Editor: Yang Hy
Mạch Đông mơ mơ màng màng không biết ngủ đến mấy giờ. Cậu vừa có một giấc mơ mệt nhoài, lúc tỉnh dậy cảm giác đau nhức ê ẩm khắp cả người. Khó chịu quá, cậu "hừ hừ" hai tiếng, nghi ngờ trong mơ mình vừa đ.á.n.h nhau với Thiên Lôi.
Cậu mở mắt, cảm thấy hơi thở của mình nóng hầm hập, khó nhọc đưa tay sờ trán. Mịa kiếp! Còn nóng hơn cả lúc chiều. Không làm bậy thì không ch.ết, Mạch Đông tự sỉ vả mình, thấy mình đúng là đáng đời. Cậu cố gắng chống người dậy, vén rèm giường, định tìm một đứa bạn cùng phòng xui xẻo nào đó nhờ pha hộ gói t.h.u.ố.c hạ sốt.
Trên ghế của cậu có người ngồi, Mạch Đông theo phản xạ nhíu mày.
Vì Mạch Đông có thói quen viết nhật ký nên bình thường không ai ngồi vào chỗ của cậu cả, mọi người đều rất lịch sự, sợ vô tình đọc trộm bí mật của người khác. Mắt Mạch Đông mờ đi vì sốt, đầu óc quay cuồng, lại vừa mới ngủ dậy, thấy người ngồi đó cao ráo giống Đỗ Xuyên nên cậu tưởng là Đỗ Xuyên thật.
"Đỗ Xuyên, tìm hộ tôi gói t.h.u.ố.c hạ sốt với." Giọng Mạch Đông yếu ớt.
"Ở đâu?" Người đó hỏi lại.
Giọng này tuyệt đối không phải của Đỗ Xuyên, nhưng đầu Mạch Đông đang đặc quánh như keo hồ, càng thấy quen tai càng không nhớ ra là ai. Cậu cau mày suy nghĩ thì thấy người đó quay đầu lại, giơ cái túi nilon trên tay lắc lắc trước mặt cậu: "Uống cái này đi? Tôi mua rồi."
Mạch Đông há hốc mồm, á khẩu một lúc lâu.
Cậu vẫn giữ nguyên tư thế vén rèm nửa nằm nửa ngồi, hai má đỏ bừng vì sốt, ngủ cả buổi chiều nên đầu tóc như cái tổ chim.
Nghiêm Tự Minh đi tới, đưa tay sờ thẳng lên trán Mạch Đông, rồi nhíu mày: "Nóng thế này, sao em lại sốt cao vậy?"
Mạch Đông chậm chạp gọi tên anh: "Nghiêm Tự Minh."
Nghiêm Tự Minh đáp: "Ừ, khó chịu lắm hả?"
Mạch Đông ngã phịch xuống giường, mếu máo, nước mắt cứ thế tuôn trào. Cậu thề là cậu không muốn khóc lóc xấu xí thế này đâu, nhưng vừa nhìn thấy Nghiêm Tự Minh là bao nhiêu tủi thân tích tụ cả ngày vỡ òa ra hết. Sốt khó chịu quá, không được đi ăn với Nghiêm Tự Minh buồn quá, bị mất ô cũng buồn quá, cái gì cũng làm cậu buồn!
Nếu Nghiêm Tự Minh không đến thì cũng không đến nỗi buồn thế này đâu.
Nhưng Nghiêm Tự Minh đến rồi, thế là cậu thấy buồn ơi là buồn.
Mạch Đông giữ c.h.ặ.t mép rèm, sợ Nghiêm Tự Minh vén ra thấy mình đang khóc nhè thì mất mặt lắm. Nhưng nước mắt chảy nhiều quá, cậu muốn hít mũi mà không dám phát ra tiếng, nhịn mãi, sợ nước mũi chảy ra giường mất, cuối cùng không nhịn nổi, hít một cái rõ to.
Thế là vỡ lở, Nghiêm Tự Minh đứng ngoài rèm cũng thừa biết bên trong có một tên ngốc đang lén lút khóc nhè.
"Khóc à? Em khóc cái gì, Mạch Đông, mở rèm ra xem nào?"
Không mở đâu, xấu ch.ết đi được. Mạch Đông thầm trả lời.
"Khó chịu đến thế cơ à? Xuống đây, anh đưa em đi bệnh viện."
Không đi bệnh viện đâu, thật ra cũng không khó chịu lắm, chỉ là em đang làm mình làm mẩy thôi. Mạch Đông lại thầm trả lời.
Mạch Đông tự khóc một lúc, cũng không lâu lắm, vừa khóc được tí cậu đã thấy mất mặt rồi. Chuyện bé xé ra to, có đáng để khóc lóc ỉ ôi thế này không? Rõ ràng là không rồi. Mạch Đông biết tại sao mình khóc, là vì niềm hy vọng vừa vụt tắt bỗng dưng được bù đắp một cách quá đỗi dịu dàng. Nghiêm Tự Minh lại đến tận ký túc xá thăm cậu.
