"Tao có dẫn theo một người đến cho mày, mày gặp thử xem."
Nói đoạn, hắn vẫy vẫy tay về phía ngoài.
Từ trên chiếc Maybach màu đen, một người đàn ông ăn mặc giản dị bước xuống.
Người đàn ông đó có nước da rất trắng, ngũ quan thanh tú mềm mại.
Vừa nhìn thấy người đó, Giang Tùy lập tức biến sắc, ngoảnh lại nghiến răng nghiến lợi chất vấn Cố Bùi Nam: "Anh dẫn cậu ta đến đây làm gì?"
Cố Bùi Nam rủ mắt nhìn tôi: "Mày cứ bám riết lấy Hà Tranh không buông, chẳng qua cũng chỉ vì muốn trả thù tao.”
"Bây giờ tao đã tìm lại tình cũ cho mày rồi, từ nay về sau liệu mà tránh xa Hà Tranh ra."
Giang Tùy tức giận đến mức cả người run lên bần bật.
Anh bước lên phía trước hai bước, còn chưa kịp chạm vào Cố Bùi Nam, người đàn ông vừa xuống xe kia đã lao tới kéo anh lại.
"Tiểu Tùy..."
Trong lúc Giang Tùy bị người đàn ông kia bám lấy, Cố Bùi Nam đã đi vòng ra sau lưng tôi.
Hắn xoay hướng xe lăn của tôi, rồi đẩy tôi đi về phía trước.
Tôi ngoái đầu định nhìn Giang Tùy, nhưng lại bị Cố Bùi Nam dùng một tay ghì c.h.ặ.t trên xe lăn.
"Đừng làm phiền nó, bây giờ nó đang bận hội ngộ với tình cũ rồi, không có rảnh để lo cho em đâu."
Cố Bùi Nam đẩy tôi đi một quãng rất xa, cuối cùng dừng lại ở một nơi hẻo lánh và yên tĩnh.
Hắn ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Nghe nói em bị mất trí nhớ, chẳng còn nhớ gì nữa sao?"
Giọng Cố Bùi Nam nhạt nhẽo, biểu cảm trên khuôn mặt cũng không nhìn ra điều gì khác thường.
Nhưng tôi thừa biết.
Con người hắn trước giờ luôn như vậy.
Càng tỏ ra bình tĩnh lại càng quỷ dị, giống hệt như thời tiết trước lúc giông bão kéo đến.
Cố Bùi Nam là một kẻ điên.
"Đúng là đã quên rất nhiều chuyện."
Hắn khẽ bật cười, trên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú thoáng hiện lên một tia bi thương.
"Ngay cả tôi mà em cũng quên luôn rồi?"
Tôi cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn bỏ chạy, khi nói chuyện cũng gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, không dám để hắn nhìn ra chút sơ hở nào.
"Chuyện trước đây tôi không nhớ nữa, Giang Tùy nói anh tên là Cố Bùi Nam..."
Bắt gặp ánh mắt của hắn, tôi liền bồi thêm một câu: "Trước đây chúng ta có quen nhau không?"
Cố Bùi Nam chống hai tay sang hai bên người tôi, giam cầm tôi trong không gian chật hẹp.
Hắn nhếch môi, khẽ cười.
"Đã từng lên giường với nhau, có tính là quen biết không?"
Tôi nén lại cảm giác trào ngược đột ngột trong dạ dày, quay đầu đi né tránh ánh mắt dò xét của hắn.
"Anh nói gì tôi không hiểu."
Cố Bùi Nam khẽ hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên buông tôi ra.
Hắn quay người chỉ tay về phía tòa nhà bỏ hoang cách đó không xa.
Tòa nhà cao khoảng sáu bảy tầng, ngay lúc này trên sân thượng đang có một người đứng đó, trên tay còn xách theo một chú mèo con đang không ngừng giãy giụa.
"Nếu chú mèo kia mà vô tình rơi xuống thì sẽ ra sao nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố Bùi Nam quay đầu nhìn về phía tôi lần nữa.
"Hà Tranh, em có muốn cứu nó không?
"Chỉ cần em gọi được tên của chú mèo đó, tôi sẽ giúp em cứu nó."
Tôi nhìn Cố Bùi Nam bằng ánh mắt khó tin: "Anh điên rồi à?"
"Tôi không điên."
Cố Bùi Nam vẫn mỉm cười nhè nhẹ.
"Hà Tranh, chỉ cần em nói cho tôi biết nó tên là gì, tôi sẽ giúp em cứu nó."
Tôi nhắm nghiền mắt lại, chung quy vẫn không tài nào kìm nén được ngọn lửa giận trong lòng.
Tôi vung tay tát thẳng vào mặt Cố Bùi Nam một cái, hắn không những không tức giận mà nụ cười trên môi lại càng thêm rạng rỡ.
"Dạo này lại không chịu ăn uống đàng hoàng phải không? Sao sức lực lại yếu thế này?"
Tôi vung tay tát hắn thêm một cái nữa.
Cố Bùi Nam lại cười càng vui vẻ hơn.
Hắn nhìn tôi, từng bước dẫn dụ.
"Hà Tranh, nó tên là gì, em còn nhớ không?
"Em không cần làm gì cả, chỉ cần nói ra tên của nó là có thể cứu được nó rồi."
Tôi ngước mắt nhìn lên đỉnh tòa nhà.
Chú mèo con vùng vẫy ngày một tuyệt vọng hơn, thế mà người kia chỉ xách nó lơ lửng bằng một tay, khiến người ta nhìn mà sợ hãi thót tim.
Cố Bùi Nam là một kẻ điên, nhưng tôi thì không.
Cố Bùi Nam coi mạng sống như cỏ rác, nhưng tôi lại trót mang lòng dạ mềm yếu.
"Mao Cầu."
Tôi hận đến mức nghiến răng trèo trẹo, khóe môi Cố Bùi Nam lại càng cười tươi hơn.
Hắn từ từ đứng thẳng người dậy.
Một tay hắn nâng mặt tôi lên, ve vuốt với vẻ đầy thâm ý: "Đồ lừa gạt."
"Tôi biết thừa em không hề mất trí nhớ, ánh mắt em nhìn tôi, làm sao giống của một người đã quên tôi cơ chứ?"
Nói đoạn, hắn lại buông tiếng thở dài.
"Thật đáng tiếc quá đi, Hà Tranh."
6
Lúc Giang Tùy tìm đến nơi, Cố Bùi Nam đang nắm lấy tay tôi, nhẹ giọng hỏi tôi có đau không.
"Cú đ.ấ.m này của em chẳng làm tôi sứt mẻ gì, ngược lại tự làm tay mình đau rồi đây này.
"Hà Tranh, để tôi bôi cho em chút t.h.u.ố.c nhé?"
Tôi rụt tay về, thụi thêm một cú đ.ấ.m thẳng vào má trái của hắn.
Lần này không hề đ.á.n.h trượt nữa.
"Không cần anh phải giả vờ tốt bụng."
Cố Bùi Nam cười cười đứng dậy, hắn đưa lưỡi đẩy đẩy phần má trong, định mở miệng nói gì đó thì khóe mắt phát hiện Giang Tùy đang đi tới.
Thế là hắn liền ngoảnh đầu qua, xả cục tức này lên đầu Giang Tùy.