Cục Cưng Đòi Chia Tay Thái Tử Gia

Chương 2



Bắc Kinh, 10 giờ sáng.

Biệt thự Bán Sơn chìm trong bầu không khí áp suất thấp đến đáng sợ.

Đám vệ sĩ đứng thành hàng, cúi gằm mặt, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Trần Phong lau mồ hôi lạnh sau gáy, tay cầm máy tính bảng báo cáo với vẻ mặt khó coi.

“Phó tổng… chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ camera ở các tuyến đường ra sân bay.”

“Thẩm tiểu thư rời biệt thự lúc 6 giờ 15 phút sáng, bắt taxi đi hướng sân bay, nhưng sau đó…”

Giọng anh ta nghẹn lại.

“Sau đó thế nào?”

Phó Thời Văn ngồi trên sofa, giữa những mảnh thủy tinh vỡ đầy đất.

Trong tay anh vẫn siết c.h.ặ.t tờ giấy nhớ màu vàng ch.óe cùng ba tờ tiền nhăn nhúm kia.

Sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

“Sau đó… cô ấy biến mất.”

“Dường như cô ấy dùng thân phận khác để mua vé, hoặc có người tiếp ứng. Chúng tôi không tra được điểm đến.”

“Vô dụng.”

“Đúng là một lũ vô dụng.”

“Rầm!”

Chiếc gạt tàn pha lê bị ném mạnh vào tường, vỡ tung tóe.

Trần Phong giật b.ắ.n người, sống lưng lạnh toát.

Phó Thời Văn bật cười lạnh, đáy mắt đỏ ngầu vì tức giận.

“Giỏi lắm, Thẩm Yên.”

“Hai năm qua em giả ngoan đúng là quá đạt rồi.”

Anh đứng bật dậy, đi qua đi lại như con thú dữ bị nhốt l.ồ.ng.

Trong nhận thức của Phó Thời Văn, Thẩm Yên bỏ đi chẳng qua chỉ là đang giận dỗi vì Tống Giài Kỳ trở về.

Cô chắc chắn đang trốn ở đâu đó, chờ anh cúi đầu dỗ dành.

Được.

Thích chơi trò mất tích đúng không?

Vậy anh chơi với cô đến cùng.

Phó Thời Văn trực tiếp gọi cho người quen bên cảnh sát giao thông và xuất nhập cảnh.

“Phong tỏa các trạm kiểm soát.”

“Tìm cho tôi một người tên Thẩm Yên.”

“Nếu không tìm được…”

Giọng anh lạnh buốt.

“Thì các cậu cũng đừng mong sống yên ổn.”

Cùng lúc đó.

Tam Á, 2 giờ chiều.

Biển xanh, cát trắng, nắng vàng rực rỡ trải dài đến tận chân trời.

Tôi nằm dài trên ghế nghỉ dưỡng, đeo kính râm, tay ôm trái dừa lạnh mát, hưởng thụ gió biển thổi qua làn da.

Bên cạnh là hai anh chàng phục vụ cơ bụng sáu múi đang tận tình bóp chân và thoa kem chống nắng cho tôi.

“Thẩm tiểu thư, lực như vậy vừa chưa?”

Anh chàng bên trái cười tươi hỏi.

“Tốt lắm.”

Tôi lười biếng duỗi chân, khóe môi cong lên đầy hưởng thụ.

Ai nói thất tình nhất định phải khóc lóc đau khổ?

Xin lỗi nhé.

Đó là kịch bản của nữ chính ngôn tình đời cũ rồi.

Thẩm Yên tôi chỉ yêu tiền và yêu bản thân mình.

Hai năm làm bạn gái hợp đồng bên cạnh Phó Thời Văn, tôi đã tích góp đủ tiền để sống sung sướng nửa đời sau.

Tiền chuyển khoản hàng tháng, quà cáp hàng hiệu, trang sức đắt đỏ… tất cả đều bị tôi âm thầm đổi thành tài sản đứng tên người khác.

Giờ tôi là phú bà độc thân tự do.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Muốn bao nhiêu trai đẹp mà chẳng được?

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.

Là WeChat của Trần Phong.

Tôi chặn sạch mọi liên lạc với Phó Thời Văn, chỉ cố tình giữ lại mỗi tài khoản của trợ lý anh.

Bởi tôi biết rõ…

Với tính cách điên cuồng kiểm soát kia, chắc chắn anh đang dùng điện thoại của Trần Phong để theo dõi tôi.

Tin nhắn vừa mở ra đã thấy một hàng chữ dồn dập.

Thẩm tiểu thư, phó tổng sắp phát điên rồi.

Cô đang ở đâu vậy?

Hay là cô quay về trước đi…

Tôi bật cười.

Sau đó tiện tay chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Trong ảnh là đôi chân dài trắng nõn của tôi gác trên ghế nghỉ dưỡng, phía xa là biển xanh lấp lánh.

Mà nổi bật nhất… chính là bóng lưng trần săn chắc của anh chàng phục vụ đang cúi người thoa kem cho tôi.

Kèm theo dòng caption cực kỳ thiếu đòn:

Tạm biệt tra nam.

Em đi tìm mùa xuân thứ hai của đời mình đây.

Mùi vị tự do đúng là thơm hơn cả tiền.

Mấy anh zai ở Tam Á phục vụ nhiệt tình hơn ai kia nhiều.

250 tệ đúng là không hề lỗ.

Vừa đăng chưa tới ba mươi giây, điện thoại đã rung điên cuồng.

Tin nhắn nhảy liên tục như muốn nổ máy.

Thẩm Yên, em dám?

hằng nguyễn

Thằng đàn ông kia là ai?

Em lấy tiền của tôi đi bao trai?

Lập tức quay về cho tôi!

Tôi chống cằm đọc hết, cười đến run vai.

Sau đó chậm rãi gõ lại ba chữ.

Anh đoán xem.

Gửi xong, tôi tháo sim điện thoại, tiện tay ném luôn vào ly cocktail bên cạnh.

Bắc Kinh.

“Rầm!”

Chiếc điện thoại trong tay Trần Phong bị đập nát tan dưới sàn.

Phó Thời Văn đứng giữa phòng khách, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bức ảnh kia.

Trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh tấm lưng trần của gã đàn ông nọ và dòng chữ “250 tệ không lỗ”.

Sắc mặt anh lạnh đến mức khiến người khác phát run.

“Tam Á…”

Phó Thời Văn nghiến răng.

“Con mẹ nó, cô ấy đang ở Tam Á.”

Anh chụp lấy áo khoác, lạnh giọng ra lệnh.

“Chuẩn bị chuyên cơ.”

“Tôi muốn bay ngay lập tức.”

Trần Phong run rẩy nhắc nhở:

“Nhưng tối nay ngài còn tiệc đón gió cho cô Tống…”

“Tống cái gì mà Tống?”

Phó Thời Văn túm cổ áo anh ta, ánh mắt âm u như muốn g.i.ế.c người.

“Vợ tôi sắp chạy mất rồi, còn đón với chả gió?”

“Trong vòng ba tiếng nữa…”

“Tôi phải có mặt ở Tam Á.”