Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 169



Chẳng lẽ hôm nay cô trang điểm bị lem sao?

Cô đâu biết rằng, trong mắt tất cả mọi người ở công ty lúc này, cô chính là người vợ đáng thương sắp bị Thẩm Yến Chi đá ra khỏi hào môn.

Dù sao chuyện cô và Thẩm Yến Chi kết hôn bí mật vừa mới bị khui ra được mấy ngày, tin tức Tần Tri Ý chưa cưới đã chửa liền nổ ra. Cộng thêm những bức ảnh ả ta và Thẩm Yến Chi ôm hôn nồng nhiệt cách đây không lâu, khiến dư luận không thể không nghi ngờ: Đứa bé trong bụng Tần Tri Ý chắc chắn là cốt nhục của Thẩm Yến Chi!

Quý Dĩ Ninh bước vào phòng thí nghiệm, phát hiện Tiết Minh Minh cũng đang lén lút nhìn mình, vẻ mặt muốn nói lại thôi, vô cùng bứt rứt.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Quý Dĩ Ninh nhíu mày: "Minh Minh, có phải đã xảy ra chuyện gì không? Tại sao hôm nay ánh mắt mọi người nhìn chị đều kỳ lạ vậy?"

"Chị không biết thật sao?"

Ánh mắt Tiết Minh Minh nhìn Quý Dĩ Ninh lập tức càng thêm ngập tràn sự thương hại.

"Rốt cuộc là chuyện gì, em đừng ấp a ấp úng nữa."

"Chính là... haiz, chị tự xem đi..."

Một chiếc điện thoại đột nhiên được đưa đến trước mặt. Quý Dĩ Ninh nheo mắt nhìn kỹ màn hình, sau khi đọc rõ tiêu đề bài báo, sắc mặt cô thoắt cái chìm xuống đáy vực.

Cô lập tức lấy điện thoại của mình ra, gọi thẳng cho Thẩm Yến Chi. Gọi liên tiếp mấy cuộc đều không có người nghe máy, sắc mặt cô càng lúc càng khó coi.

Cùng lúc đó, tại phòng làm việc Tổng giám đốc Thẩm thị.

Thẩm Yến Chi đang điên cuồng ra lệnh cho Dương Vũ đi điều tra xem rốt cuộc kẻ nào to gan dám tung tin Tần Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i lên mạng.

"Sếp, tôi đã cho người điều tra. Tin tức này bắt nguồn từ một trang web ẩn danh ở nước ngoài, máy chủ đặt tại nước ngoài nên hoàn toàn không thể truy ra địa chỉ IP cụ thể."

Khuôn mặt Thẩm Yến Chi vặn vẹo vì tức giận: "Ý của cậu là, không tra ra được kẻ đứng sau giật dây?!"

"Vâng..."

"Đồ vô dụng!"

Thẩm Yến Chi gầm lên, vung tay ném mạnh xấp tài liệu xuống đất, giọng nói lạnh lẽo như rắn độc: "Những người biết Tần Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i đếm trên đầu ngón tay! Cậu đi điều tra từng người một cho tôi! Tôi không tin không lôi cổ được kẻ đó ra!"

Hắn vừa mới cao giọng tuyên bố chuyện mình và Quý Dĩ Ninh là vợ chồng hợp pháp, ngay sau đó liền có kẻ tung tin ả tình nhân mang thai. Đây tuyệt đối là một âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng nhằm hủy hoại hắn!

Hơn nữa, kẻ tình nghi số một trong đầu hắn lúc này, chính là Thẩm Tứ!

Dương Vũ cúi gập người, mồ hôi lạnh túa ra: "Tôi đi điều tra ngay đây ạ."

"Tập trung điều tra Tiểu thúc của tôi!"

"Vâng!"

Dương Vũ vừa lui ra ngoài, điện thoại của Thẩm Yến Chi liền đổ chuông. Hắn tưởng Quý Dĩ Ninh lại gọi đến làm phiền, đang định ấn nút tắt thì nhìn rõ hai chữ "Ông nội" trên màn hình. Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, vô cùng khó coi.

Lúc này ông cụ Thẩm gọi điện đến, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.

"Ông nội..."

Giọng nói uy nghiêm mang theo sự thịnh nộ của ông cụ Thẩm truyền đến từ đầu dây bên kia: "Đừng gọi ta là ông nội! Nhà họ Thẩm ta không có đứa cháu ngu xuẩn như cậu! Chuyện con ả kia m.a.n.g t.h.a.i đã làm ầm ĩ khắp mặt báo, cổ phiếu của Thẩm thị đang lao dốc không phanh! Cậu lập tức từ chức, cút khỏi Thẩm thị cho ta!"

Sắc mặt Thẩm Yến Chi khó coi đến cực điểm, giọng nói run rẩy: "Ông nội... vậy chuyện cháu thuyên chuyển đến công ty con..."

"Chuyện đó cậu cũng đừng hòng nghĩ tới nữa! Bây giờ hội đồng quản trị của Thẩm thị đang cực kỳ phẫn nộ với cậu. Cậu tự đi mà dọn dẹp cái mớ bòng bong ngoại tình của mình đi! Giải quyết không xong, cậu vĩnh viễn đừng hòng bước chân vào Thẩm thị nửa bước!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những lời này không khác gì sét đ.á.n.h ngang tai. Trên mặt Thẩm Yến Chi tràn ngập sự hoảng loạn tột độ, hắn vội vàng van xin: "Ông nội, chuyện này cháu nhất định sẽ xử lý êm đẹp trong thời gian sớm nhất! Cháu thề sẽ không có lần sau! Nếu các cổ đông có ý kiến, cháu chấp nhận bắt đầu từ vị trí nhân viên quèn ở công ty con cũng được!"

