Editor: Yang Hy
Mạch Đông lao xuống giường nhanh như điện xẹt, lao đến bàn học như một vị anh hùng cảm t.ử, hai tay đè c.h.ặ.t lên cuốn nhật ký, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra bình tĩnh: "Ơ... đàn anh, hay là đừng đọc nữa ạ. Với lại... nói gì thì nói, cũng không thể đọc ngay trước mặt em được chứ? Thật sự là... muốn đội quần lắm ạ."
Nghiêm Tự Minh cười mỉm: "Vì trong nhật ký em c.h.ử.i anh là trai tồi hả?"
Cứu tôi với, anh ấy thật sự đã đọc đến đoạn đó rồi!
Mạch Đông mếu máo: "Anh đừng giận nhé, em không cố ý đâu, chỉ là... là hiểu lầm thôi mà."
Nghiêm Tự Minh gật đầu tỏ vẻ rất thấu hiểu: "Ừ, hiểu lầm."
Mạch Đông từ từ lách người vào giữa Nghiêm Tự Minh và cái bàn, định dùng thân mình làm lá chắn che cuốn nhật ký lại.
Cậu chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, giờ phút này cuốn nhật ký là chuyện sống còn, đầu óc lại đang sốt hầm hập nên đâu có lo được gì khác.
Đến khi chen vào lọt rồi, Mạch Đông mới phát hiện mình đang đứng gần Nghiêm Tự Minh đến mức nào. Thậm chí đùi hai người còn đang dính sát vào nhau. Mạch Đông cảm thấy chân tay mình lại đình công tập thể, không biết nên đứng yên hay lùi ra.
Nghiêm Tự Minh thì cứ như chẳng biết giữ khoảng cách với người đang theo đuổi mình là gì.
Anh chẳng có ý kiến gì về tư thế mờ ám này cả, thậm chí còn đưa tay sờ trán Mạch Đông lần nữa: "Vẫn nóng lắm, t.h.u.ố.c chưa ngấm nhanh thế đâu."
Mạch Đông gật đầu như máy: "Dạ, vâng."
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Đã biết bị mất ô rồi sao không gọi bạn cùng phòng ra đón?"
Mạch Đông thầm cảm tạ trời đất vì lúc về đến nơi cậu lăn ra ngủ luôn chứ không ngồi viết nhật ký, nếu không thì Nghiêm Tự Minh cũng chẳng hỏi câu này làm gì. Cái chuyện ngu ngốc cố tình dầm mưa này một mình cậu biết là đủ rồi, tuyệt đối không để người thứ hai biết.
Mạch Đông hắng giọng, cậu vốn dở khoản nói dối, nhất là trước mặt Nghiêm Tự Minh, mắt cứ nhìn đi đâu ấy, giọng điệu thiếu tự nhiên: "Em không muốn làm phiền họ... chạy tí là về đến nơi mà, ai ngờ lại sốt."
May mà Nghiêm Tự Minh không gặng hỏi, anh chỉ nói: "Lần sau có thể gọi anh."
Mạch Đông chưa load kịp: "Dạ?"
Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn giải thích: "Lần sau quên mang ô thì gọi anh, anh qua đón."
Mạch Đông không gật đầu, cậu hít sâu một hơi, l.ồ.ng n.g.ự.c căng lên, nhưng cậu cảm thấy thứ mình hít vào không phải không khí mà là một loại cảm xúc nóng bỏng nào đó, thiêu đốt đến mức sống mũi cay xè.
Hôm nay Mạch Đông đã khóc một trận rồi, người thì đỏ lựng vì sốt, mắt ầng ậng nước. Cậu chỉ biết đổ tội cho cơn ốm, nghĩ bụng tại ốm nên mới mít ướt thế này, khóc xong rồi vẫn muốn khóc tiếp, cảm xúc như tràn ly, chỉ chực trào ra theo nước mắt.
Cậu khẽ "dạ" một tiếng, thật ra cũng chẳng phải đồng ý, chỉ là báo hiệu mình đã nghe thấy thôi.
Làm sao cậu dám vì chuyện cỏn con này mà làm phiền Nghiêm Tự Minh chứ?
Nhưng dù Nghiêm Tự Minh có thật lòng hay không, cậu vẫn cảm thấy mình được nâng niu.
Thật ra cậu rất muốn hỏi Nghiêm Tự Minh tại sao.
Nếu không phải là Mạch Đông mà là một người khác, liệu anh có làm thế không? Chẳng lẽ với ai theo đuổi mình anh cũng lịch sự và chu đáo thế này sao? Tuy là phép lịch sự đấy, nhưng cách này chẳng hay ho chút nào, chỉ tổ làm người ta thêm hiểu lầm và ảo tưởng thôi.
Ảo tưởng rằng một ngày nào đó Nghiêm Tự Minh sẽ thật sự yêu mình.
Cuốn nhật ký tạm thời an toàn. Một lúc sau buổi tọa đàm kết thúc, mấy đứa bạn cùng phòng lục tục kéo về.
