Tôi chậc lưỡi, tiện tay khoác chiếc túi Hermes phiên bản giới hạn lên vai, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
“Được rồi.”
“Tôi không có hứng đứng đây xem hai người diễn phim tình cảm.”
“Nếu muốn nối lại tiền duyên thì phiền tránh đường.”
“Tôi còn bận đi tìm trai trẻ.”
Nói xong, tôi xoay người định rời đi.
“Đứng lại.”
hằng nguyễn
Giọng Phó Thời Văn lạnh xuống.
Anh vừa bước tới, Tống Giài Kỳ đã nhanh hơn một bước chắn trước mặt anh.
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, gương mặt dịu dàng thanh thuần như một đóa bạch liên hoa không vướng bụi trần.
“Thẩm tiểu thư.”
“Tôi biết hai năm qua cô ở cạnh Thời Văn cũng không dễ dàng.”
“Bây giờ tôi đã trở về rồi…”
“Hy vọng cô có thể hiểu chuyện một chút.”
Tôi vốn còn lười đáp lời, nghe tới đây lại lập tức có tinh thần.
“Ý cô là…”
“Muốn dùng tiền để tôi biến mất?”
Tống Giài Kỳ hơi khựng lại, sau đó mỉm cười cao nhã.
“Nếu cô cần bồi thường, tôi có thể cho cô một khoản thích đáng.”
Mắt tôi lập tức sáng lên.
“Thật sao?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở máy tính rồi cúi đầu bấm lia lịa.
“Để tôi tính nhé.”
“Phí làm bạn gái hợp đồng suốt hai năm.”
“Phí tổn thất tinh thần vì phải chịu đựng cái tính thất thường của anh ta.”
“Phí bảo dưỡng nhan sắc.”
“À đúng rồi, còn phí chia tay nữa.”
Tôi xoay màn hình về phía cô ta, cười đến vô cùng chân thành.
“Năm trăm vạn.”
“Chuyển khoản ngay, tôi đảm bảo biến mất sạch sẽ khỏi thế giới của hai người.”
“Thế nào?”
“Cái giá này quá hời cho một tình yêu đích thực còn gì.”
Tống Giài Kỳ ngây người.
Hiển nhiên cô ta không ngờ tôi lại có thể thẳng thắn đến mức này.
Sắc mặt Phó Thời Văn bên cạnh đã tối sầm đến đáng sợ.
“Thẩm Yên.”
Anh nghiến răng gọi tên tôi, giọng khàn đặc.
“Trong mắt em…”
“Tôi chỉ đáng giá năm trăm vạn?”
Tôi chớp mắt nhìn anh đầy vô tội.
“Anh thấy đắt à?”
“Vậy giảm cho anh chút nhé.”
“Tình cũ được ưu đãi đặc biệt.”
“Bốn trăm chín mươi chín vạn.”
Khóe môi Phó Thời Văn giật mạnh.
Giây tiếp theo, anh đột ngột bước tới túm lấy cổ tay tôi.
Lực siết mạnh đến mức tôi đau điếng.
“Phó Thời Văn, anh bị điên à?”
Tôi còn chưa kịp giãy ra đã bị anh trực tiếp vác lên vai như vác một món hàng.
“Á!”
“Tên khốn này, thả tôi xuống!”
Tôi đ.ấ.m loạn lên lưng anh, chân đạp lung tung trong không trung.
Anh lại chẳng buồn để ý, còn thuận tay đ.á.n.h mạnh lên m.ô.n.g tôi một cái.
“Im miệng.”
Giọng anh trầm thấp, nguy hiểm đến cực điểm.
“Em muốn tính toán sòng phẳng đúng không?”
“Được.”
“Đêm nay chúng ta tính cho rõ.”
“Nếu không khiến em khóc lóc xin tha…”
“Tôi theo họ em.”
Tên đàn ông c.h.ế.t tiệt này đúng là điên thật rồi.
Anh cứ thế vác tôi đi thẳng về phía thang máy, hoàn toàn bỏ mặc Tống Giài Kỳ đứng c.h.ế.t lặng phía sau.
Tôi ghé đầu qua vai anh, còn không quên mỉm cười vẫy tay với cô ta.
“Cô Tống nhớ suy nghĩ kỹ nhé.”
“Deal năm trăm vạn vẫn còn hiệu lực đến sáng mai đó.”
Kết quả của đêm “tính sổ” ở Tam Á là sáng hôm sau tôi bị Phó Thời Văn trực tiếp đóng gói mang về Bắc Kinh bằng chuyên cơ riêng.
Lý do anh đưa ra nghe vô cùng vô sỉ nhưng lại rất hợp phong cách tư bản của anh.
“Em còn nợ tôi lời giải thích về hai trăm năm mươi tệ.”
“Khi nào tôi cảm thấy giá trị của em vượt qua con số đó…”
“Em mới được đi.”
Thế là từ một phú bà độc thân tự do, tôi bị giáng cấp thành trợ lý đặc biệt kiêm vật trang trí văn phòng của Phó tổng.
Anh bắt tôi ngồi lì trong phòng làm việc hai mươi tư trên hai mươi tư.
