Cục Cưng Bỏ Trốn

Chương 12



 

Tôi đứng đờ ra tại chỗ.

 

Sau đó tôi một mình ngồi lại trong trung tâm thương mại rất lâu mới đứng dậy rời đi.

 

Lúc quay về, tôi tình cờ gặp Giang Tùy ở gần khu biệt thự của Cố Bùi Nam.

 

Anh cố tình đợi tôi ở đây.

 

Nhìn thấy vết cà phê trên áo tôi, Giang Tùy lên tiếng hỏi: "Tần Nghiên đến tìm cậu à?"

 

Tôi gật đầu.

 

"Cố Bùi Nam vì cậu mà hủy hôn với cô ấy, cho nên cô ấy tức giận mới làm vậy với cậu.”

 

"Nhưng bản chất cô ấy không xấu đâu, cậu đừng để trong lòng."

 

"Ừ." Nghĩ đến Tần Nghiên, tôi mỉm cười: "Tôi biết mà."

 

Giang Tùy lại nói: "Tôi đã lên kế hoạch xong xuôi rồi, thứ sáu tuần sau khi cậu ra khỏi nhà, tôi sẽ đưa cậu đi trốn.”

 

"Lần này tôi sẽ không để cậu phải thất vọng nữa."

 

Nói xong anh ấy liền rời đi.

 

...

 

Bữa tối, Cố Bùi Nam hỏi tôi: "Hôm nay đi chơi có vui không?"

 

Tôi vẫn cắm cúi ăn phần mình, chẳng màng đáp lại.

 

"Tần Nghiên tìm em à?"

 

Hắn đặt đũa xuống: "Hà Tranh, tôi đã hủy hôn ước với cô ta rồi, cô ta dám gây khó dễ cho em, tôi sẽ giúp em trả thù."

 

Tôi khẽ liếc hắn một cái.

 

Chợt cảm thấy mất cả hứng ăn.

 

"Sai người theo dõi tôi ư?"

 

Cố Bùi Nam hơi luống cuống giải thích: "Không phải theo dõi, chỉ là muốn bảo vệ em thôi.”

 

"Em đi đâu, gặp ai tôi cũng sẽ không can thiệp."

 

Hắn nhếch khóe môi, gượng gạo cười: "Lúc về em còn gặp và nói chuyện với Giang Tùy... tôi cũng đâu nói gì phải không?"

 

"Thế anh muốn nói gì?"

 

Nụ cười trên mặt Cố Bùi Nam không thể duy trì thêm được nữa.

 

"Hà Tranh!"

 

Tôi lờ hắn đi, đứng dậy đi thẳng lên lầu.

 

Rất khuya Cố Bùi Nam mới trở về phòng.

 

Hắn ôm chầm lấy tôi, tôi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt vấn vương trên người hắn.

 

Tôi không hút t.h.u.ố.c, và tôi cực kỳ ghét mùi t.h.u.ố.c lá.

 

Trước kia Cố Bùi Nam dù có hút t.h.u.ố.c cũng sẽ đợi mùi bay đi hết rồi mới về phòng.

 

Đêm nay có lẽ hắn thực sự bị tôi chọc tức, nên mới ngây người bên ngoài rất lâu, đến giờ trên người vẫn còn vương lại mùi hương đó.

 

"Hà Tranh, xin lỗi em.”

 

"Vừa rồi tôi không nên lớn tiếng quát em."

 

Hắn vùi đầu vào hõm cổ tôi.

 

"Tôi biết lỗi rồi, em tha thứ cho tôi nhé."

 

10

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Gặp lại Tần Nghiên đã là chuyện của vài ngày sau.

 

Đang ở trong nhà vệ sinh nam thì tôi bị cô ấy lôi tuột vào buồng trong.

 

Cô ấy đưa bản kế hoạch của mình cho tôi xem.

 

"Ngày mai thứ sáu, Cố Bùi Nam có một sự kiện thương mại rất quan trọng, cậu nhớ phải làm đúng theo kế hoạch của tôi đấy."

