Cho đến khi Cố Bùi Nam nói: "Bố mẹ tôi thích dòm ngó đời sống riêng tư của tôi, cậu phải đảm bảo bản thân không bị bọn họ mua chuộc đấy."
Tôi mới quả quyết gật đầu: "Tôi sẽ không như thế đâu."
Kể từ sau đó, mỗi khi tan học tôi lại đến căn hộ bên ngoài trường của Cố Bùi Nam để nấu ăn và dọn dẹp phòng ốc cho hắn.
Sau khi chăm sóc chu toàn cho hắn, tôi lại vội vàng chạy đi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt phí.
Những ngày tháng như vậy chỉ kéo dài vỏn vẹn ba tháng.
Vào ngày sinh nhật của Cố Bùi Nam, hắn cũng mời tôi đến.
Một đám người quây quanh ép hắn uống rượu, tôi cũng bị ép uống không ít.
Cuối cùng thì ai nấy đều gục cả, đành để một người cũng chẳng còn tỉnh táo mấy là tôi đưa Cố Bùi Nam về căn hộ.
Lúc tôi chuẩn bị rời đi, Cố Bùi Nam đột nhiên túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Đè tôi xuống ghế sofa.
Hắn hơi nheo mắt, dí sát môi vào bên tai tôi: "Hà Tranh, thật ra cậu không cần phải sống khổ sở như vậy đâu."
Hơi thở ấm nóng phả vào trong tai, rất ngứa ngáy.
Tôi rụt cổ lại.
Chắc là Cố Bùi Nam đã uống quá say rồi.
Giọng hắn vừa trầm vừa khàn, mang theo chút gì đó đầy mê hoặc: "Nhìn cậu thế này, tôi xót lắm."
Trái tim tôi đột nhiên đập nhanh liên hồi.
Vài năm trôi qua, tôi đã quên mất lúc đó chúng tôi hôn nhau thế nào, và cuối cùng lại lăn lộn trên giường ra sao.
Chỉ biết rằng từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và Cố Bùi Nam đã thay đổi.
Hắn không cho phép tôi đi làm thêm kiếm sinh hoạt phí nữa, hắn luôn quấn quýt lấy tôi làm nũng, hắn hôn môi tôi thôi mà cũng có thể hôn ròng rã suốt cả một buổi chiều.
Sau khi xác định quan hệ, Cố Bùi Nam từng đưa cho tôi một tấm thẻ.
Nhưng tôi chưa từng dùng đến nó.
Tôi vẫn giấu hắn lén lút ra ngoài đi làm thêm.
Yêu đương với Cố Bùi Nam khiến tôi bận rộn hơn trước kia rất nhiều.
Để trả lại ba mươi vạn cho hắn, sau khi tốt nghiệp tôi đã từ bỏ suất học thẳng lên thạc sĩ của trường, bắt đầu chạy vạy khắp nơi tìm việc.
Sáu người trong ký túc xá, ngoại trừ hai người ôn thi cao học, những bạn cùng phòng khác đều lần lượt nhận được thư mời làm việc.
Chỉ có mình tôi là liên tục va vấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy tôi sốt ruột, bạn cùng phòng an ủi: "Học viện chúng ta là top đầu trong ngành, cậu lại còn là sinh viên đứng nhất chuyên ngành của chúng ta, chuyện mấy công ty đó từ chối cậu quả thật rất kỳ lạ, hay là cậu đi hỏi Cố Bùi Nam thử xem?"
Lúc đó tôi không nghe ra ẩn ý đằng sau câu nói của bạn cùng phòng.
Mãi đến một lần tình cờ, tôi vô tình nghe được anh em của Cố Bùi Nam nói: "Bùi Nam tiêu có ba mươi vạn mà bắt được hotboy đứng nhất chuyên ngành của bọn mình làm bảo mẫu cho nó suốt bốn năm, đã làm bảo mẫu rồi mà còn phải ngủ cùng nó nữa, có ai trâu bò được như Bùi Nam nhà mình không?"
Xung quanh rộ lên một trận cười cợt châm biếm.
"Anh Bùi Nam, lần trước anh tung lời đồn cấm không cho công ty nào cho cậu ta qua vòng phỏng vấn, chẳng lẽ chính là vị tiểu bảo mẫu đó của anh sao?"
Trong phòng bao ồn ào náo nhiệt, tôi nghe thấy chất giọng lười biếng quen thuộc của Cố Bùi Nam cất lên: "Ừ, là cậu ta."
"Mẹ kiếp." Có người vừa cười vừa c.h.ử.i thề.
"Cái lúc Hà Tranh bị t.a.i n.ạ.n giao thông đụng gãy chân người ta chính là cái bẫy do cậu cố ý giăng ra, bây giờ lại còn không cho người ta tìm việc làm, cậu định nuôi cậu ta bên cạnh cả đời như chim hoàng yến đấy à?"
Cố Bùi Nam đùa nghịch ly rượu trong tay, ra chiều suy nghĩ: "Cả đời thì không đến mức đó, chỉ là bây giờ cảm thấy cậu ta khá thú vị mà thôi."
Hai chữ "thú vị" khiến tôi đứng ngoài cửa mà như rơi xuống hầm băng.
3
"Hà Tranh?"
Khi Cố Bùi Nam đ.á.n.h thức tôi dậy, tôi vẫn còn mơ màng, không phân biệt nổi đâu là mơ đâu là thực.
Trong giấc mơ tôi tức tối đến mức nghiến răng nghiến lợi, lúc tỉnh dậy nhìn khuôn mặt đang phóng to trước mắt, tôi không chút do dự giáng thẳng một cú đ.ấ.m vào mặt hắn.
Cố Bùi Nam không kịp phản ứng, hắn hít ngược một ngụm khí lạnh, vội vàng đứng lên tránh xa tôi.
Hắn xoa xoa má trái, nhíu mày lườm tôi.
"Phát điên cái gì đấy?"
Hắn vừa mới từ trong phòng tắm bước ra, ngang hông chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm.
Động tác vừa nãy hơi mạnh, chiếc khăn tắm có vẻ lỏng lẻo sắp tụt xuống.
Tôi trơ mắt nhìn Cố Bùi Nam dứt khoát giật tung khăn tắm ném sang một bên, rồi tiến lại gần tôi.
Cú đ.ấ.m ban nãy tôi đã tung hết sức bình sinh, sợ hắn tìm tôi tính sổ, tôi đành lạnh lùng lên tiếng giải thích: "Gặp ác mộng, không nhìn rõ là anh."
Nếu Cố Bùi Nam thực sự chỉ ăn miếng trả miếng đ.ấ.m tôi một cái, tôi lại chẳng sợ.
Bị hắn nhốt trong biệt thự mấy năm nay, không ít lần tôi ra tay với hắn, Cố Bùi Nam không bao giờ đ.á.n.h trả, hắn chỉ dùng những thủ đoạn bẩn thỉu, đê tiện hơn để trả thù tôi.
Cuộc l.à.m t.ì.n.h lúc nãy đã khiến tôi rã rời mệt nhọc, tôi rất sợ hắn lại làm thêm lần nữa.
Nghe vậy, nét âm u tàn nhẫn trên mặt Cố Bùi Nam nhanh ch.óng tan đi.