Thế nên cậu vừa khóc vừa tự trấn an, thôi nín đi, nhục quá, nín ngay!
Chỉ tầm bốn năm phút, Mạch Đông hít mũi, điều chỉnh lại cảm xúc.
Trong bốn năm phút đó, Nghiêm Tự Minh chỉ nói đúng hai câu, sau đó im lặng. Bên ngoài rèm yên ắng lạ thường. Mạch Đông còn nghi mình sốt mê sảng, bị ảo giác, thật ra Nghiêm Tự Minh đâu có ở đây.
Thế là cậu lén hé rèm ra một tí, thấy có người đang đứng bên ngoài thật.
Mạch Đông vén hẳn rèm ra, có lẽ do đang ốm nên giọng điệu mang chút nũng nịu mà chính cậu cũng không nhận ra: "Sao anh lại đến đây?"
Nghiêm Tự Minh quay người đi pha t.h.u.ố.c: "Thấy em bảo sốt, đoán là dầm mưa rồi. Không biết em có t.h.u.ố.c không nên mua mang đến xem sao."
Mạch Đông bĩu môi: "Em có ô mà, để ngoài hành lang, học xong đi ra thì bị trộm mất."
Nghiêm Tự Minh lắc lắc cốc t.h.u.ố.c cho tan đều, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ bên ngoài cốc, rồi mới đưa cho Mạch Đông, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Để anh tìm lại cho em nhé, chịu không?"
Mạch Đông nghe giọng điệu này biết ngay anh lại đang trêu mình, cậu nhận lấy cốc t.h.u.ố.c: "Thôi ạ, ô cũng không đắt lắm, em mua cái khác là được."
Hồi trước Nghiêm Tự Minh từng đùa hỏi cậu có giàu không, lúc đó Mạch Đông bảo có một chút.
Nghiêm Tự Minh lại trêu: "Rich kid hả?"
Mạch Đông gật đầu cái rụp đầy sang chảnh: "Dạ."
Nghiêm Tự Minh ngạc nhiên thật: "Thật hả?"
Mạch Đông giải thích rất nghiêm túc: "Chắc là đời thứ ba ạ? Ông nội em là nghệ sĩ lão thành, chủ tịch danh dự hiệp hội thư pháp. Bà ngoại em là nhà ngoại giao. Bố em buôn đồ cổ, mẹ em là bác sĩ ngoại khoa." Cậu giải thích gia thế một cách rất... khác người. Đây đúng là cậu ấm nhà giàu hàng thật giá thật, thế mà Mạch Đông học đến năm hai rồi vẫn chẳng ai biết gia cảnh cậu thế nào, kể cả bạn cùng phòng.
Dù sao thì cái list nghề nghiệp Mạch Đông vừa kể, cái nào tách riêng ra cũng đủ khiến người ta ngưỡng mộ rồi. Thế mà nhà cậu gom đủ cả, vậy mà vẫn khiêm tốn được đến thế này? Hèn chi lúc nào cũng là học sinh giỏi, gen xịn nó nằm ở đấy chứ đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghiêm Tự Minh cạn lời, hiếm khi có khoảnh khắc nào khiến anh không biết phải đối đáp ra sao.
Mạch Đông thì chẳng thấy gia thế mình có gì ghê gớm, cậu lớn lên trong môi trường như thế từ bé, chưa bao giờ khoe khoang hay tự cao tự đại. Nhân lúc Nghiêm Tự Minh im lặng, cậu mới lờ mờ nhận ra trong phòng chỉ có hai người.
Mạch Đông hỏi: "Mọi người đâu hết rồi ạ?"
Nghiêm Tự Minh đáp: "Tối nay có buổi tọa đàm, bị lôi đi làm 'bù nhìn' hết rồi."
Mạch Đông "ả" lên một tiếng: "Mưa to thế này mà còn đi nghe tọa đàm ạ?"
Nghiêm Tự Minh bất lực: "Bạn học Mạch ơi, hai giờ chiều là mưa tạnh rồi."
... TT
Mạch Đông lại muốn khóc.
Thế rốt cuộc tại sao cậu lại diễn cái màn phim thanh xuân đau thương đầy xấu hổ này chứ? Vừa tự làm mình sốt cao khổ sở, lại còn bỏ lỡ cơ hội đi ăn với Nghiêm Tự Minh một cách oan uổng!
Hai giờ chiều mưa đã tạnh, Mạch Đông có tỉnh dậy một lần nhưng hoàn toàn không để ý.
Trước khi ngủ li bì cậu đã thề sẽ không nuôi thêm bất kỳ ảo tưởng nào nữa, nhưng vừa mở mắt ra thì đối tượng trong mộng đã lù lù trước mặt. Bác sĩ Mạch cũng bó tay, không phải cậu không muốn buông bỏ sớm, mà là do Nghiêm Tự Minh, lần nào anh ấy cũng xuất hiện đúng lúc, nhặt trái tim xám xịt của cậu lên và tô lại màu cho nó.
