Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 220: Lời Cảnh Cáo Cuối Cùng



Không ngờ Ôn Lập Trạch lại là người duy nhất ủng hộ cô.

"Anh... không sợ bị em liên lụy sao?"

"Việc em làm là đúng, tại sao anh phải sợ? Hơn nữa, người nhà họ Thẩm nếu muốn động đến anh cũng phải cân nhắc kỹ."

Thấy vẻ mặt thản nhiên của anh, dường như chẳng hề e sợ thế lực của Thẩm gia, Quý Dĩ Ninh thầm nghĩ có lẽ anh chưa biết Thẩm gia ở Thâm Thị là sự tồn tại đáng sợ thế nào. Với quyền lực của họ, muốn nghiền nát những người như cô và anh chỉ dễ như trở bàn tay.

Quý Dĩ Ninh đang định lên tiếng thì đột nhiên khựng lại, ánh mắt nhìn về phía sau Ôn Lập Trạch. Vị trí của cô đối diện với cửa nhà hàng nên có thể thấy rõ người ra vào. Lúc này, Thẩm Tứ với nụ cười nửa miệng đang chậm rãi tiến về phía bàn của họ. Nhưng cô nhạy bén nhận ra, tâm trạng của anh lúc này đang cực kỳ tồi tệ.

Ôn Lập Trạch cũng quay đầu lại. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau với Thẩm Tứ, đôi mắt anh bất giác nheo lại. Người đàn ông này mang theo địch ý rất lớn đối với anh.

Thẩm Tứ đi thẳng tới, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Quý Dĩ Ninh, cười nói: "Dĩ Ninh, em đi ăn với anh trai mà sao không nói với tôi một tiếng để tôi đi cùng."

Ôn Lập Trạch nhìn cô với vẻ nghi hoặc: "Vị này là...?"

Bị kẹp giữa hai người đàn ông, Quý Dĩ Ninh nhíu mày. Cô định giới thiệu thì Thẩm Tứ đã lên tiếng trước, anh nhìn Ôn Lập Trạch, khóe môi nhếch lên: "Chào anh Ôn, tôi là bạn trai của Dĩ Ninh, Thẩm Tứ, cũng là chủ tịch của Thanh Hồng."

Ánh mắt Ôn Lập Trạch lóe lên một tia sắc lạnh, anh đưa tay bắt tay với Thẩm Tứ: "Chào ngài, Ôn Lập Trạch."

Trong cuộc đối đầu ngắn ngủi đó, chỉ có hai người đàn ông mới cảm nhận được những luồng sóng ngầm cuộn trào.

Quý Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ: "Sao anh lại tới đây?"

Thẩm Tứ buông tay Ôn Lập Trạch, quay sang nhìn cô: "Sao vậy? Tôi không thể đến à? Em đi ăn với người nhà mà lại bỏ rơi tôi."

Quý Dĩ Ninh: "... Tôi sợ anh bận."

"Dù bận đến mấy thì thời gian đi ăn với người thân của em tôi vẫn luôn có."

Thấy Thẩm Tứ cứ mở miệng là khẳng định vị thế "người nhà", bàn tay Ôn Lập Trạch đặt dưới bàn từ từ siết c.h.ặ.t. Vốn tưởng Quý Dĩ Ninh ly hôn xong anh sẽ có cơ hội, không ngờ lại bị Thẩm Tứ nhanh chân đến trước.

"Vậy anh xem muốn ăn gì, lúc nãy bọn em chỉ gọi phần cho hai người."

Thẩm Tứ đẩy thực đơn cho cô, cười dịu dàng: "Em gọi đi, em biết tôi thích ăn gì mà."

Họ mới ở bên nhau được bao lâu đâu, cô làm sao biết anh thích ăn gì? Nhưng trước mặt Ôn Lập Trạch, cô không muốn làm mất mặt Thẩm Tứ nên đành nhận lấy thực đơn, gọi đại hai món.

