Tôi mơ màng hé mắt, rồi lại nhắm nghiền.
Rúc đầu vào trong chăn, thiếp đi lần nữa.
Lúc Cố Bùi Nam trở lại, trên người vẫn còn vương hơi lạnh.
Hắn vớt tôi vào lòng, buông tiếng thở dài bên tai tôi.
"Hà Tranh, bây giờ tôi cũng rất yêu rất yêu em.”
"Em thương xót tôi một chút, ở lại bên tôi có được không?"
Cả căn phòng chìm trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên.
Những lời Cố Bùi Nam thốt ra mãi không đợi được lời hồi đáp mà hắn mong cầu.
...
Khi tôi tỉnh dậy, Cố Bùi Nam đã rời khỏi nhà từ đời thuở nào.
Quản gia nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Rốt cuộc ông ta vẫn chẳng nói gì, chỉ tươi cười tiễn tôi ra cửa như mọi bận: "Cậu đi đường cẩn thận xe cộ, cậu chủ nói hôm nay là sinh nhật cậu ấy, bảo cậu về sớm một chút, tối nay cậu ấy sẽ đích thân xuống bếp nấu cơm cho cậu."
Tôi gật đầu, rồi lập tức ra khỏi nhà.
Trong kế hoạch của Tần Nghiên có nói sau khi tôi ra ngoài sẽ có xe đến đón.
Đi qua ngã rẽ, bỗng từ đâu phóng ra một chiếc xe, người trên xe lập tức kéo tôi vào trong.
"Cô chủ bảo chúng tôi đưa cậu rời đi."
Nghe thấy câu này, tôi mới ngừng vùng vẫy.
Suốt dọc đường đi rầm rộ ồn ào, huênh hoang cờ trống, chẳng giống đang trốn chạy chút nào, nhưng lại cực kỳ phù hợp với tác phong của cô chủ Tần.
Tôi bất giác phì cười.
Đến nơi, tài xế chỉ vào chiếc xe phía trước: "Cô chủ nói cậu biết lái xe, đoạn đường tiếp theo cậu hãy tự lái.”
"Nếu để chúng tôi đưa đi có thể sẽ bị bại lộ."
Vừa bước xuống xe, Giang Tùy bỗng dưng xuất hiện.
Tôi nhíu mày đứng chôn chân tại chỗ, không hiểu sao anh ta lại thình lình có mặt ở đây.
Đưa mắt nhìn quanh, có vẻ anh ta chỉ đến một mình.
Tôi nhìn anh ta với ánh mắt đầy cảnh giác.
Giang Tùy cười nhẹ, bước lại gần tôi: "Cậu không hành động theo kế hoạch của tôi, là vì không tin tôi sao?"
"Không phải." Tôi trầm ngâm một lát rồi giải thích: "Nếu tôi bỏ trốn, người đầu tiên Cố Bùi Nam nghi ngờ chính là anh, hắn chắc chắn sẽ bắt đầu điều tra từ những người xung quanh anh.”
"Chuyện đó dù là với anh, hay với tôi, đều quá mạo hiểm."
Giang Tùy mỉm cười gật đầu: "Cậu nói đúng, rời đi mà không thông qua tôi, đối với cậu mới là cách làm an toàn nhất."
Anh không oán trách tôi đã phụ lòng tốt của mình, cũng chẳng giận hờn sự đề phòng của tôi khi vừa nhìn thấy anh ban nãy.
Giang Tùy cũng là một người rất tốt, anh chỉ nói: "Hà Tranh, giá mà chúng ta quen nhau trước khi cậu gặp Cố Bùi Nam thì tốt biết mấy."
Nhưng hai chữ "giá mà" bản thân nó vốn đã là một mệnh đề sai.
Đời người tuyệt đối chẳng bao giờ có chữ "nếu".
"Cậu định đi đâu, có tiện nói cho tôi biết không?”
"Đợi bên này sóng yên biển lặng, tôi muốn đến tìm cậu."
Ánh mắt Giang Tùy nhìn tôi chất chứa đầy hi vọng.
Nhưng đáp lại anh ta chỉ là sự trầm mặc của tôi.
Chẳng phải vì câu "đừng quá tin tưởng Giang Tùy" của Tần Nghiên.
Mà là đại khái tôi đã nhìn ra được tâm ý Giang Tùy dành cho mình.
Tôi hiểu rõ bản thân không thể cho anh thứ anh muốn, cũng biết rõ bản thân sẽ phải đối mặt với những gì trong tương lai.
Giang Tùy là một người rất tốt.
Tôi không nên phụ lỡ anh thêm nữa.
"Tôi hiểu rồi."
Anh nở một nụ cười rạng rỡ.
Trao cho tôi chiếc túi du lịch đang xách trên tay: "Những đồ trong này có lẽ sau này cậu sẽ cần đến, mang theo đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hà Tranh, nếu sau ngày hôm nay tôi còn có thể gặp lại cậu, hi vọng lúc đó cậu sẽ không từ chối tôi nữa.”
"Nếu lại tương phùng, coi như chúng ta là định mệnh của nhau."
