Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 225: Tin Đồn Tái Hợp



Vẻ mặt Ôn Lập Trạch cứng đờ, vài giây sau mới gượng gạo mở lời: "Như vậy e là không tiện lắm, anh và cô ấy mới quen hôm nay, đã nhờ vả chuyện này..."

"Không sao đâu, cô ấy vốn rất nhiệt tình giúp đỡ người khác."

Nói đoạn, Quý Dĩ Ninh đã nhanh ch.óng gọi điện cho Tiết Minh Minh, khiến Ôn Lập Trạch muốn ngăn cũng không kịp. Rất nhanh, cô cúp máy rồi nhìn anh: "Cô ấy đồng ý rồi. Hôm nay anh có lái xe không?"

Ôn Lập Trạch gật đầu: "Có."

"Được, vậy lát nữa anh qua đón cô ấy, rồi cùng đi gặp đối tượng xem mắt."

Đôi mắt Ôn Lập Trạch thẫm lại, anh khẽ đáp: "Được."

"Vậy nếu không còn việc gì khác, em xin phép đi trước." Quý Dĩ Ninh dứt lời liền xoay người rời đi, không cho anh thêm cơ hội để nói chuyện. Nhìn theo bóng lưng cô, khóe môi Ôn Lập Trạch chậm rãi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Không sao, anh có rất nhiều thời gian.

Về đến nhà không lâu, Quý Dĩ Ninh nhận được điện thoại của Tiết Minh Minh.

"Chị Dĩ Ninh, em cảm thấy thái độ của anh trai chị đối với em hơi lạnh nhạt, có phải anh ấy ghét em rồi không?"

Quý Dĩ Ninh nhớ lại, trước đây Ôn Lập Trạch đối với phái nữ luôn giữ vẻ xa cách như vậy. "Không đâu, em đừng nghĩ nhiều, tính cách anh ấy vốn thế."

Nghe vậy, Tiết Minh Minh mới thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu phấn chấn trở lại: "Vậy thì tốt, em cứ sợ anh ấy ghét mình."

Nhận ra sự bất an của cô bạn, Quý Dĩ Ninh bật cười: "Được rồi, đừng đoán mò nữa. Nếu anh ấy thực sự ghét ai, anh ấy sẽ chẳng thèm nói nửa lời đâu."

"Vâng, anh ấy là người đầu tiên em thích nên em cứ lo được lo mất. Em có làm phiền chị không?"

"Không có gì, đừng lo, chị sẽ cố gắng tạo cơ hội cho hai người."

Tiết Minh Minh cảm động thốt lên: "Hu hu, chị Dĩ Ninh, chị tốt với em quá!"

Quý Dĩ Ninh an ủi thêm vài câu rồi cúp máy. Cô đặt điện thoại xuống, thầm cảm thán rằng ngay cả một người vô tư như Tiết Minh Minh khi vướng vào tình cảm cũng trở nên nhạy cảm như vậy. Nghĩ đến việc mình và Thẩm Tứ vừa bên nhau chưa bao lâu đã tan vỡ, ánh mắt cô lại tối sầm xuống. Cô hít sâu một hơi, xua tan những suy nghĩ vẩn vơ rồi đi tắm rửa nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, vừa bước vào công ty, Quý Dĩ Ninh đã cảm nhận được những ánh mắt kỳ quái đổ dồn về phía mình. Vừa vào văn phòng, Tiết Minh Minh đã vội vàng chạy đến, giọng đầy phẫn nộ: "Chị Dĩ Ninh, chị và Thẩm tổng chia tay có phải vì cô bạn gái cũ kia không?"

Quý Dĩ Ninh kinh ngạc: "Sao em biết chuyện này?"

