết thừa cậu cố ý mang cho tôi ăn, nhưng tôi chưa đáng thương đến mức cần người khác bố thí."

Mạch Đông buồn lắm, cậu chẳng biết mình sai ở đâu.

Nhưng cậu không trách ai cả, chỉ tự trách mình chưa tìm được cách giúp đỡ đúng đắn.

Trong lớp còn có một bạn nam bị tật ở chân, đi cà nhắc. Nghe bảo hồi bé bị ốm sốt cao mà không chữa kịp thời nên để lại di chứng.

Không chỉ bị tật, bạn ấy học cũng kém, mọi người bảo sốt hỏng não rồi. Cả lớp gọi bạn ấy là "thằng khùng", hay hùa nhau trêu chọc, giật đồ của bạn ấy chuyền tay nhau, rồi cười hô hố nhìn bạn ấy cà nhắc chạy theo xin lại. Mạch Đông làm lớp trưởng can ngăn mấy lần, đám con trai thấy mất hứng nên ném đồ xuống đất rồi giải tán.

Bạn nam kia lí nhí cảm ơn Mạch Đông, lầm lũi cúi xuống nhặt đồ, chẳng thèm nhìn cậu lấy một cái, lát sau mới buông một câu nhẹ bẫng: "Lớp trưởng sau này đừng giúp tớ nữa, càng giúp bọn nó càng bắt nạt tớ dữ hơn."

Mạch Đông báo cáo vụ "bạo lực học đường" này cho cô chủ nhiệm. Cô giả vờ nổi giận, bắt mấy cậu bạn kia viết bản kiểm điểm. Hình phạt kiểu "giơ cao đ.á.n.h khẽ" này làm Mạch Đông khó hiểu vô cùng.

Bạn lớp phó học tập thì thầm với Mạch Đông, bảo trong đám đó có một đứa là cháu họ cô giáo, cô không phạt nặng đâu. Đúng như vậy, sau vụ đó đám kia càng bắt nạt bạn nam dữ dội hơn. Mạch Đông đứng nhìn mà bất lực, lại thấy mình hình như làm sai thật rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau này, đôi khi Mạch Đông thấy mình là người rất lạnh lùng.

Cậu cũng tự vấn lương tâm, biết trên đời còn nhiều người khổ, nhưng ý muốn giúp đỡ họ trong cậu cứ vơi dần. Rõ ràng cậu có tất cả: gia đình, tiền bạc, học thức, nhưng cậu không thấy mình có nghĩa vụ phải đi giải cứu thế giới.

Còn nhỏ tuổi mà Mạch Đông đã nhận ra một sự thật đau lòng: con người ta có một thói quen xấu xí, đó là thích đắm chìm trong đau khổ, thích so sánh mình với người kém hơn để tìm cảm giác hạnh phúc, thích chà đạp lên những người yếu thế để thỏa mãn hư vinh.

Lên cấp hai, cậu từ chối làm lớp trưởng, chuyện này khiến cậu và mẹ có một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Cậu lạnh lùng bảo với cô chủ nhiệm là làm lớp trưởng tốn thời gian học, cậu không muốn giúp cô, cũng không muốn giúp bạn bè.

Cô chủ nhiệm gọi điện cho mẹ Mạch Đông, hỏi xem con trai bà có vấn đề tâm lý gì không.

Mạch Đông trả lời mẹ thế này: "Làm lớp trưởng con được cái gì? Được cô yêu quý, bạn bè nể phục, hay bố mẹ tự hào? Mấy cái đầu con không cần, cái sau thì con biết bố mẹ chẳng vì con không làm lớp trưởng mà giận con đâu. Còn con mất cái gì? Phải làm việc vặt cho cô, phải giải quyết rắc rối cho các bạn, làm bao nhiêu việc không tên mà có khi còn bị ghét. Mẹ ơi, hi sinh bản thân giúp người khác mới là đúng ạ? Không muốn giúp người khác là sai sao?"

