Cục Cưng Bỏ Trốn

Chương 4



 

"Tôi tên là Giang Tùy, là chồng của em."

 

4

 

Cơn mưa rào ngoài cửa sổ trút xuống như thác đổ, không hề có dấu hiệu ngừng lại.

 

Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình tôi.

 

Rất yên tĩnh, cũng rất thích hợp để chạy trốn.

 

Đáng tiếc là chân trái của tôi đang bị thương và bó bột, còn cái chân phải từng bị gãy thì cứ hễ trời mưa là lại đau nhức thấu xương như bị sâu bọ gặm nhấm, không sao chịu đựng nổi.

 

Đừng nói đến việc chạy trốn, cái thân tàn này của tôi bây giờ nội chuyện đứng lên thôi cũng đã chật vật lắm rồi.

 

Tôi uể oải nhắm c.h.ặ.t hai mắt.

 

Trong đầu không ngừng tua đi tua lại cái tên Giang Tùy này.

 

Rất đỗi quen tai, chắc chắn là đã từng nghe qua ở đâu rồi, chỉ là nhất thời không thể nào nhớ ra được.

 

Hơn nữa có vẻ như quản gia cũng biết anh ta...

 

Giang Tùy, Giang Tùy...

 

Cứ mải miết suy nghĩ, dòng suy nghĩ của tôi bắt đầu chậm dần, từ từ đình trệ.

 

Không biết do t.a.i n.ạ.n xe cộ đập trúng đầu, hay do mới uống t.h.u.ố.c xong mà đột nhiên tôi lại buồn ngủ rũ rượi.

 

Vừa thiếp đi chưa được bao lâu, cửa phòng bệnh bất thình lình bị ai đó bên ngoài đá tung.

 

Âm thanh đinh tai nhức óc ngay tức khắc đ.á.n.h thức tôi dậy.

 

Chưa kịp để tôi lấy lại tinh thần, một lực kéo mạnh bạo đã lôi tuột tôi ngồi dậy khỏi giường.

 

"Hà Tranh, em nhất quyết phải ép tôi đ.á.n.h gãy chân em, để em vĩnh viễn không thể chạy trốn, chỉ có thể nằm lì trên giường cho tôi làm, em mới cam tâm, mới chịu học cách nghe lời có đúng không?"

 

Cử động quá mạnh động đến vết thương ở chân, cơn đau xé rách làm tôi lập tức toát cả mồ hôi lạnh.

 

Khi tôi còn chưa kịp nhìn rõ diện mạo của kẻ trước mặt, tôi đã lại bị hắn quăng quật ném trả lại giường như vứt rác.

 

"Rốt cuộc em đang làm loạn cái gì hả?"

 

Làm loạn?

 

Tôi khó hiểu ngước mắt nhìn hắn.

 

Cho đến khi cánh cửa phòng ọp ẹp lay lắt lại bị ai đó đẩy ra, tôi mới thả lỏng nắm đ.ấ.m giấu c.h.ặ.t dưới lớp chăn.

 

Là Giang Tùy quay lại.

 

Trên tay anh cầm một bó hoa hướng dương đẫm hơi sương, mắt nhìn thẳng tiến thẳng về phía tôi.

 

Dẫu cho trong phòng đột nhiên xuất hiện đông người, anh cũng chẳng hề ngạc nhiên, gương mặt trái lại còn tĩnh bơ đến lạ thường.

 

Giang Tùy đưa bó hoa hướng dương ra trước mặt tôi: "Hồi nãy thấy ngoài cổng bệnh viện có người bán, nên tôi đã mua hai cành cho em."

 

"Có thích không?"

 

Tôi nhìn khóm hoa trước mặt, chần chừ chốc lát rồi mới ngơ ngác gật đầu.

 

Hai chữ "Dạ thích" vừa buột ra khỏi miệng, ngay trước mặt tôi bỗng nhiên có một bàn tay vươn đến, giật phăng lấy đóa hoa rồi ném thẳng xuống đất.