"Quả nhiên là thật!" Tiết Minh Minh căm phẫn nói: "Tối qua có người chụp được ảnh Thẩm tổng bế cô ta lên xe. Bây giờ cả công ty đang đồn ầm lên là chị bị Thẩm tổng đá rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quý Dĩ Ninh im lặng vài giây, sau đó chỉ khẽ "ồ" một tiếng.

"Sao chị lại phản ứng như vậy? Chị định để họ bàn tán thế sao? Những lời đó nghe mà tức c.h.ế.t đi được!"

Nhìn bộ dạng phồng má trợn mắt của cô nàng, Quý Dĩ Ninh thấy khá đáng yêu, cô đưa tay nhéo má Tiết Minh Minh, cười nói: "Được rồi, đừng giận nữa. Miệng là của người ta, họ muốn nói gì mình cũng chẳng quản được, cứ coi như không thấy là xong."

"Chị không định đính chính chút nào sao?"

Quý Dĩ Ninh lắc đầu: "Không có gì để đính chính cả. Hơn nữa, chị có nói gì họ cũng chẳng tin, chỉ tổ làm trò cười cho họ thôi. Cứ để mặc đi, qua một thời gian sẽ ổn."

"Thôi được rồi, em không thể bình tĩnh như chị được. Nếu là em, em đã làm ầm lên cho ra ngô ra khoai rồi."

Quý Dĩ Ninh chỉ mỉm cười không đáp. Chuyện này nếu làm lớn, người mất mặt nhất vẫn là cô. Thiên hạ vốn chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy, chẳng ai quan tâm đến sự thật cả.

Tại tầng cao nhất, văn phòng Chủ tịch Thanh Hồng.

Nghe tin nhân viên đang bàn tán xôn xao về mình và Kỳ Nhược Vũ, thậm chí còn nói anh vì ả mà đá Quý Dĩ Ninh, toàn thân Thẩm Tứ bao trùm một luồng áp suất thấp cực độ.

"Tôi thấy đám nhân viên này rảnh rỗi quá rồi đấy!"

Tôn Hành cúi đầu, cẩn thận thưa: "Thẩm tổng, chuyện này tốt nhất là không nên để tâm, vài ngày nữa sẽ lắng xuống thôi."

"Cậu đi ra một thông báo ngay. Tôi không hề tái hợp với Kỳ Nhược Vũ. Hơn nữa, là Quý Dĩ Ninh đá tôi, không phải tôi đá cô ấy. Bảo bọn họ câm miệng lại!"

Tôn Hành do dự: "Thẩm tổng, nếu ra thông cáo như vậy, e là họ sẽ càng bàn tán dữ dội hơn."

"Dù có bàn tán thì cũng là nói tôi bị đá, chứ không phải cô ấy bị đá!" Anh không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ cô.

Tôn Hành thầm bĩu môi, nghĩ bụng nếu sếp đã để tâm như vậy thì nên giữ khoảng cách với Kỳ Nhược Vũ, thay vì để bị chụp những bức ảnh mập mờ đó. Thấy Tôn Hành im lặng, Thẩm Tứ nhíu mày: "Còn việc gì nữa?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Sau một hồi đắn đo, Tôn Hành vẫn lên tiếng: "Thẩm tổng, tôi nghĩ ngài nên cân nhắc lại. Những tin đồn trong công ty chỉ là bắt gió bắt bóng. Chúng ta có thể ra thông cáo cấm bàn tán chuyện đời tư của lãnh đạo, nhưng không cần thiết phải giải thích quan hệ với cô Kỳ." Hơn nữa, nếu cả công ty biết anh bị Quý Dĩ Ninh đá, không biết sóng gió sẽ còn lớn đến mức nào.

Thẩm Tứ im lặng một lúc rồi trầm giọng: "Được, cứ làm theo ý cậu."

Rất nhanh sau đó, văn phòng Chủ tịch ra thông cáo nghiêm cấm nhân viên bàn tán chuyện riêng tư của lãnh đạo, nếu vi phạm sẽ bị sa thải ngay lập tức.