 

"Ừ." Tôi gật đầu.

 

Nhìn cô ấy với vẻ đầy biết ơn.

 

Mai là thứ sáu, trùng hợp thay kế hoạch của Giang Tùy cũng vào ngày mai.

 

Tần Nghiên dặn dò tôi xong xuôi, chuẩn bị rời đi.

 

Tôi vội kéo cô ấy lại: "Sau khi tôi đi, cô còn kết hôn với Cố Bùi Nam nữa không?"

 

Tần Nghiên khó hiểu nhìn tôi: "Sao thế? Cậu thích anh ta, không muốn để tôi kết hôn với anh ta à?"

 

Tôi cuống quýt thanh minh: "Không phải!”

 

"Tôi thấy cô là một người rất tốt, không muốn để tên khốn Cố Bùi Nam làm lỡ dở đời cô thôi."

 

Tần Nghiên bật cười vỗ vỗ vai tôi.

 

"Yên tâm đi, sau khi gặp cậu, tôi càng vững tin rằng sau này mình nhất định sẽ tìm được đối tượng liên hôn đẹp trai hơn Cố Bùi Nam nhiều."

 

Nói xong, cô ấy lại xoay người.

 

Mới bước được hai bước, Tần Nghiên đã quay đầu lại, nhìn tôi: "À đúng rồi, cậu cũng đừng quá tin tưởng Giang Tùy.”

 

"Kế hoạch của chúng ta tốt nhất đừng tiết lộ cho anh ta, cái giới này chẳng có mấy người tốt đâu.”

 

"Hơn nữa anh ta và Cố Bùi Nam lại có thù, ai mà biết được có lúc nào đó anh ta sẽ đ.â.m sau lưng cậu không."

 

Cô ấy chu môi lên, bộ dạng ra chiều đang ngẫm nghĩ: "Cậu cũng đừng quá tin tôi đấy.”

 

"Có vẻ như tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì."

 

Tôi mỉm cười.

 

Dõi mắt nhìn bóng cô ấy khuất dần.

 

Đến giờ, tôi quay về nhà như thường lệ.

 

Ăn uống tắm rửa xong xuôi, tôi cuộn tròn vào trong chăn.

 

Cố Bùi Nam ôm lấy tôi từ phía sau: "Hà Tranh, em cười với tôi một cái được không? Giống như hồi chúng ta còn học đại học ấy.”

 

"Yêu tôi như thời điểm ấy, hễ nhìn thấy tôi là nụ cười trong đáy mắt lại ánh lên rạng rỡ.”

 

"Khi đó em rất yêu rất yêu tôi, tôi đều biết cả.”

 

"Tấm thẻ tôi đưa, em chưa một lần đụng tới; em vốn chẳng có tiền, vậy mà vẫn chắt bóp từng đồng mua quà sinh nhật cho tôi.”

 

"Em yêu tôi lại từ đầu một lần nữa được không? Lần này tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ phụ lòng em.”

 

"Thật ra lúc trước biết em mất trí nhớ, tôi đã mừng lắm; tôi cứ ngỡ em đã quên thật rồi, quên hết đi quá khứ không thể chịu nổi của chúng ta.”

 

"Tôi còn tưởng chúng ta có thể làm lại từ đầu, tiếc thay tất cả chỉ là em lừa dối tôi.”

 

"Hà Tranh, bây giờ chúng ta bắt đầu lại, được không em?”

 

"Cả đời này tôi sẽ không kết hôn, em cũng không được phép cưới ai, chúng ta mãi mãi ở bên nhau, nhé em?"

 

Cố Bùi Nam cứ lải nhải huyên thuyên, nói mãi không dứt.

 

Trong đêm tôi đã ngủ rồi mà lại bị hắn làm cho thức giấc.

 

Đã lâu lắm rồi hắn không chạm vào tôi, những ngày qua tôi thường xuyên nghe thấy tiếng hắn trở dậy tắm nước lạnh vào nửa đêm.