Giang Tùy mở cửa xe, đẩy tôi vào trong.
"Đi mau đi, tôi có thể đuổi tới đây thì Cố Bùi Nam cũng có thể.
"Không đi nhanh là không kịp nữa đâu."
Dứt lời, anh ta vẫy vẫy tay với tôi: "Thượng lộ bình an."
Tôi gật đầu.
Cứ theo lộ trình Tần Nghiên đã sắp xếp mà đi thẳng.
Cho đến khi Cố Bùi Nam dùng cách tự hủy hoại bản thân để ép tôi dừng lại.
Hắn cũng đến một mình.
Cố Bùi Nam bị thương không hề nhẹ, hắn bò xuống xe, nằm phơi thây giữa đường, trân trối nhìn tôi: "Hà Tranh!
"Em muốn chạy thì cứ nghiền qua người tôi, đ.â.m c.h.ế.t tôi đi."
Tôi siết c.h.ặ.t vô lăng, không nhịn được buông một tiếng c.h.ử.i thề.
Rồi đẩy cửa xe.
Thấy tôi bước tới, Cố Bùi Nam vừa khóc vừa cười: "Hà Tranh, cứu tôi với.”
"Tôi đau quá, tôi sắp c.h.ế.t rồi, em đưa tôi đến bệnh viện được không?"
Tôi chẳng nói chẳng rằng, ôm sốc hắn lên, lôi tuột vào lề đường.
Ngay trước khi Cố Bùi Nam kịp phản ứng, tôi đã lên xe, đạp ga lao v.út đi.
Trong gương chiếu hậu, Cố Bùi Nam thậm chí còn không đứng lên nổi.
Hắn chỉ có thể gào thét về phía tôi trong tuyệt vọng, rồi cuối cùng lịm đi.
11
Tháng thứ hai nơi đất khách quê người, tôi nhận được một bức email ẩn danh từ trong nước.
Đây là phương thức liên lạc giữa tôi và Tần Nghiên — email được ẩn danh hoàn toàn, không có bất kỳ cách nào để truy vết.
Trong email Tần Nghiên kể: [Sau khi Cố Bùi Nam được cứu, tôi đã sai bác sĩ thêm chút "đồ" vào t.h.u.ố.c của anh ta, đợi đến lúc anh ta tỉnh lại thì cậu đã rời đi an toàn từ đời nào rồi.]
[Từ lúc cậu đi, Giang Tùy bị anh ta đào bới gốc gác đến mức long trời lở đất, cuối cùng chẳng moi ra được gì.]
[Chân phải của anh ta bị gãy xương, vốn dĩ có thể chữa khỏi, nhưng anh ta sống c.h.ế.t không chịu tiếp nhận điều trị, giờ cái chân phải đó tàn phế luôn rồi.]
[Nhìn bộ dạng anh ta chống nạng bước đi, tự dưng tôi thấy anh ta cũng chẳng còn đẹp trai đến thế nữa, kém xa cậu.]
[À đúng rồi, trước khi xuất ngoại Giang Tùy tự nhiên lại đến tìm tôi nói lời cảm ơn, không lẽ anh ta đã biết chuyện tôi giúp cậu bỏ trốn rồi sao?]
[Nhưng biết rồi cũng chẳng sao, ba tôi siêu ngầu luôn, đố ai dám làm gì tôi đấy hihi.]
Kể từ khi ra nước ngoài, tôi đã chuyển hết từ nơi này sang nơi khác.
Thân phận cũng thay đổi không biết bao nhiêu bận.
Hiện tại, chỉ cần tôi không chủ động lộ diện, đến cả Tần Nghiên cũng đừng hòng tìm ra tôi.
Tôi rep lại Tần Nghiên một chiếc biểu tượng cảm xúc cười lớn.
Sau đó liền xóa email.
Bước ra khỏi căn nhà nhỏ, ngắm nhìn bình nguyên tuyết mênh m.ô.n.g vô tận bên ngoài, tôi hít một hơi thật sâu.
Bầu không khí buốt giá sộc vào khiến tôi sặc sụa ho khù khụ hồi lâu.
Chú ch.ó Husky Siberia vốn đang ngáy ngủ bên cạnh nghe thấy tiếng động liền ba chân bốn cẳng chạy về, nhào thẳng vào lòng tôi.
Nó mừng rỡ ngoáy tít đuôi đùa nghịch với tôi.
Nghịch chán chê rồi, hai đứa lại cùng nhau ngả lưng xuống nền tuyết.
Bầu trời lại lất phất rơi những hạt tuyết nhỏ.
Bông tuyết phủ trắng xóa khắp người tôi.
Tôi mỉm cười phả ra một hơi khói mỏng: "Tuyệt quá..."
Chú ch.ó nhỏ chẳng hiểu tôi nói gì, nó chỉ biết lè lưỡi nhìn tôi, cái đuôi ve vẩy không ngừng.
Tôi ôm chầm lấy nó, lại lẩm bẩm thêm một câu: "Tuyệt thật."
Tự do, thật tốt.
(Hoàn)