Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 219: Sóng Ngầm Cuộn Trào



Ông lập tức gọi điện cho thuộc hạ, nghiến răng ra lệnh: "Đi điều tra Dược phẩm Vĩ Hoành cho ta, ta không tin Quý Vĩ Hoành chưa từng làm chuyện gì khuất tất!"

Trở lại phòng thí nghiệm, Tiết Minh Minh thấy sắc mặt Quý Dĩ Ninh tái nhợt, lo lắng hỏi: "Chị Dĩ Ninh, chị sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?"

Quý Dĩ Ninh lắc đầu: "Không sao, làm việc tiếp đi."

Đến chập tối, Quý Dĩ Ninh nhận được điện thoại của Ôn Lập Trạch.

"Tối nay rảnh không? Cùng ăn bữa cơm nhé."

Quý Dĩ Ninh hơi bất ngờ, im lặng một lát rồi đáp: "Vâng, anh đang ở đâu? Để em đặt nhà hàng."

Ôn Lập Trạch nhiều năm không về nước nên không rành đường xá Thâm Thị, anh cũng không khách sáo, báo tên khách sạn mình đang ở cho cô. Cúp máy, Quý Dĩ Ninh đặt nhà hàng xong liền rũ mắt suy tư. Tại sao Ôn Lập Trạch lại đột ngột về nước? Nếu anh phát triển ở nước ngoài, đãi ngộ chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều. Nghĩ mãi không ra, cô cũng không để tâm nữa.

Vừa định rời công ty, cô nhận được tin nhắn của Thẩm Tứ, bảo cô đợi anh một lát để cùng về. Quý Dĩ Ninh nhìn chằm chằm tin nhắn đó hồi lâu rồi mới trả lời rằng tối nay cô đã có hẹn.

Ngay lập tức, Thẩm Tứ gọi điện tới: "Em hẹn ai?"

"Một người bạn."

Thẩm Tứ nhíu mày. Ở Thâm Thị, người Quý Dĩ Ninh thân thiết chỉ có Thời Vi, nếu là Thời Vi cô đã nói thẳng tên. Bây giờ lại nói là "một người bạn", khả năng cao đối phương là đàn ông.

"Mấy giờ em xong? Tôi qua đón."

"Không cần đâu, anh cứ bận việc của anh đi. Em sắp muộn rồi, vậy nhé."

Nghe tiếng tút tút khô khốc, ánh mắt Thẩm Tứ tối sầm. Chẳng lẽ Quý Dĩ Ninh đã biết chuyện tối hôm đó anh ra ngoài gặp Kỳ Nhược Vũ? Nhưng nếu cô đã biết, tại sao không chất vấn mà lại im lặng như vậy?

Anh nhấc điện thoại nội bộ: "Điều tra xem tối nay Quý Dĩ Ninh ăn cơm ở đâu, với ai."

Quý Dĩ Ninh lái xe đến nhà hàng. Vừa đến cửa, phía sau vang lên giọng nói thanh lãnh quen thuộc: "Quý Dĩ Ninh."

Cô quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Lập Trạch, cô thoáng ngẩn ngơ. Ôn Lập Trạch đã thay đổi rất nhiều, không còn là chàng thiếu niên gầy gò năm xưa. Tuy vẫn cao gầy nhưng khí chất đã trở nên trầm ổn, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ, cặp kính gọng vàng càng làm tăng thêm vẻ tinh anh của một người đàn ông thành đạt trong bộ vest đen lịch lãm.

"Đã lâu không gặp."

Ôn Lập Trạch tiến đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn, khóe môi khẽ cong: "Ừ, đã lâu không gặp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tính ra hai người đã năm sáu năm không gặp, liên lạc cũng thưa thớt, Quý Dĩ Ninh vẫn cảm thấy có chút gượng gạo. "Vào trong trước đi."

Ngồi vào bàn, sau khi gọi món, Quý Dĩ Ninh mới mở lời: "Sao anh lại đột ngột về nước phát triển vậy? Em nghe dì Ôn nói lương của anh ở nước ngoài cao lắm, làm thêm vài năm nữa là có thể định cư luôn rồi."

Nhìn gương mặt ngày nhớ đêm mong đang ở ngay trước mắt, Ôn Lập Trạch suýt chút nữa thì thất thần. Anh bình tĩnh dời mắt, thấp giọng đáp: "Đồ ăn bên đó anh ăn không quen."

Quý Dĩ Ninh ngạc nhiên, hiển nhiên là không tin: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"

"Ừ."

"Được rồi, vậy anh đã tìm được việc chưa? Hay định nghỉ ngơi một thời gian?"

Ôn Lập Trạch nhấp một ngụm nước, ngón tay gõ nhẹ lên thành ly thủy tinh, nhìn cô chậm rãi nói: "Thật ra, hôm nay anh đã đến Thanh Hồng phỏng vấn."

Quý Dĩ Ninh suýt chút nữa thì sặc nước, cô nhìn anh đầy vẻ không tin nổi: "Anh muốn vào Thanh Hồng?"

"Sao vậy?"

Quý Dĩ Ninh vội lắc đầu: "Không... em chỉ thấy Thanh Hồng là tập đoàn đa ngành, em cứ ngỡ với tính cách của anh, anh sẽ chọn một công ty chuyên về d.ư.ợ.c phẩm cơ."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Trước đây khi Dược phẩm Vĩ Hoành chưa sụp đổ, Quý Vĩ Hoành đã định hướng cho Quý Dĩ Ninh theo ngành d.ư.ợ.c để sau này kế thừa gia nghiệp. Còn Ôn Lập Trạch cũng rất đam mê nghiên cứu, nhưng sau khi biết Quý Vĩ Hoành định chia cổ phần cho mình để về giúp Quý Dĩ Ninh, anh đã từ chối và xin học bổng đi du học. Bao nhiêu năm qua anh rất ít khi về nước, thậm chí còn chủ động xa cách cô. Sau này khi cô ở bên Thẩm Yến Chi, cô cũng không còn tâm trí để ý đến chuyện này nữa, hai người cứ thế mà xa lạ dần.

"Vốn dĩ Thanh Hồng không nằm trong dự tính của anh, nhưng bộ phận nhân sự của họ gửi lời mời, nên anh tiện thể đến xem sao."

Quý Dĩ Ninh cảm thán: "Quả nhiên nhân tài đi đâu cũng được săn đón."

Ánh mắt Ôn Lập Trạch sâu thẳm: "Đừng nói chuyện của anh nữa. Còn em, dạo này thế nào rồi?"

Quý Dĩ Ninh cười khổ: "Dì Ôn chắc đã kể với anh chuyện em ly hôn rồi. Bây giờ cuộc sống của em... có thể nói là một mớ hỗn độn."

Ôn Lập Trạch im lặng vài giây, giọng nói dịu dàng hơn hẳn: "Chuyện này không trách em được. Em không làm gì sai cả, cứ làm theo những gì em muốn, anh luôn ủng hộ em."

Quý Dĩ Ninh ngước nhìn anh, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn cảm động. Kể từ khi cô ly hôn và báo cảnh sát bắt Thẩm Thế Ngạn, bất kể là người nhà họ Thẩm hay họ Quý đều khuyên cô nên bỏ qua, đừng làm lớn chuyện nữa.