Cục Cưng Bỏ Trốn

Chương 10



 

Thế nhưng khi cánh cửa bị người ta phá vỡ từ bên ngoài, hắn lại tỏ ra hoảng loạn luống cuống hơn cả tôi.

 

Phản ứng của hắn cực nhanh, tôi còn chưa kịp nhìn rõ người bên ngoài, Cố Bùi Nam đã giật vội tấm chăn, trùm kín người tôi lại.

 

Lúc này tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của hắn là gì, chỉ nghe thấy hắn khàn giọng, gần như điên cuồng gào thét về phía người ngoài cửa: "Cút đi."

 

Trong phòng sách là một mớ hỗn độn.

 

Trên mặt đất còn vương vãi quần áo của tôi.

 

Bầu không khí ồn ào huyên náo ngoài cửa bỗng chốc im bặt.

 

Giang Tùy lao thẳng vào trong, túm lấy cổ áo Cố Bùi Nam và c.h.ử.i rủa hắn là đồ cầm thú.

 

"Mày con mẹ nó có còn là người không? Mày đính hôn rồi, tại sao vẫn không chịu buông tha cho cậu ấy?”

 

"Mày coi Hà Tranh là cái thá gì hả?"

 

Hai người đàn ông lao vào đ.á.n.h nhau loạn xạ.

 

Cố Bùi Nam vốn dĩ là kẻ mang bản tính không chịu thua thiệt.

 

Giang Tùy đ.ấ.m hắn một cú, hắn liền tung cước trả lại một đá, xả sạch sành sanh cục tức vừa bị tôi đ.á.n.h lúc nãy lên đầu Giang Tùy.

 

"Chuyện giữa tao và Hà Tranh còn chưa đến lượt mày xen vào!"

 

Hắn đè lên người Giang Tùy, bóp c.h.ặ.t cổ anh: "Muốn đưa em ấy ra nước ngoài, mày tưởng ra nước ngoài rồi thì tao sẽ hết cách trị mày đúng không?”

 

"Thằng ngu ngốc nhà mày, Giang Tùy, sao mày còn ngây thơ đến thế?"

 

Cả hai giương cung bạt kiếm, ra tay đ.ấ.m đá túi bụi, chiêu nào chiêu nấy đ.á.n.h thẳng vào da thịt, hận không thể đập đối phương vào chỗ c.h.ế.t.

 

Tôi cuộn tròn co rúm trong tấm chăn, đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

 

Quản gia vội vã gọi bảo vệ lên lầu, sau khi tách hai người ra, thì ném Giang Tùy ra ngoài.

 

Bữa tối vẫn được mang vào tận phòng ngủ.

 

Lần này tôi không từ chối nữa, im lặng ăn sạch mọi thứ.

 

Nhịn cả ngày hôm nay, giờ tôi cũng thấy đói thật rồi.

 

Con người mà, phải ăn no thì mới có sức làm chuyện khác được chứ.

 

Bằng không, đến đ.á.n.h người ta khéo cũng chỉ như gãi ngứa.

 

Nửa đêm chân tôi lại bắt đầu đau nhức, chắc là trời lại sắp mưa.

 

Lần trộm tài liệu đó, đáng lẽ tôi suýt chút nữa là trốn thoát rồi.

 

Tiếc là chạy được nửa đường, mắt thấy sắp rời khỏi Bắc Thành tới nơi, thế mà vẫn bị người của Cố Bùi Nam đuổi kịp, bắt tôi về lại.

 

Lần đó Cố Bùi Nam thật sự rất tức giận, chẳng rõ là giận vì tôi phản bội hắn, hay giận vì tôi bỏ trốn.

 

Hắn đã đích thân đ.á.n.h gãy chân phải của tôi.

 

"Đánh gãy chân em rồi, để xem sau này em còn chạy đằng trời."