Nếu hắn thật sự bị đá văng khỏi Thẩm thị một cách nhục nhã như vậy, ngay cả công ty con cũng không có tư cách bước vào, thì sau này muốn giành lại quyền thừa kế sẽ khó như lên trời!

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, sau đó giọng nói lạnh lùng tuyệt tình của ông cụ Thẩm mới vang lên.

"Chuyện đó để sau hẵng nói. Thời gian này cậu cứ ở nhà kiểm điểm lại bản thân đi. Tự vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem mình rốt cuộc nên làm gì và không nên làm gì!"

Nói xong, ông cụ Thẩm dứt khoát cúp máy.

Trong đáy mắt Thẩm Yến Chi lóe lên một tia tuyệt vọng. Hắn biết, lần này ông cụ Thẩm đã thật sự triệt để thất vọng về hắn.

Vốn dĩ thằng em họ Thẩm Nghi Tu đã như hổ rình mồi chiếc ghế Tổng giám đốc này từ lâu. Bây giờ hắn bị đuổi khỏi Thẩm thị, Thẩm Nghi Tu chắc chắn sẽ chớp lấy cơ hội ngàn năm có một này để thượng vị.

Đợi đến khi hắn xử lý xong đống rắc rối của Tần Tri Ý rồi quay về, Thẩm thị liệu còn chỗ đứng cho hắn sao?

Thẩm Yến Chi c.ắ.n nát môi, trong lòng tràn ngập sự không cam tâm, nhưng lại bất lực không có cách nào xoay chuyển tình thế.

Trong lúc đang bực bội muốn phát điên, điện thoại lại reo lên.

Hắn bắt máy, gầm gừ: "Có chuyện gì?!"

"Yến Chi... chuyện em m.a.n.g t.h.a.i không biết kẻ nào khốn nạn đã đăng lên mạng rồi! Bây giờ dưới sảnh chung cư có một đám phóng viên đang chặn cửa... em phải làm sao bây giờ?"

Giọng Tần Tri Ý run rẩy đầy hoảng loạn. Thẩm Yến Chi hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Cô khóa c.h.ặ.t cửa lại, không được ra ngoài! Lát nữa tôi sẽ cho vệ sĩ đến đuổi đám phóng viên đi."

"Nhưng... cho dù đuổi đi... bọn họ vẫn sẽ quay lại canh me! Vừa nãy còn có kẻ tạt sơn đỏ lên cửa nhà em, dọa sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu tam... em sợ lắm..."

Thẩm Yến Chi nhíu c.h.ặ.t mày, gân xanh nổi đầy trán: "Biết rồi! Lát nữa tôi đích thân qua đón cô, tạm thời chuyển đến chỗ khác lánh nạn."

Vừa cúp điện thoại, đang định vơ lấy áo khoác rời đi thì cửa phòng làm việc "rầm" một tiếng bị đẩy tung ra. Năm sáu vị cổ đông m.á.u mặt của Thẩm thị bước nhanh vào, ai nấy đều mặt mày u ám, ánh mắt nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Bốp!"

Vị cổ đông đi đầu ném mạnh một tập tài liệu lên bàn làm việc của hắn: "Thẩm tổng, tự mở to mắt ra mà xem chuyện tốt anh làm đi! Chỉ trong sáng nay, giá cổ phiếu của Thẩm thị đã bốc hơi một điểm! Anh có biết vì cái thói trăng hoa của anh mà tập đoàn đã tổn thất bao nhiêu tỷ không?!"

Thẩm Yến Chi ngước mắt nhìn ông ta, cố giữ vẻ bề ngoài trấn tĩnh: "Hoàng tổng, phiền ông lần sau vào phòng tôi nhớ gõ cửa trước."

Hoàng tổng cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt: "Chúng tôi vừa họp hội đồng quản trị khẩn cấp, đã nhất trí thông qua quyết định sa thải anh! Từ ngày mai, anh không cần vác mặt đến đây nữa."

"Chỉ cần tôi còn ngồi ở vị trí Tổng giám đốc Thẩm thị một ngày, các người bước vào văn phòng của tôi, bắt buộc phải gõ cửa!"

"Chuyện cần thông báo tôi đã nói xong. Hy vọng Thẩm tổng trước khi tan làm hôm nay có thể tự giác thu dọn đồ đạc cá nhân cút khỏi đây. Dù sao ngày mai, Tổng giám đốc mới sẽ chính thức nhậm chức."

Sắc mặt Thẩm Yến Chi thoắt cái biến đổi: "Tổng giám đốc mới là ai?!"

Hoàng tổng còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói mang theo ý cười nhạt nhẽo đã từ ngoài cửa truyền đến.

"Là tôi."

Thẩm Yến Chi lạnh lùng phóng ánh mắt ra cửa. Nhìn thấy nụ cười đắc thắng trên mặt Thẩm Nghi Tu, hai bàn tay đang đặt trên bàn của hắn không nhịn được siết c.h.ặ.t thành quyền, khớp xương kêu răng rắc.

Lại là Thẩm Nghi Tu!

Hắn đã phải đổ mồ hôi sôi nước mắt suốt hai năm trời mới thu phục được đám cáo già trong hội đồng quản trị. Thẩm Nghi Tu mới chân ướt chân ráo vào công ty được bao lâu, ông nội lại dám giao chiếc ghế Tổng giám đốc cho cậu ta?!