Đi vệ sinh còn phải báo cáo.
Thiếu điều muốn xích tôi vào chân bàn.
Nhưng Thẩm Yên tôi là ai chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ba ngày sau, nhân lúc Phó Thời Văn đi họp hội đồng quản trị giải quyết scandal của Tống Giài Kỳ, tôi lập tức thay đồ lao công, đeo khẩu trang rồi đẩy xe rác nghênh ngang chuồn khỏi công ty.
Kế hoạch vốn rất hoàn hảo.
Ít nhất là trước khi chiếc xe tải kia xuất hiện.
Tiếng phanh ch.ói tai vang lên bên cạnh.
Cửa xe bật mở.
Hai gã đàn ông đeo mặt nạ lao xuống nhanh như chớp.
Tôi còn chưa kịp hét lên thì khăn tẩm t.h.u.ố.c mê đã bịt c.h.ặ.t miệng mũi.
Ý thức dần chìm xuống bóng tối.
Trước khi ngất đi, trong đầu tôi chỉ còn đúng một suy nghĩ.
Mẹ nó.
Biết vậy cứ nên ngồi luôn trong xe rác cho an toàn.
“Nó tỉnh rồi.”
Một gáo nước lạnh hắt thẳng lên mặt khiến tôi ho sặc sụa.
Đầu đau như b.úa bổ.
Tay chân bị trói c.h.ặ.t trên ghế.
Khung cảnh trước mắt quen thuộc đến mức giống hệt phim xã hội đen.
Nhà kho bỏ hoang.
Mùi ẩm mốc khó ngửi.
Mấy gã đàn ông xăm trổ đầy mình đứng xung quanh, tay cầm gậy sắt gõ nhịp xuống sàn bê tông.
Ngồi giữa đám người là một gã béo hói đầu, chắc hẳn là đại ca.
Gã nhìn tôi cười nham hiểm.
“Thẩm tiểu thư.”
“Xin lỗi vì phải mời cô đến đây theo cách này.”
“Ai bảo cô là người của Phó Thời Văn chứ?”
Tôi bình tĩnh lau nước trên mặt, sau đó ngẩng đầu nhìn gã.
“Đối thủ làm ăn của anh ta?”
Gã béo lập tức đập bàn.
“Phó thị ép công ty tao phá sản!”
“Tao muốn nó trả giá!”
“Tao biết nó cưng chiều mày nhất.”
“Bây giờ tao gọi cho nó.”
“Nếu trong vòng một tiếng nó không mang năm mươi triệu đến đây…”
Con d.a.o lạnh ngắt dí sát lên má tôi.
“Tao sẽ hủy gương mặt này.”
Tôi im lặng nhìn con d.a.o vài giây, sau đó chân thành thở dài.
“Đại ca.”
“Anh làm nghề này không có tương lai đâu.”
“…Cái gì?”
“Anh nghĩ Phó Thời Văn sẽ thật sự bỏ năm mươi triệu cứu tôi à?”
“Anh đ.á.n.h giá đạo đức của anh ta quá cao rồi.”
Tôi nghiêm túc đến mức như đang mở lớp tư vấn tài chính.
“Hơn nữa bắt cóc rủi ro lớn, lợi nhuận thấp.”
“Chi bằng anh đầu tư.”
“Tôi dạy cho.”
Cả nhà kho lập tức im bặt.
Đám đàn em nhìn nhau ngơ ngác.
Tôi tiếp tục dụ dỗ:
“Tôi có thể chuyển trước cho anh năm triệu làm vốn.”
“Sau đó dạy anh chơi chứng khoán.”
“Ba tháng thôi.”
“Đảm bảo kiếm còn nhanh hơn nghề bắt cóc.”
Đám đàn em lập tức d.a.o động.
“Đại ca… em thấy cô ấy nói có lý.”
“Lần trước bắt cóc còn bị cảnh sát dí chạy ba ngày…”
“Em cũng muốn học đầu tư…”
Gã béo nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dần hiện lên vẻ tham lam.
“Mày… thật sự chuyển tiền?”
“Thật.”
Tôi gật đầu đầy chân thành.
“Đưa điện thoại đây, tôi thao tác cho.”
Đúng lúc gã vừa cúi người xuống.
“RẦM!”
Cánh cửa sắt nhà kho bị một chiếc Land Rover màu đen húc văng.
Khói bụi mù mịt.
Phó Thời Văn bước xuống xe như một cơn bão.
Cà vạt lệch sang một bên, cổ áo mở bung, trên trán còn lấm tấm vết m.á.u khô.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, hung hãn đến mức khiến cả đám người trong kho vô thức lùi lại.
Ánh mắt ấy quét khắp không gian.
Cho đến khi dừng lại trên người tôi đang bị trói c.h.ặ.t trên ghế.
Trong nháy mắt, sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ.
“Thẩm Yên.”
Anh khàn giọng gọi tên tôi rồi lao tới.
Gã béo hoảng loạn, lập tức kéo tôi chắn trước người, con d.a.o dí sát lên cổ tôi.
“Đừng qua đây!....Qua nữa tao g.i.ế.c nó!”