 

Hắn tính khí thất thường, người đ.á.n.h gãy chân tôi là hắn, mà kẻ cất công mời chuyên gia từ nước ngoài về chữa trị cho tôi cũng lại là hắn.

 

...

 

Một cánh tay chợt choàng qua eo tôi, nhịp thở đều đều của Cố Bùi Nam bất ngờ vang lên ngay sát bên tai.

 

Tôi cẩn thận gạt tay hắn ra rồi ngồi dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lúc ăn tối, tôi đã lén giấu một chiếc nĩa dưới gầm giường.

 

Lúc dọn bát đũa, có vẻ như quản gia cũng không phát hiện ra.

 

Tôi nhoài người xuống sàn, tìm chiếc nĩa thép, nắm c.h.ặ.t trong tay.

 

Sau đó vòng qua chỗ Cố Bùi Nam.

 

Khoảnh khắc đ.â.m xuống, tôi gần như chẳng có lấy nửa phần do dự.

 

Nhưng tôi vẫn không thể thành công.

 

Cố Bùi Nam đột ngột mở mắt, đưa tay ra đỡ lấy.

 

Chiếc nĩa thép cắm phập vào lòng bàn tay hắn, m.á.u nhỏ giọt xuống gương mặt Cố Bùi Nam, hắn trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy tổn thương.

 

"Em muốn... tôi c.h.ế.t sao?"

 

Giọng Cố Bùi Nam run rẩy, khóe mắt ngấn lệ.

 

Vẻ mặt hắn cô đơn lạc lõng, hệt như mấy đóa sen trắng bị phụ bạc chân tình trên phim truyền hình vậy.

 

Nhưng hắn đâu phải bạch liên hoa gì cho cam, hắn là một con ác quỷ tội ác tày trời, cực kỳ giỏi ngụy trang.

 

Bộ dạng này của hắn không những không khiến tôi thấy xót xa, mà chỉ làm tôi thêm buồn nôn.

 

Tôi nhắm mắt lại, có chút thất vọng.

 

Tôi rút nĩa ra, định bụng quay lại ngủ tiếp.

 

Cố Bùi Nam đột nhiên túm c.h.ặ.t cổ tay tôi như một con ch.ó điên: "Em hận tôi đến thế cơ à?"

 

Tôi thấy hơi phiền phức, đến liếc nhìn hắn một cái cũng lười.

 

"Tôi hận anh, chẳng phải anh đã biết từ lâu rồi sao?"

 

Cố Bùi Nam càng siết c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn.

 

Trong lúc giằng co, tôi lảo đảo ngã xuống, chiếc nĩa thép theo quán tính đ.â.m ngược về phía tôi.

 

Cố Bùi Nam hoảng hốt nhào tới, đưa tay ra cản chiếc nĩa lại.

 

Bàn tay vốn đã bị đ.â.m thủng mấy lỗ của hắn, nay lại có thêm vài vết cứa nữa.

 

"Không g.i.ế.c được tôi, nên em định tự hủy hoại bản thân mình đúng không?"

 

Cố Bùi Nam giật lấy chiếc nĩa từ tay tôi, mang dáng vẻ hoảng hồn chưa dứt.

 

Đồ thần kinh.

 

Ban nãy chỉ là một sự cố thôi.

 

Tôi chưa từng nghĩ đến việc vì hắn là một kẻ điên mà phải trừng phạt chính mình.

 

Nhưng giây phút này tôi chợt nhận ra, hình như nếu tôi hùa theo lời hắn, Cố Bùi Nam sẽ càng đau khổ hơn.

 

Tôi quệt vệt m.á.u dính trên mặt, mỉm cười gật đầu.

 

"Đúng vậy, ở bên cạnh anh, thà để tôi c.h.ế.t đi còn hơn."

 

Cố Bùi Nam hệt như con ch.ó bị giẫm phải đuôi.

 

Hắn cười phá lên như điên, bóp c.h.ặ.t cổ tôi: "Tôi làm em thấy ghê tởm đến vậy cơ à?”