Nghiêm Tự Minh không ngồi lâu, dặn dò Mạch Đông cuối tuần nghỉ ngơi cho khỏe rồi ra về.
Mạch Đông nằm co ro trên giường, ba đứa bạn cùng phòng vây quanh giường cậu với ánh mắt "hình viên đạn".
"Khai mau, cậu với Nghiêm Tự Minh là thế nào."
"Thành thật sẽ được khoan hồng! Hôm trước thấy hai người chào nhau ngoài đường tôi đã thấy lạ rồi, không ngờ cậu ốm ổng còn mua t.h.u.ố.c đến tận nơi thăm. Vãi chưởng, tôi ốm người yêu tôi còn chả mua t.h.u.ố.c cũng chả đến thăm nữa là."
Mạch Đông lí nhí xen vào: "Đỗ Xuyên, hay là tại người yêu cậu là con gái nên không vào ký túc xá nam được?"
Đỗ Xuyên nheo mắt: "Đừng có đ.á.n.h trống lảng! Sao tự dưng cậu với Nghiêm Tự Minh thân nhau thế hả?"
Mạch Đông im bặt, chẳng biết trả lời sao. Chính cậu cũng có biết tại sao lại thân nhau thế đâu. Nếu bắt buộc phải tìm một lý do, thì chắc chắn là do Nghiêm Tự Minh biết cậu thích anh ấy, nhưng lý do này nói ra cho đám bạn nghe kiểu gì?
Cậu đành lảng sang chuyện khác: "Cũng không thân lắm đâu... Tại hẹn hôm nay đi ăn mà tôi bùng kèo, chắc anh ấy tiện đường ghé qua xem sao thôi."
Ngô T.ử Mặc bĩu môi: "Tiện đường? Bọn tôi đi nghe tọa đàm từ hai tiếng trước rồi, tiện đường ghé thăm mà ngồi lù lù ở đây hai tiếng đồng hồ á?"
Mạch Đông trợn tròn mắt, cậu thật sự không biết mình đã ngủ tận hai tiếng! Từ lúc cậu tỉnh dậy đến lúc Nghiêm Tự Minh về chỉ tầm nửa tiếng, vậy là Nghiêm Tự Minh đã ngồi đợi cậu một tiếng rưỡi, nghĩa là anh ấy đã đọc nhật ký của cậu suốt một tiếng rưỡi!
Mạch Đông sụt sịt mũi, vẻ mặt đau khổ tột cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước khi đi ngủ, Mạch Đông lôi cuốn nhật ký ra đọc lại.
Nhiều người viết nhật ký hay có thói quen đọc lại, với họ nhật ký là để lưu giữ ký ức, sau này già còn có cái mà hồi tưởng. Nhưng với Mạch Đông thì khác, cậu viết nhật ký chỉ để tìm chỗ xả cảm xúc thôi.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu đọc lại nhật ký của mình, cuốn sổ này bắt đầu viết từ hồi mới vào đại học.
Đại học nhàn hơn cấp ba nhiều, nhưng hình như chỉ với mỗi mình thôi. Mấy đứa cùng phòng bận tối mắt tối mũi, vào hội sinh viên hay câu lạc bộ thì càng bận hơn. Thật ra mình cũng từng nghĩ hay là vào hội sinh viên trường nhỉ, vì anh ấy ở đó mà.
Nghĩ đi nghĩ lại thì thôi! Lỡ thành đồng nghiệp thật thì ngại ch.ết, mình chẳng muốn làm bạn với anh ấy, cứ mãi mãi lén nhìn từ xa, mãi mãi chỉ là người qua đường cũng tốt.
Đêm hội chào tân sinh viên thấy anh ấy tất bật trong hậu trường, mặc sơ mi trắng với quần tây. Hồi cấp ba anh ấy chẳng bao giờ mặc thế này đâu. Tiếc là mùa hè nên không mặc vest, anh ấy mặc vest chắc chắn đẹp lắm. Năm nay mình năm nhất, anh ấy mới năm hai, thế mà mình đã lo chuyện ba năm sau rồi, lúc đó anh ấy tốt nghiệp, có phải là không được gặp anh ấy nữa không?
Lúc ra chơi nghe hai bạn nữ bàn trên nhắc tên anh ấy, nghe bảo trong hội sinh viên có một bạn nam đang theo đuổi anh ấy. Tuần trước còn mang hoa hồng đến tận ký túc xá tặng, bị anh ấy lịch sự từ chối rồi. Bạn nam kia vẫn chưa bỏ cuộc, ngày nào cũng mua đồ ăn sáng cho anh ấy, mà anh ấy chưa ăn lần nào. Nghe hóng hớt được tin này vừa vui vừa buồn, thấy may mắn vì mình chưa bao giờ có ý định tỏ tình, nên không bị từ chối.
Mạch Đông lật từng trang về sau, lúc viết thì thấy bình thường, giờ đọc lại sao mà sến súa, ủy mị thế không biết. Cảm giác này y hệt như năm 20 tuổi đọc lại mấy cái status teencode trẻ trâu hồi cấp hai trên QQ Space vậy.