 

"Giang Tùy, con mẹ nó mày coi tao c.h.ế.t rồi à?"

 

Giọng nói lạnh lẽo thấu xương khiến hàng loạt hình ảnh tủi nhục không thôi hiện về trong đầu tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi bất giác co rúm người lại, sống lưng cứng đờ.

 

"Ây chà, cậu Cố cũng có mặt ở đây ư?"

 

So với bộ dạng thần kinh căng như dây đàn của tôi, Giang Tùy lại buông lỏng đến mức khó tin.

 

Anh làm như thể mới nhìn thấy Cố Bùi Nam, nhướng mày cười một tiếng.

 

Ánh mắt chầm chậm di chuyển từ khuôn mặt Cố Bùi Nam xuống tới chân hắn.

 

Bông hướng dương vừa mới đây rạng rỡ tươi tắn, giờ phút này cánh hoa tả tơi rơi rụng lả tả dưới mặt đất.

 

"Hai cành hoa này cũng khá đắt tiền đấy, một trăm tám mươi tệ một cành, cậu Cố định đền bằng tiền mặt hay chuyển khoản đây?"

 

Giọng điệu của Giang Tùy nhẹ bẫng, nhưng ánh mắt nhìn Cố Bùi Nam lại chứa đầy gai nhọn.

 

"Tôi muốn đưa cậu ấy đi."

 

Đột nhiên Cố Bùi Nam cất lời khiến dây thần kinh của tôi càng thêm căng thẳng tột độ.

 

"Ồ."

 

Giang Tùy vẫn giữ giọng điệu dửng dưng không để vào mắt.

 

"Không được đâu nhé."

 

Anh nhìn chòng chọc vào Cố Bùi Nam: "Bởi vì, đây là bạn trai của tôi."

 

"Mày, bạn trai mày ư?"

 

Cố Bùi Nam cất giọng ngập tràn vẻ khó tin.

 

Hắn quay phắt đầu lại chằm chằm nhìn tôi, tia mắt u ám đầy ngoan độc: "Hai người quen nhau từ lúc nào hả?"

 

Câu này không phải là hỏi Giang Tùy, mà là đang chất vấn tôi.

 

Song bản thân tôi lúc này cũng đầu óc trống rỗng vô cùng mơ hồ.

 

Lúc vừa tỉnh dậy Giang Tùy tự nhận mình là chồng của tôi, tôi cứ ngỡ anh ta chỉ đang nói đùa thôi chứ.

 

"Cậu Cố đây lo chuyện bao đồng quá rồi đó?"

 

Giang Tùy kéo tôi về phía anh, che chắn tôi khỏi cái nhìn dò xét của Cố Bùi Nam.

 

"Tôi với bạn trai tôi quen nhau từ khi nào, cần thiết phải báo cáo cho anh biết sao?"

 

Vừa dứt lời anh lại khẽ bật cười khẩy: "Với lại…”

 

"Chuyện tôi come out, chuyện tôi thích đàn ông, cậu Cố đây là người rõ nhất cơ mà.”

 

"Không cần phải tỏ ra bất ngờ như thế.”

 

"Đều come out cả rồi, bây giờ tôi có một anh bạn trai chẳng phải là chuyện hết sức bình thường hay sao?"

 

Cố Bùi Nam sững lại trong thoáng chốc, ánh mắt lườm Giang Tùy càng thêm phần u ám: "Xem ra mày vẫn chưa quên được chuyện lúc trước nhỉ?”

 

"Vậy thì sao bây giờ mày còn dám tới chọc giận tao?"

 

Lời này như khơi dậy ký ức nào đó của Giang Tùy, nụ cười trên gương mặt anh cũng dần dần đông cứng lại.

 

Hai người đàn ông im lặng trừng mắt nhìn nhau.

 

Bề ngoài không mảy may gợn sóng, nhưng ẩn sau lớp vỏ bọc bình yên đó lại cuồn cuộn những cơn sóng ngầm dữ dội.