Hai mẹ con ngồi trên sân thượng ngắm sao, hôm đó là tuần đầu tiên Mạch Đông vào lớp 6. Mẹ ôm vai cậu, nhẹ nhàng hỏi: "Thế con nói cho mẹ nghe, tại sao con không muốn giúp người khác?"

Mạch Đông đáp: "Mẹ thích giúp người khác, cô giáo mẫu giáo cầu xin là mẹ cứu mẹ cô ấy ngay. Nhưng với cô ấy đó là món nợ ân tình, cô ấy buộc phải trả lại cho con, nên cô ấy mới tốt với con như thế. Con cứ tưởng ai cũng hạnh phúc như con, hóa ra mọi người chỉ giấu nỗi bất hạnh đi thôi. Con không giúp hết được."

Mẹ im lặng một lúc, có lẽ bà đang suy ngẫm về những lời nói tưởng chừng ngây ngô nhưng lại chứa đựng triết lý sâu xa của cậu con trai bé bỏng. Lát sau bà mới nói: "Vậy là thật ra con muốn giúp mọi người, nhưng sợ mình không công bằng, giúp người này mà bỏ sót người kia, đúng không?"

Mạch Đông cau mày suy nghĩ, gật đầu: "Chắc thế ạ, nên thôi con chẳng giúp ai nữa cho xong."

Mẹ cười xòa: "Thế thì bé Mạch nhà ta vẫn là đứa trẻ lương thiện mà, vậy là đủ rồi."

Mạch Đông chưa hiểu lắm: "Thế mà cũng gọi là lương thiện ạ? Con thấy con ích kỷ lắm."

Mẹ lắc đầu: "Mẹ mới là người ích kỷ này. Mẹ chỉ mong con vui vẻ, con sống thế nào cũng được miễn là con vui. Con nói đúng một phần, người cần giúp đỡ trên đời này nhiều vô kể, nếu con muốn ai cũng hạnh phúc thì con sẽ mệt mỏi lắm. Ngược lại, nếu con chỉ lo cho bản thân mình tốt thôi, có khi con lại thấy vui vẻ hơn."

Thấy Mạch Đông vẫn ngơ ngác, mẹ hỏi sang chuyện khác: "Thế con có thấy cô đơn không? Hình như mẹ chưa thấy con nhắc đến bạn thân nào cả."

Mạch Đông gật đầu thành thật: "Có ạ. Nhưng con không biết kết bạn thế nào, con sợ họ kỳ vọng vào con. Mẹ ơi, người ta mà kỳ vọng vào con là con không được làm chính mình nữa."

Mẹ nhìn cậu chăm chú: "Vậy với Mạch Đông bây giờ, được làm chính mình quan trọng hơn, hay có bạn bè quan trọng hơn?"

Mạch Đông suy nghĩ một lúc: "Con muốn làm chính mình."

Mạch Đông đã làm chính mình rất xuất sắc, nhưng càng lớn, câu hỏi của mẹ càng trở nên nhức nhối. Con người ta càng lớn càng cần bạn bè, nhưng Mạch Đông lại chẳng có ai.

Hồi lớp 10 cậu từng quyết tâm kết thân với bạn cùng bàn.

Bạn muốn chép bài, cậu cho chép; bạn lười xuống căng tin, cậu mua cơm hộ. Y như dự đoán, bạn cùng bàn bắt đầu kỳ vọng vào cậu, bài nào cũng đòi chép, ngày nào cũng nhờ mua cơm. Sự kỳ vọng đó khiến Mạch Đông ngạt thở.

Được vài ngày, Mạch Đông ngừng cho chép bài, ngừng mua cơm. Bạn cùng bàn giận dỗi, đá thúng đụng nia mấy ngày liền, làm cô chủ nhiệm phải xuống hỏi thăm xem hai đứa có mâu thuẫn gì.

Mạch Đông khổ sở vì các mối quan hệ, khổ sở vì cái giống loài con người phức tạp này. Cứ tưởng cả đời này sẽ chẳng bao giờ giải được bài toán hóc b.úa ấy, thì Nghiêm Tự Minh bước vào cuộc đời cậu, làm đảo lộn tất cả.