Căn phòng bệnh rơi vào tĩnh mịch hồi lâu.
Lâu đến mức đầu tôi lại bắt đầu đau nhói lên, mới nghe thấy tiếng Cố Bùi Nam vang lên: "Giang Tùy, đây là người của tao..."
Lời còn chưa kịp thốt ra hết, đã bị Giang Tùy ngắt ngang.
"Người của anh á?"
Giang Tùy lặp lại lời của hắn bằng một tông giọng mang đầy ẩn ý.
Quay đầu lại nhìn tôi: "Hà Tranh, em có quen biết cậu chủ Cố này không?"
Hai đôi mắt đột ngột cùng lúc đổ dồn về phía tôi.
Tôi bấu c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay giấu sâu trong chăn, vờ như bình thản, lắc đầu: "Không quen."
Dứt lời tôi lại lẩn rúc sâu hơn ra sau lưng Giang Tùy: "Người này là ai vậy anh?"
"Sao nói chuyện dữ tợn thế?"
Nghe vậy, sắc mặt Cố Bùi Nam lộ ra vài phần thịnh nộ.
Hắn giơ tay về phía tôi định kéo tôi lại, nhưng bị Giang Tùy chặn tay lại: "Cậu Cố, bạn trai tôi nói không quen biết anh."
Giọng điệu của Giang Tùy đầy nét khiêu khích.
"Phiền cậu Cố dẫn người của anh cút khỏi đây, bạn trai tôi cần phải nghỉ ngơi rồi."
Anh cứ mở miệng ra đóng miệng vào lại hai tiếng bạn trai.
Cố Bùi Nam càng nghe, sắc mặt càng thêm phần lạnh lẽo đáng sợ.
5
Hôm đó Cố Bùi Nam nhận được một cuộc điện thoại, ngay sau đấy quản gia lại rỉ tai hắn báo cáo điều gì đó.
Xong xuôi hắn liền dẫn theo nhóm người rời đi.
Mười mấy ngày nằm viện an dưỡng vết thương này, hiếm hoi lắm tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cơn mưa rả rích ròng rã suốt một dạo cuối cùng cũng đã ngớt.
Giang Tùy đẩy xe lăn đưa tôi xuống dưới sảnh bệnh viện dạo mát.
Bầu trời sau cơn mưa xanh thẳm một cách kỳ lạ, những tán lá cây cũng ánh lên một màu xanh mướt.
Phía cách đó không xa, bầy chim sẻ đậu trên bãi cỏ, chỉ cần có người lảng vảng tới gần là chúng lại vỗ cánh bay v.út đi thật xa.
Tôi ngơ ngẩn ngắm nhìn bầy chim sẻ, trong ánh mắt toát lên sự khao khát thèm thuồng.
Có cánh thật là tốt.
Ban nãy Giang Tùy vừa nhận điện thoại nên tạm thời rời đi một chốc.
Tôi nhẹ nhàng cử động cái chân trái đang bó bột, bấu c.h.ặ.t vào xe lăn thử lững thững đứng dậy.
Giữa lúc cơ thể chao đảo suýt chút nữa ngã nhào, Giang Tùy đã kịp thời quay trở lại.
Anh đỡ lấy cơ thể tôi, cản lại màn ôm hôn nồng thắm của tôi với mặt đất lạnh ngắt.
Giang Tùy ôm trọn tôi vào lòng, bất chợt chau mày hỏi lại một câu: "Nhìn em cũng cao một mét tám mấy kia mà, sao lại nhẹ bẫng thế này?"
Vừa dứt lời anh tựa hồ như vừa nghĩ ra điều gì đó, chợt nới lỏng vòng tay, thuận miệng đ.á.n.h trống lảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Vết thương ở chân em vẫn chưa lành hẳn đâu, đừng có cử động lung tung."
Phút chốc này tôi kề sát bên anh vô cùng, đến nỗi có thể ngửi thấy được mùi hương cỏ xô thơm thoang thoảng toát ra từ người anh.
Cực kỳ dễ chịu.
Ngày trước tôi cũng từng ngửi thấy mùi hương này trên người Cố Bùi Nam.
Nghĩ đến những lời anh ấy nói với Cố Bùi Nam vài ngày trước, cùng với bầu không khí vi diệu giữa hai người.
Tôi khẽ cụp mắt xuống.
Không nhịn được mà lên tiếng hỏi anh: "Giang Tùy, rốt cuộc anh là ai?"
Động tác đặt tôi về lại xe lăn của Giang Tùy bỗng khựng lại.
Tôi có thể cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c anh đang khẽ rung lên.
Anh đang cười.
Rõ ràng anh đã đặt tôi ngồi xuống xe lăn rồi, nhưng vẫn duy trì tư thế ôm lấy tôi.
"Em mất trí nhớ rồi. Quên luôn cả anh sao?"
Giọng Giang Tùy rất khẽ, ngữ điệu như đang dỗ dành trẻ con: "Bé cưng, anh là chồng em, là người chồng duy nhất của em!"
Nói xong, anh còn tinh nghịch nháy mắt một cái.
Giang Tùy và Cố Bùi Nam là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
Cố Bùi Nam tính tình thất thường, lúc nào cũng mang dáng vẻ trịch thượng cao ngạo.
Còn Giang Tùy lại ôn hòa lễ độ, thỉnh thoảng còn đùa vài câu vô hại, là một người quân t.ử khiêm nhường và đầy giáo dưỡng.
Một người tính tình tốt như anh, vậy mà lại ghét Cố Bùi Nam, ghét cay ghét đắng hắn ta.
Đôi khi tôi cũng tò mò, rốt cuộc trước đây giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì.
Thấy tôi không nói gì, Giang Tùy lùi lại một bước, đùa giỡn hỏi tôi: "Không tin anh à?"
Tôi vừa định mở miệng, đột nhiên có một lực kéo mạnh giật phăng anh ra khỏi người tôi.
Giang Tùy không kịp phòng bị, bị quán tính hất văng xuống bãi cỏ bên cạnh.
Tôi và anh đồng loạt ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Bùi Nam không biết đã xuất hiện trước mặt từ lúc nào.
"Ô kìa?" Giang Tùy đứng dậy, tiện tay phủi vụn cỏ dính trên quần.
"Cậu Cố lại đến nữa à?
"Cậu Cố vừa mới đính hôn, không ở bên cạnh túc trực vị hôn thê, rảnh rỗi suốt ngày chạy đến bệnh viện làm gì?"
"Hay là vì sắp kết hôn rồi, nên phải đến khám nam khoa trước?"
Cố Bùi Nam giữ thái độ lạnh lùng, liếc mắt nhìn Giang Tùy, giọng điệu đầy khinh khỉnh: "Có vẻ mày quan tâm đến đời tư của tao quá nhỉ?"
"Để mắt tới tao rồi à?"
Giang Tùy hừ lạnh: "Cậu Cố vẫn tự luyến như thế."
Cố Bùi Nam nhướng mày, bộ dáng này của hắn rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước.
Quả nhiên, giây tiếp theo liền nghe hắn nói: "Hôm nay tao đến đây không phải để đấu võ mồm với mày.”