Mấy cái này Nghiêm Tự Minh đọc hết rồi, Mạch Đông nghĩ đến đây mà muốn khóc.
Tại sao lại buồn?
Phản ứng đầu tiên của cậu thậm chí không phải là xấu hổ, chắc cũng có xấu hổ đấy, nhưng nỗi buồn nó lấn át hết rồi. Cậu luôn muốn giữ cho mình chút tôn nghiêm, chẳng ai muốn người trong cuộc đọc được mấy dòng tâm sự chua loét này của mình cả, đúng không?
Điện thoại đặt bên gối bỗng rung lên.
Mạch Đông liếc nhìn thông báo, là tin nhắn của Nghiêm Tự Minh.
Nghiêm Tự Minh: Thích ngắm anh mặc sơ mi hả?
Mạch Đông muốn độn thổ, vội vàng giải thích: Không có đâu ạ, em viết linh tinh đấy, anh đừng để bụng.
Nghiêm Tự Minh: Ồ, thế là không thích à?
Mạch Đông: ... Thích ạ.
Nghiêm Tự Minh: Mai anh mặc cho em ngắm nhé, chịu không?
Mạch Đông câm nín, cậu không đủ mặt dày để bảo "chịu", nhưng cũng chẳng muốn từ chối. Nỗi buồn ban nãy bay biến sạch trơn, giờ nhìn màn hình điện thoại mà trong lòng sướng rơn. Mạch Đông thấy mình cứ như quả bóng, lúc thì bị sự tự ti và nhút nhát của bản thân đá cho một cái, lúc lại bị sự dịu dàng và chủ động của Nghiêm Tự Minh đá cho một cái, cứ lăn lông lốc qua lại.
Để tin nhắn đó một lúc, Mạch Đông rep lại bằng một cái icon gật đầu.
Rep xong tin nhắn, Mạch Đông hớn hở bò xuống giường lấy b.út máy, chui vào chăn viết bù nhật ký hôm nay.
Ngày 13 tháng 10 năm 2023, mưa to.
Mình cảm giác hình như anh ấy có chút thích mình.
Hay là mình tự luyến quá nhỉ? Chắc không phải đâu, mình đâu có phải người tự luyến, nhưng mình không chắc có phải vì thích anh ấy quá nên cứ hay hiểu lầm hành động của anh ấy thành thích mình không. Nhưng đứng ở góc độ của anh ấy mà suy nghĩ, nếu không thích mình, tại sao lại đi xem mình tranh biện, tại sao hẹn mình đi ăn, tại sao thấy mình là chào, lại còn mua t.h.u.ố.c cho mình lúc ốm nữa?
Mình chỉ là một người theo đuổi thôi mà, cuộc sống của anh ấy đâu có thiếu người theo đuổi.
Mạch Đông ơi Mạch Đông, mày vẫn phải tự nhắc nhở bản thân, không được tùy tiện cho rằng anh ấy thích mày. Có khi sốt cao quá làm đầu óc mụ mị như say rượu nên mới hoang tưởng thế. Biết đâu mai hết sốt, tỉnh rượu lại thấy mình chỉ đang tưởng tượng thôi.
Aaa, nhưng mà anh ấy bảo mai mặc sơ mi cho mình ngắm đấy.
Đây đâu phải lời trai thẳng sẽ nói! Có khi nào anh ấy không phải trai thẳng không? Mình cứ mặc định anh ấy thẳng vì đa số mọi người đều thế. Nhưng mình chưa thấy anh ấy yêu con gái bao giờ, biết đâu anh ấy thích con trai thật.
Thế còn mình?
Nếu anh ấy thích con trai, liệu mình có cửa không?
Mạch Đông chìm vào giấc ngủ với câu hỏi đó, và có một giấc mơ kỳ quái vô cùng.
Trong mơ, Nghiêm Tự Minh ngồi trên ghế cao ở một quán gay bar, trước mặt là một hàng dài mẫu nam. Vẻ mặt Nghiêm Tự Minh đầy hứng thú, ánh mắt quét qua dàn mẫu, lười biếng chỉ tay: "Cậu, cậu, với cả cậu nữa, ba người ở lại, còn lại ra ngoài hết."
Mạch Đông cũng đứng trong hàng đó, và Mạch Đông không được chọn.
Cậu kích động bước lên chất vấn: "Tại sao? Em có chỗ nào không tốt, tại sao không chọn em!"
Nghiêm Tự Minh nhíu mày nhìn cậu, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Lùn, m.ô.n.g lép, nhìn chẳng có tí gợi cảm nào."
Mạch Đông choàng tỉnh dậy, nhìn thấy rèm giường quen thuộc mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cậu từ từ ngồi dậy, ngẩn người một lúc, rồi quỳ trên giường, ngoái cổ lại cố nhìn ra phía sau, trong lòng thầm hoài nghi nhân sinh một cách bi đát: "Hả? Không cong thật à?"