Cục Cưng Đòi Chia Tay Thái Tử Gia

Chương 3



Buổi chiều ở Tam Á nóng đến bỏng da.

Tôi nằm dài trên ghế tắm nắng, vừa tận hưởng gió biển vừa lim dim ngủ sau một đêm thức trắng.

Đang mơ màng, ánh nắng trên mặt bỗng bị một bóng đen cao lớn che khuất.

Không khí xung quanh lập tức hạ xuống vài độ.

Hai anh chàng phục vụ đẹp trai ban nãy cũng không biết biến mất từ lúc nào.

Tôi lười biếng hé mắt, định mắng kẻ nào thiếu ý tứ, nhưng vừa nhìn thấy đôi giày da thủ công quen thuộc, khóe môi đã khẽ nhếch lên.

Quần tây đen ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp.

Áo sơ mi trắng mở bung vài cúc, để lộ xương quai xanh cùng l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc đầy vẻ phong trần.

Mà phía trên nữa… là gương mặt đen sì như sắp g.i.ế.c người của Phó Thời Văn.

Anh đứng ngược nắng, gió biển thổi tung mái tóc vốn được vuốt keo chỉnh tề, khiến cả người vừa chật vật vừa nguy hiểm.

“Thẩm Yên.”

Giọng anh khàn đặc, như đang nghiến qua kẽ răng.

“Chơi đủ chưa?”

Tôi chậm rãi tháo kính râm xuống, ngáp một cái rõ dài rồi thong thả ngồi dậy chỉnh lại dây áo tắm.

Sau đó nhìn anh như nhìn một người xa lạ.

“Ồ?”

“Khách du lịch à?”

“Tôi bao ghế này rồi, phiền anh tìm chỗ khác nhé.”

Sắc mặt Phó Thời Văn lập tức tối sầm.

Anh cúi người chống mạnh hai tay lên thành ghế, trực tiếp nhốt tôi trong khoảng không chật hẹp giữa cơ thể anh và ghế nằm.

Mùi nước hoa gỗ đàn hương quen thuộc pha lẫn hơi thở nóng rực ập tới.

“Giả ngu với tôi?”

Anh bóp nhẹ cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn mình.

“Dùng tiền của tôi chạy tới đây bao trai, còn dám chê kỹ thuật của tôi kém?”

“Thẩm Yên, lá gan em lớn thật đấy.”

Tôi bật cười, gạt tay anh ra như phủi bụi bẩn.

“Phó tổng nói chuyện buồn cười quá. Tiền là tôi tự kiếm, trai là tôi tự thuê.”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh từ trên xuống dưới, giọng điệu đầy tiếc nuối.

“Còn kỹ thuật của anh…”

“Tôi đã nói rồi mà.”

“Hơi tệ thật.”

hằng nguyễn

Khóe mắt Phó Thời Văn giật mạnh.

Tôi đứng dậy, chân trần giẫm lên nền gạch nóng hổi, lần đầu tiên đường đường chính chính đối diện anh mà không cần giả vờ ngoan ngoãn yếu đuối nữa.

“Về đi.”

“Tôi hết hợp đồng với anh rồi.”

“Đừng cản tôi tìm mùa xuân thứ hai.”

Phó Thời Văn nhìn tôi chằm chằm như không nhận ra người trước mặt.

“Em nói chuyện với tôi bằng thái độ đó?”

Giọng anh trầm xuống đầy nguy hiểm.

“Con thỏ ngoan ngoãn trước kia đâu rồi?”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Thỏ trắng?”

“Phó Thời Văn, anh tỉnh lại đi.”

“Tôi ngoan với anh chẳng qua vì anh chịu chi thôi.”

“Tính tình anh khó ở, thích kiểm soát, nóng lạnh thất thường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Tôi phải nửa đêm bò dậy nấu canh giải rượu, còn bị anh đem ra làm trò cười trước mặt bạn bè.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng câu từng chữ sắc như d.a.o.

“Nếu không phải mỗi tháng anh chuyển khoản đúng hạn…”

“Thì tôi đã đá anh từ tám đời rồi.”

Không khí xung quanh lập tức đông cứng.

Trần Phong đứng phía xa nghe đến xanh mặt.

Cả Bắc Kinh này, dám chỉ thẳng mặt mắng Phó Thời Văn như vậy… chắc cũng chỉ có một mình tôi.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là anh không nổi giận.

Ngược lại, ánh mắt anh càng lúc càng tối.

Rồi đột nhiên bật cười.

“Được.”

“Giỏi lắm.”

Anh cúi xuống sát bên tai tôi, giọng khàn thấp đầy nguy hiểm.

“Hóa ra đây mới là em thật sự.”

“Hung dữ hơn nhiều so với con thỏ ngu ngốc trước kia.”

“Hấp dẫn hơn nữa.”

Tôi nổi da gà, lập tức đẩy mạnh anh ra.

“Đồ bệnh hoạn.”

Đúng lúc ấy, một giọng nữ mềm mại vang lên phía sau.

“Thời Văn?”

Tôi quay đầu lại, suýt bật cười thành tiếng.

Hay rồi.

Nữ chính bạch nguyệt quang cuối cùng cũng xuất hiện.

Tống Giài Kỳ mặc váy trắng dài, tóc đen xõa nhẹ trong gió biển, gương mặt thanh thuần dịu dàng đúng chuẩn ánh trăng đầu lòng.

Cô ta bước tới, ánh mắt lướt qua tôi đầy đ.á.n.h giá nhưng môi vẫn giữ nụ cười hoàn hảo.

“Vị này chắc là Thẩm tiểu thư?”

“Quả nhiên rất giống tôi.”

Ồ.

Câu quen thuộc của mấy cô bạch nguyệt quang đây mà.

Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, chậm rãi đ.á.n.h giá cô ta từ đầu tới chân.

“Cô Tống quá lời rồi.”

“Tôi thấy tôi đẹp hơn cô nhiều.”

Tôi mỉm cười vô cùng chân thành.

“Mắt tôi to hơn.”

“Da tôi trắng hơn.”

“Quan trọng nhất…”

Tôi cúi đầu nhìn n.g.ự.c mình rồi lại nhìn cô ta, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Hàng của tôi là hàng thật.”

Tống Giài Kỳ lập tức tái mặt.

“Cô…”

Cô ta theo phản xạ che n.g.ự.c, đôi mắt đỏ lên đầy ấm ức.

“Thời Văn, anh xem cô ta kìa…”

Cô ta vừa định nhào vào lòng Phó Thời Văn làm nũng thì anh đã lạnh nhạt lùi sang một bước.

Ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn dán c.h.ặ.t trên người tôi.

Không rời dù chỉ một giây.