Cục Cưng Bỏ Trốn

Chương 1



 

1

 

"Anh có thể đừng đính hôn với cô ấy được không?"

 

Cố Bùi Nam cứ như thể bỏ ngoài tai lời tôi nói, hắn dứt khoát lột bộ đồ ngủ trên người tôi xuống, đè nghiến tôi xuống giường.

 

Cho đến khi tôi ngoảnh mặt né tránh nụ hôn của hắn, nghiến răng nghiến lợi gọi tên hắn.

 

Cố Bùi Nam mới khó chịu dừng lại, chống tay ngồi dậy nhìn tôi: "Chỉ là liên hôn thôi, tôi và cô ta sẽ không có chuyện gì thật đâu."

 

"Vậy anh thả tôi đi có được không?"

 

Câu nói này của tôi không nhận lại được bất kỳ lời hồi đáp nào từ hắn.

 

Những nụ hôn dồn dập lại rơi xuống, từ cổ lan dần xuống dưới.

 

Dù trong lòng tôi có phẫn uất, căm hận đến đâu, vùng vẫy đến cuối cùng cũng dần cạn kiệt sức lực.

 

Đành phó mặc cho hắn vòi vĩnh, đòi hỏi.

 

Đợi đến khi hắn rốt cuộc cũng thỏa mãn, đứng dậy khỏi người tôi, tôi lại dùng giọng khàn khàn hỏi thêm lần nữa: "Anh đính hôn rồi, có thể thả tôi đi không?"

 

Cố Bùi Nam quay đầu lại, liếc nhìn tôi một cái.

 

Hắn không nói lời nào, nhưng tôi đã hiểu.

 

Là không thể nào.

 

Dù có đính hôn với người phụ nữ khác, hắn cũng sẽ không buông tha cho tôi, hắn vẫn sẽ tiếp tục giam cầm tôi bên cạnh, hành hạ tôi.

 

Trận hoan ái mang tính cưỡng đoạt này đã vắt kiệt sức lực của tôi.

 

Tôi nằm trên giường, híp mắt nhìn hắn bước vào phòng tắm.

 

Tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc ru ngủ, một người liên tục mất ngủ kể từ khi biết tin hắn đính hôn như tôi, vậy mà lại chìm vào giấc ngủ một cách kỳ diệu.

 

Trong cơn mơ, t.a.i n.ạ.n năm ấy lại một lần nữa tái hiện.

 

2

 

Hồi mới vào đại học tôi thực sự rất nghèo, nghèo đến mức cả việc ăn đủ ba bữa một ngày cũng là một vấn đề.

 

Ngoài lúc lên lớp, phần lớn thời gian còn lại tôi đều tìm đủ mọi cách để kiếm tiền.

 

Buổi tối đi làm thêm về, trên đường đạp xe về trường tôi đã sơ ý tông trúng người ta.

 

Lỗi hoàn toàn thuộc về tôi, đối phương đòi bồi thường ba mươi vạn.

 

Nhưng tôi làm gì có tiền.

 

Gã đàn ông đó ăn nói rất hùng hổ, dáng vẻ như thể sẵn sàng động tay động chân đ.á.n.h người bất cứ lúc nào.

 

"Không có tiền thì về xin bố mẹ mày, xin không được thì đi vay, anh em của tao bị mày tông gãy cả một cái chân rồi, ba mươi vạn vẫn còn rẻ chán."

 

Nhưng tôi làm gì có bố mẹ, học phí trước khi lên đại học đều là do các nhà hảo tâm tài trợ, những người xung quanh càng không thể có ai sẵn sàng cho tôi mượn ba mươi vạn.

 

Ngay lúc tôi đang bế tắc không biết làm thế nào, Cố Bùi Nam đột nhiên xuất hiện.

 

Hắn chặn đứng nắm đ.ấ.m của gã đàn ông đang vung về phía tôi, che chở tôi ở phía sau.

 

"Không phải chỉ là ba mươi vạn thôi sao? Đến mức phải động tay động chân à?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đó là lần thứ hai tôi gặp hắn, Cố Bùi Nam không chút do dự chuyển thẳng ba mươi vạn cho tôi.

 

Đợi đến khi gã đàn ông cầm tiền, hớn hở rời đi, tôi vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngẩn ngơ chưa kịp phản ứng.

 

Chậm chạp mất một lúc lâu, tôi mới nhớ ra phải xin lỗi hắn.

 

Cố Bùi Nam xua tay vẻ bất cần: "Không cần cảm ơn, ba mươi vạn đối với tôi chẳng đáng là bao."

 

Đúng thật, ba mươi vạn với kiểu phú nhị đại như Cố Bùi Nam thì quả thực chẳng đáng nhắc tới.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, những người xung quanh đã bảo với tôi rằng Cố Bùi Nam rất giàu, hơn nữa còn không phải kiểu có tiền theo nghĩa thông thường.

 

Khi đó mới khai giảng, tôi đại diện cho tân sinh viên lên phát biểu.

 

Cố Bùi Nam ngồi ngay hàng ghế đầu tiên bên dưới khán đài.

 

Ánh mắt hắn khi nhìn người khác rất sắc sảo, khiến người ta khó lòng mà ngó lơ.

 

Ánh mắt chạm nhau, tôi dừng lại chừng hai giây trên gương mặt hoàn hảo của hắn, rồi rất nhanh đảo mắt đi.

 

Khi phát biểu xong và đi ngang qua chỗ hắn, người bên cạnh hắn bỗng nhìn tôi rồi nói một câu cộc lốc: "Khóa tân sinh viên này cũng thú vị phết."

 

Tôi nhận thấy Cố Bùi Nam cũng đưa mắt quét qua người tôi.

 

Hắn nhếch khóe môi, khẽ gật đầu: "Đúng thế."

 

...

 

Cố Bùi Nam hơi nghi hoặc nhìn xuống cổ tay đang bị tôi kéo lại: "Có chuyện gì sao?"

 

"Ừm."

 

Tôi lấy giấy b.út từ trong balo ra, viết một tờ giấy vay nợ đưa cho hắn: "Tiền này sau này tôi sẽ trả lại cho cậu."

 

Cố Bùi Nam nhìn tờ giấy ghi nợ trong tay rồi nhướng mày.

 

"Vậy cậu định khi nào thì trả?"

 

Tôi siết c.h.ặ.t quai balo, tự dưng cảm thấy căng thẳng: "Đợi tôi tốt nghiệp kiếm được tiền sẽ trả."

 

"Giờ cậu mới là sinh viên năm nhất? Vậy thì phải đợi tới bốn năm cơ à?"

 

Hắn nghiêng đầu, giọng điệu mang thâm ý sâu xa: "Đợi lâu như vậy thì chắc tôi phải tính cả lãi đấy nhé."

 

Tôi không chút ngần ngại gật đầu: "Không thành vấn đề, tiền lãi sẽ tính theo mức của ngân hàng cho cậu."

 

Cố Bùi Nam lại nói: "Tôi không thiếu tiền."

 

Hắn nhìn bộ dạng ngớ người của tôi, khóe môi khẽ cong lên: "Có biết nấu ăn không?"

 

"Biết."

 

"Thế cậu nấu ăn cho tôi đi, coi như là trả tiền lãi vậy nhé?"

 

Nghe vậy, tôi lại có phần ngần ngại: "Chỉ nấu ăn thôi sao?"

 

"Nếu cậu sẵn lòng thì tiện thể dọn dẹp nhà cửa giúp tôi luôn."

 

Ra là tìm tôi để làm bảo mẫu cho hắn.

 

Nhưng tôi vẫn giữ lòng đề phòng với hắn.