Trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn cuộn trào một trận phẫn nộ và không cam tâm tột độ. Hắn đã nỗ lực bán mạng vì cái gia tộc này như vậy, nhưng trong mắt ông cụ Thẩm, hắn vĩnh viễn không bằng một góc của Thẩm Tứ. Bây giờ, đến cả thằng nhãi ranh Thẩm Nghi Tu hắn cũng không bằng! Hắn làm sao có thể nuốt trôi cục tức này!
"Anh họ, nhìn thấy tôi, anh có vẻ rất ngạc nhiên nhỉ." Thẩm Nghi Tu bước vào, phong thái nhàn nhã.
Thẩm Yến Chi mặt lạnh như tiền: "Cậu mới vắt mũi chưa sạch, vào công ty được mấy ngày, lấy tư cách gì ngồi lên vị trí này?"
Thẩm Nghi Tu cũng không hề tức giận, chậm rãi đáp trả: "Ít nhất tôi sẽ không ngu xuẩn đến mức gây ra cái bê bối để tiểu tam mang thai, làm bốc hơi hàng tỷ tệ giá trị vốn hóa của Thẩm thị. Anh nói xem, tôi có tư cách không?"
Thẩm Yến Chi trừng mắt nhìn cậu ta, toàn thân tỏa ra luồng sát khí đáng sợ.
"Cút!"
"Vậy tôi đành đợi anh họ dọn dẹp xong văn phòng, ngày mai tôi sẽ chính thức chuyển đến." Thẩm Nghi Tu nhún vai, đắc ý quay lưng.
Rất nhanh, đám người trong văn phòng đều tản đi hết, chỉ còn lại một mình Thẩm Yến Chi giữa căn phòng rộng lớn.
Hắn điên cuồng gạt phăng toàn bộ tài liệu, máy tính trên bàn xuống đất, tiếng đổ vỡ vang lên chát chúa. Sau khi trút giận, hắn đứng dậy, hậm hực rời khỏi công ty.
Một tiếng sau, Tần Tri Ý trùm kín mít, xách một chiếc vali nhỏ lén lút chuồn từ cửa sau khu chung cư lên chiếc xe Cayenne màu đen của Thẩm Yến Chi.
"Yến Chi, may mà có anh... Nếu không em thật sự không biết phải sống sao..." Ả thút thít.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thẩm Yến Chi hai tay nắm c.h.ặ.t vô lăng, đạp ga lao v.út đi. Hắn không nói một lời, sắc mặt u ám đến mức đáng sợ.
Cảm nhận được tâm trạng của hắn đang ở mức tồi tệ nhất, Tần Tri Ý c.ắ.n môi, dè dặt lên tiếng: "Yến Chi... chuyện em m.a.n.g t.h.a.i bị lan truyền trên mạng... có phải chúng ta nên bỏ tiền ra mua hot search, ém nhẹm chuyện này xuống không..."
Bàn tay đang cầm vô lăng của Thẩm Yến Chi nổi đầy gân xanh, hắn lạnh lùng gắt: "Chuyện này cô không cần nhúng tay vào! Bây giờ nhiệm vụ duy nhất của cô là an phận dưỡng thai, sinh đứa bé ra cho tôi!"
Đáy mắt Tần Tri Ý lóe lên một tia tính toán: "Chuyện này... em nghi ngờ là do cô Quý giở trò..."
"Kít—!"
Chiếc Cayenne đang lao đi với tốc độ cao đột ngột phanh cháy lốp, dừng khựng lại giữa đường. Thẩm Yến Chi quay phắt đầu, ánh mắt sắc như d.a.o cạo găm thẳng vào mặt ả.
"Cô nói là cô ấy làm? Vậy cô giải thích cho tôi nghe xem, làm vậy thì cô ấy được cái lợi ích ch.ó má gì?!"