Nên nói đi cũng phải nói lại, bị cậu thích, chẳng lẽ Nghiêm Tự Minh không có lỗi gì sao!
Bác sĩ Mạch ủ rũ nằm bò ra mép giường.
Nghiêm Tự Minh đang đi rửa cốc, cái cốc Mạch Đông vừa uống t.h.u.ố.c xong.
Mạch Đông không dám nhìn theo, sợ nhìn cảnh anh kiên nhẫn chăm sóc mình thì càng lún sâu không lối thoát. Mắt cậu đảo qua đảo lại, bỗng dừng lại ở chỗ Nghiêm Tự Minh vừa ngồi, tức là bàn học của cậu.
Khoan đã, khoan đã.
Nếu cậu không nhìn nhầm thì thứ đang mở ra trên bàn chính là cuốn nhật ký của cậu!
Mạch Đông hít sâu một hơi, và tất nhiên là bị sặc, ho sù sụ.
Cậu mặc kệ đầu óc đang quay cuồng, chống tay định leo xuống giường thì bị Nghiêm Tự Minh phát hiện, ấn nằm xuống lại.
"Đi đâu đấy?" Nghiêm Tự Minh nhìn cậu.
"Anh... sao anh lại xem trộm đồ riêng tư của người khác!" Mạch Đông giận rồi, Mạch Đông giận thật rồi đấy!
Nghiêm Tự Minh nhìn theo hướng mắt Mạch Đông, biết cậu đang nói cái gì, nhưng trên khuôn mặt điển trai kia chẳng có tí hối lỗi nào, ngược lại còn bày ra cái vẻ vô lại vừa vô lý vừa tự cho mình là đúng: "Riêng tư của em hay riêng tư của anh? Nhật ký một tuần thì có đến mười bảy lần viết 'thích anh ấy quá', chẳng lẽ không phải chuyện riêng tư của anh nhiều hơn à?"
Anh!
Anh!
Mạch Đông cứng họng, có vẻ bị cái sự vô lại bất ngờ của Nghiêm Tự Minh làm cho sốc, trong giây lát không phản bác được. Hình như... cái đó... cũng có lý thật. Trong cuốn nhật ký này, chuyện riêng tư của Mạch Đông chỉ có mỗi việc cậu thích Nghiêm Tự Minh, còn chuyện riêng tư của Nghiêm Tự Minh thì đếm không xuể.
Nào là hôm nay Nghiêm Tự Minh mặc gì, ăn cơm với ai, tâm trạng vui hay buồn, vân vân và mây mây.
Và cái vẻ vô lại của Nghiêm Tự Minh cũng biến mất rất nhanh, anh nở nụ cười đầy thấu hiểu: "Không biết bao giờ em mới tỉnh, lại không nỡ gọi dậy, anh đành tìm việc gì đó làm. Anh nghĩ nếu anh hỏi mượn thì kiểu gì em cũng đồng ý thôi, nên... chắc không đến mức quá đáng quá chứ?"
Anh đã hỏi thế rồi thì Mạch Đông đương nhiên lại trả lời một cách rất thiếu nghị lực: "... Cũng, không sao. Anh muốn xem thì... cơ mà nhật ký của em chán lắm, tốn thời gian của anh thôi."
Nghiêm Tự Minh cười rất gần gũi: "Anh không thấy chán, thú vị phết đấy."
Mạch Đông đang sốt, đầu óc trước mặt Nghiêm Tự Minh đã chậm, giờ sốt vào càng lag hơn. Ban đầu Nghiêm Tự Minh đọc từ đầu đến cuối, đoạn đầu hồi mới nhập học đúng là chán thật, toàn là ghi chép hành trình của một kẻ "cuồng nhìn trộm" và "cuồng tình cờ gặp".
Nhưng bị Mạch Đông tỉnh dậy làm gián đoạn, anh bèn lật ngay trang mới nhất, đọc ngược từ cuối lên.
Mạch Đông ngẩn ngơ nhìn nam chính còn lại trong cuốn nhật ký đang đọc say sưa những dòng chữ đó, trong đầu chợt lóe lên vài đoạn ký ức chậm chạp...
Chắc trai thẳng đều thế cả, cứ hay nói mấy câu dễ gây hiểu lầm, kiểu như 'đi xem em' ấy. Tuyệt đối không thể là đi xem mình thật, nhưng cứ thích nói thế cơ.
Nghiêm Tự Minh, đồ tồi!
Nhưng mình không muốn làm bé ba đâu!
Này, mấy ông anh trai thẳng bộ thiếu bạn lắm à? Sao lại đi kết bạn với một người đồng giới đang thích mình chứ!
Mạch Đông thấy tối sầm mặt mũi, thôi xong, có khi nào sốt cao quá mù luôn rồi không?