Cục Cưng Bỏ Trốn

Chương 11



 

"Ban chiều cũng thế, em thà để người khác nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của mình còn hơn, nhất quyết phải gọi Giang Tùy vào cho bằng được.”

 

"Em ghét tôi, em thích hắn ta đúng không?"

 

Tôi giáng thẳng một cái tát vào mặt hắn.

 

Vẫn chưa hả dạ, tôi vung tay tát thêm cái nữa vào bên má còn lại.

 

"Đừng có lên cơn điên bừa bãi, anh mắc hội chứng siêu nam đấy à?"

 

Cố Bùi Nam ăn đòn xong liền buông tay đang bóp cổ tôi ra.

 

Hắn định nói gì đó, nhưng tôi không cho hắn cơ hội mở miệng.

 

Tôi đạp một cước vào n.g.ự.c hắn, đá hắn văng ra xa một chút.

 

"Đây là nhà của anh, nếu không có ý của anh, sao quản gia dám để Giang Tùy lên đây?

 

"Cố Bùi Nam, chẳng phải anh chỉ muốn người ta nhìn thấy cảnh tôi bị anh làm nhục hay sao? Tôi đã chiều theo ý anh rồi, anh còn giả bộ cái gì ở đây nữa?"

 

Cố Bùi Nam nhìn tôi, đôi môi mấp máy.

 

"Không phải, tôi chỉ muốn dọa em một chút thôi, tôi không hề nghĩ như vậy..."

 

Hắn nghĩ thế nào, tôi không quản được cũng chẳng màng bận tâm.

 

Nhưng kết quả chính là như thế.

 

Tôi đã quá mệt mỏi rồi, không muốn tiếp tục phí lời với hắn thêm nữa.

 

9

 

Mấy ngày nay ngày nào tôi cũng buồn ngủ díp mắt, chẳng thiết tha ăn uống gì.

 

Lượng thức ăn bị Cố Bùi Nam ép đút cho còn chẳng bằng lượng tôi nôn ra.

 

Cố Bùi Nam sợ muốn c.h.ế.t.

 

Hắn lập tức mời bác sĩ tới nhà.

 

Bác sĩ cố gắng giao tiếp với tôi, nhưng tôi thực sự quá buồn ngủ.

 

Chỉ muốn ngủ mà thôi.

 

Lúc bác sĩ rời đi, tôi nghe loáng thoáng tiếng Cố Bùi Nam thì thầm với ông ấy ngoài cửa: "Mấy hôm trước em ấy lấy nĩa thép tự đ.â.m mình..."

 

Tôi trùm chăn kín mít, đầu óc quay cuồng, thầm rủa trong lòng hắn đúng là thằng ngu.

 

Có một ngày, sau khi tiêm xong và tỉnh táo hơn đôi chút, Cố Bùi Nam nói đồng ý cho tôi ra ngoài chơi.

 

Cũng chẳng biết vị bác sĩ kia đã nói gì với hắn mà lại khiến hắn đột ngột quay ngoắt thái độ đến vậy.

 

"Em muốn đi đâu, gặp ai cũng được.”

 

"Hà Tranh, tôi đã hủy bỏ hôn ước rồi."

 

Cố Bùi Nam dè dặt nhìn tôi, cứ như sợ bỏ lỡ dẫu chỉ là một tia cảm xúc mỏng manh trên gương mặt tôi.

 

Nhưng tôi vẫn giữ vẻ uể oải, chẳng chút hứng thú với những gì hắn nói.

 

Chuyện Cố Bùi Nam đồng ý cho tôi ra ngoài hoàn toàn là thật.

 

Từ đó, mỗi ngày tôi ra khỏi nhà lúc mười giờ sáng, ăn trưa bên ngoài, rồi năm giờ chiều về nhà.

 

Bữa tối bắt buộc phải ăn cùng hắn.

 

Cố Bùi Nam sẽ hỏi tôi hôm nay đi chơi ở đâu, làm những gì.

 

Tôi không lên tiếng, chẳng màng đếm xỉa đến hắn, chỉ cắm cúi ăn phần mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hắn cũng không còn nhảy dựng lên tức tối như trước kia nữa.