Tần Tri Ý bị ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hắn dọa cho hồn bay phách lạc. Trên mặt ả hiện rõ vẻ sợ hãi, giọng run rẩy: "Không phải cô ta vẫn luôn muốn ly hôn với anh sao? Chuyện em m.a.n.g t.h.a.i lên top tìm kiếm, cô ta có thể đường hoàng đứng trên đỉnh cao đạo đức đóng vai nạn nhân, mượn sức ép dư luận để ép anh phải ký đơn ly hôn..."
"Mấy ngày trước ông nội tôi đã đích thân hứa với cô ấy, đợi sóng gió về những bức ảnh của chúng ta lắng xuống, sẽ cho tôi và cô ấy bí mật ly hôn! Phanh phui chuyện này ra lúc này hoàn toàn không có lợi gì cho cô ấy cả!"
Tần Tri Ý cụp mắt xuống, gằn từng chữ đầy thâm độc: "Em vẫn tin chắc là cô ta làm! Dù sao xé to chuyện này ra, lúc ra tòa ly hôn, cô ta có thể lấy cớ anh ngoại tình để đòi chia nhiều tài sản hơn!"
Tài sản?
Nghe Tần Tri Ý nhắc đến hai chữ này, Thẩm Yến Chi đột nhiên nhớ lại. Trước đây, ngay khi Quý Dĩ Ninh vừa phát hiện hắn ngoại tình, cô đã thẳng thừng yêu cầu chia một nửa tài sản của hắn.
Nếu thật sự là vì lý do này, có lẽ... kẻ đứng sau giật dây đúng là cô!
Hơn nữa, số người biết Tần Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i vốn dĩ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Khả năng Quý Dĩ Ninh vì quá nóng lòng muốn ly hôn và vơ vét tài sản mà tung hê chuyện này ra để ép hắn là cực kỳ cao!
Nghĩ đến việc bản thân vì chuyện này mà mất đi chiếc ghế Tổng giám đốc, bị đá văng khỏi Thẩm thị một cách nhục nhã, toàn thân Thẩm Yến Chi liền tỏa ra luồng khí tức âm hàn đáng sợ.
Hắn đưa Tần Tri Ý đến một căn biệt thự bí mật đứng tên mình, thuê một người giúp việc đến chăm sóc ả rồi lập tức rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chập tối, Quý Dĩ Ninh vừa bước ra khỏi thang máy, đã thấy Thẩm Yến Chi đứng lù lù trước cửa nhà cô như một hung thần.
"Về rồi à?"
Giọng Thẩm Yến Chi trầm thấp khàn đặc, sắc mặt u ám như mây đen trước cơn bão.
"Sáng nay tôi gọi cho anh bao nhiêu cuộc điện thoại anh đều không nghe máy. Bây giờ lại vác mặt đến canh trước cửa nhà tôi làm gì?" Quý Dĩ Ninh lạnh nhạt hỏi.
"Làm gì à?"
Thẩm Yến Chi tiến lên hai bước, cúi đầu nhìn chằm chằm Quý Dĩ Ninh, nghiến răng: "Em vì muốn ly hôn chia tài sản, thật đúng là không từ thủ đoạn nào!"
Sau khi nghe những lời xúi giục của Tần Tri Ý, hắn vốn chỉ mới nghi ngờ Quý Dĩ Ninh. Nhưng ngay sau đó, hắn nhận được điện thoại của Dương Vũ, báo cáo rằng đã điều tra ra kẻ chủ mưu đứng sau vụ bóc phốt này chính là Quý Dĩ Ninh!
Khoảnh khắc đó, hắn hận không thể lao thẳng đến tập đoàn Thanh Hồng bóp c.h.ế.t người phụ nữ này! Cô đã tự tay hủy hoại sự nghiệp và giẫm đạp lên niềm kiêu hãnh của hắn!
Quý Dĩ Ninh nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh: "Ý anh là gì?"