Suốt bữa ăn, hai người đàn ông trò chuyện với nhau, hoàn toàn không để cô có cơ hội chen lời. Sau khi kết thúc bữa tối "ngột ngạt", lúc ra về, Thẩm Tứ còn tỏ vẻ luyến tiếc: "Anh Ôn, tối nay thật sự là mới gặp mà như đã quen, nói chuyện với anh rất thú vị. Hy vọng lần sau lại có dịp cùng ăn cơm."

Ôn Lập Trạch nhìn Quý Dĩ Ninh đang cúi đầu im lặng, nhàn nhạt đáp: "Sẽ có cơ hội thôi."

Thẩm Tứ nắm lấy tay Quý Dĩ Ninh: "Để chúng tôi đưa anh về khách sạn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không cần đâu, bạn tôi sắp đến đón rồi, tôi còn chút việc."

Thẩm Tứ gật đầu: "Vậy tôi và Dĩ Ninh về trước, tạm biệt."

Ôn Lập Trạch nhìn Quý Dĩ Ninh, ánh mắt dịu lại: "Ngày mai anh đi thăm chú Quý, em có muốn đi cùng không?"

"Thôi ạ, để lần sau em đi."

"Được, về chú ý an toàn nhé."

"Anh cũng vậy."

Chờ đến khi khuất tầm mắt Ôn Lập Trạch, Quý Dĩ Ninh lập tức hất tay Thẩm Tứ ra, đi thẳng về phía xe của mình. Nhưng vừa đến bên xe, cô đã bị anh chặn lại.

"Giận rồi sao?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Quý Dĩ Ninh ngẩng đầu, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Chẳng lẽ tôi không nên giận? Tại sao anh lại đột ngột xông tới như vậy?"

Nụ cười trên mặt Thẩm Tứ nhạt đi: "Em không muốn tôi gặp Ôn Lập Trạch?"

"Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!"

"Khác nhau chỗ nào? Em không muốn tôi tới, chẳng qua là vì không muốn giới thiệu tôi với người nhà, cũng không muốn thừa nhận thân phận của tôi, có đúng không?"

Đối diện với ánh mắt bức người của anh, Quý Dĩ Ninh cười lạnh: "Bạn gái cũ chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là anh có thể biến mất cả ngày lẫn đêm, anh bảo tôi dám giới thiệu anh với người nhà sao? Tôi dám thừa nhận cái thân phận mập mờ này sao?"

Vẻ mặt Thẩm Tứ cứng đờ: "Em biết từ khi nào?"

Quý Dĩ Ninh lạnh lùng: "Từ lúc anh cùng cô ta đi ăn ở nhà hàng tình nhân."

Không gian rơi vào im lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của hai người. Mười mấy giây trôi qua, thấy anh vẫn im lặng, Quý Dĩ Ninh xoay người định lên xe. Bỗng nhiên, Thẩm Tứ nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.

"Dĩ Ninh, chuyện này là lỗi của tôi vì đã không nói cho em biết. Xin lỗi."

Quý Dĩ Ninh quay lại nhìn anh, gương mặt anh bị bóng đêm che khuất không rõ thần sắc. Cô dứt khoát rút tay ra: "Nếu anh muốn tái hợp với cô ta, tôi có thể dọn đi ngay tối nay."

Thẩm Tứ nhíu mày: "Tôi không định tái hợp với cô ấy. Tôi không nói vì sợ em hiểu lầm. Tôi biết rất rõ người tôi thích hiện tại là em."

Quý Dĩ Ninh cảm thấy nực cười: "Sợ tôi hiểu lầm nên anh ở bên cô ta suốt một ngày một đêm? Sợ tôi hiểu lầm nên anh bảo tôi đợi cơm, còn anh thì đi nhà hàng tình nhân với cô ta? Tôi cũng muốn hỏi anh, có người phụ nữ nào gặp cảnh đó mà không hiểu lầm không?!"

Nói đoạn, hốc mắt Quý Dĩ Ninh bất giác đỏ hoe. Cô vốn tưởng mình không kỳ vọng gì vào anh, có thể rút lui bất cứ lúc nào, nhưng giờ cô mới nhận ra mình đã sớm rung động mất rồi. Chính vì vậy, khi biết anh dây dưa với người cũ, cô mới thấy uất ức và không cam lòng đến thế.