 

Nhưng tôi nhìn ra được, hắn vẫn bực tức, chỉ là không phát tác trước mặt tôi mà thôi.

 

...

 

Mua xong ly cà phê, lúc tôi đang ngồi nghỉ trong trung tâm thương mại, một cô gái có dung mạo xinh đẹp bỗng nhiên ngồi xuống ngay trước mặt.

 

Trông rất quen mắt.

 

Tôi nhanh ch.óng nhớ ra, cô ấy là vị hôn thê của Cố Bùi Nam.

 

"Tôi vẫn luôn tò mò, vì cớ gì Cố Bùi Nam lại chấp nhận rủi ro đắc tội với gia đình tôi để từ hôn.”

 

"Giờ vừa nhìn thấy cậu, tôi bỗng hiểu ra rồi.”

 

"Hà Tranh, cậu đẹp trai thật đấy, còn bảnh hơn cả trên ảnh nữa!"

 

Ban đầu tôi cứ ngỡ cô ấy đến để gây rắc rối cho tôi, vài câu bất ngờ này khiến tôi ngơ ngác, không biết phải làm sao.

 

"Chào cậu, tôi là Tần Nghiên, từng là vị hôn thê của Cố Bùi Nam."

 

Tôi gật đầu: "Chào... cô."

 

Nói xong, tôi lại ngoái đầu nhìn về phía sau.

 

Chẳng có bất kỳ kẻ khả nghi nào ở đó cả.

 

Nhưng tôi biết rõ Cố Bùi Nam ngày nào cũng phái người theo dõi tôi.

 

Cái cảm giác cứ bước chân ra khỏi cửa là bị rình rập ấy, tôi quá rành rồi.

 

Tần Nghiên cũng dõi mắt nhìn theo ánh nhìn của tôi.

 

"Cậu yên tâm, bọn họ ở xa lắm, không nghe được chúng ta nói gì đâu."

 

Cô đột ngột rướn người tới, ghé sát vào tôi: "Hà Tranh, tôi nghe Giang Tùy nói cậu không thích Cố Bùi Nam? Cậu bị anh ta ép buộc, giam cầm bên cạnh đúng không?"

 

Tôi nhìn đôi mắt ngập tràn vẻ hóng hớt của Tần Nghiên, không nói gì.

 

Tần Nghiên lại tiếp tục: "Để tôi giúp cậu bỏ trốn nhé."

 

Biểu cảm của cô vô cùng nghiêm túc.

 

Tần Nghiên là một cô gái rất xinh đẹp, cách nói chuyện cũng cực kỳ đáng yêu.

 

Tôi có thể nhận ra cô ấy không mang ác ý với mình.

 

Nhưng tôi không hiểu tại sao cô ấy lại muốn giúp tôi.

 

"Thực ra tôi cũng chẳng thích Cố Bùi Nam mấy, chỉ vì anh ta đẹp trai nên tôi mới đồng ý đính hôn thôi."

 

Tần Nghiên cười hì hì.

 

"Những gia đình như chúng tôi đằng nào cũng phải liên hôn, tất nhiên là tôi phải chọn người có gương mặt đẹp rồi.”

 

"Nhưng cậu lại còn đẹp hơn cả anh ta hihi, vậy nên tôi muốn giúp cậu."

 

Nói đoạn, Tần Nghiên cầm lấy ly cà phê trước mặt tôi rồi đứng dậy.

 

"Đã quyết giúp cậu thì sau khi về tôi sẽ lập cho cậu một bản kế hoạch đào tẩu thật chi tiết.”

 

"Hà Tranh, cậu cứ yên tâm đi.”

 

"Chỉ dựa vào khuôn mặt này của cậu, tôi cũng tuyệt đối không hại cậu đâu."

 

Đột nhiên cô ấy hắt thẳng ly cà phê trên tay vào người tôi, ác thanh ác khí nói: "Làm kịch thì phải làm cho trót chứ hehe, người bên kia vẫn đang nhìn kìa."