"Ý tôi là gì em còn giả vờ không hiểu sao? Không phải chính em đã thuê người tung tin Tần Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i lên mạng à?!"
Vẻ mặt chất vấn hùng hổ của hắn khiến Quý Dĩ Ninh cảm thấy vô cùng nực cười.
Chính bản thân hắn không quản được nửa thân dưới, ra ngoài tòm tem với tiểu tam để lại hậu quả. Bây giờ bị bóc phốt, lại muốn hắt bát nước bẩn này lên đầu cô?
"Anh há miệng ra là đổ tội cho tôi, anh có bằng chứng không?"
"Em muốn bằng chứng chứ gì? Được, tôi cho em sáng mắt ra!"
Thẩm Yến Chi thô bạo dí thẳng màn hình điện thoại vào mặt cô, gầm lên: "Em tự mở to mắt ra mà xem! Đây đều là bằng chứng rành rành!"
Nhìn lướt qua những thứ gọi là 'bằng chứng' trên màn hình điện thoại của Thẩm Yến Chi, trong đáy mắt Quý Dĩ Ninh lóe lên sự trào phúng tột độ.
"Chỉ dựa vào dăm ba tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat vớ vẩn này, anh đã dám khẳng định chuyện này là do tôi làm?"
"Đương nhiên không chỉ có thế! Còn có cả một đoạn ghi âm nữa!"
Thẩm Yến Chi bật đoạn ghi âm ngay trước mặt Quý Dĩ Ninh. Nghe xong, Quý Dĩ Ninh cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề. Đây rõ ràng là một cái bẫy được giăng ra vô cùng tỉ mỉ, chuyên dùng để hãm hại cô.
Nhưng cô không hiểu, kẻ đứng sau làm vậy thì được lợi ích gì?
"Giọng nói trong đoạn ghi âm này quả thực rất giống tôi. Nhưng chỉ cần mang đến cơ quan giám định, sẽ biết ngay là hàng giả mạo cắt ghép."
Thẩm Yến Chi nhìn cô bằng ánh mắt tràn ngập sự thất vọng: "Em đòi bằng chứng, tôi cũng đã đưa ra rồi. Bây giờ chứng cứ rành rành em còn muốn cứng miệng cãi cùn? Dĩ Ninh, từ khi nào em lại trở thành một người đàn bà độc ác và thủ đoạn như vậy?"
"Rốt cuộc là tôi độc ác, hay là trong thâm tâm anh luôn hy vọng tôi là kẻ độc ác? Đoạn ghi âm và mấy tấm ảnh chụp màn hình rách nát này anh còn chưa mang đi giám định, đã vội vàng kết tội tôi! Anh dùng não mà nghĩ đi, nếu tôi thật sự muốn phanh phui chuyện ả tình nhân của anh mang thai, liệu tôi có ngu xuẩn đến mức để lại dấu vết rõ ràng như vậy cho anh đến tìm tôi tính sổ không?!"
Chuyện này chỉ cần dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết có kẻ đang cố tình vu oan giá họa cho cô. Nhưng Thẩm Yến Chi lại một mực c.ắ.n c.h.ế.t cô chính là kẻ chủ mưu.
Thẩm Yến Chi im lặng vài giây. Lúc Dương Vũ gửi những bằng chứng này cho hắn, hắn cũng từng có một thoáng nghi ngờ. Nhưng chuyện đã đến nước này, bắt buộc phải có một người đứng ra chịu trách nhiệm cho sự sụp đổ của hắn!
"Dĩ Ninh, anh đã từng hứa với em, sự tồn tại của Tần Tri Ý tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến vị trí Thẩm phu nhân của em. Bây giờ vì chuyện này bung bét ra, ông nội đã hoàn toàn thất vọng về anh. Nếu chuyện này không được xử lý êm đẹp, anh rất có thể sẽ vĩnh viễn mất đi quyền thừa kế Thẩm thị!"