Quý Dĩ Ninh và Tiết Minh Minh hôm nay bận rộn thí nghiệm, cả buổi sáng căn bản không rảnh xem điện thoại, cho đến trưa lúc ăn cơm mới nghe Ôn Lập Trạch nói chuyện này.
Lúc Ôn Lập Trạch nói với họ chuyện này, khóe mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Quý Dĩ Ninh.
Phát hiện Quý Dĩ Ninh không có biểu cảm gì, thần sắc cũng nhàn nhạt, ánh mắt anh lóe lên, lập tức dời mắt đi như không có chuyện gì xảy ra.
Tiết Minh Minh nghe xong thì vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Em đúng là nhìn lầm Thẩm tổng rồi, trước đây còn tưởng anh ấy là người đàn ông đáng để gửi gắm, bây giờ xem ra cũng chỉ có thế, đoán chừng thật sự tái hợp với bạn gái cũ rồi, cho nên mới cấm bàn tán, chứ không phải là bác bỏ tin đồn!"
Ngay cả Tiết Minh Minh cũng cảm thấy thông cáo này của Thẩm Tứ là để bảo vệ Kỳ Nhược Vũ, huống chi là Quý Dĩ Ninh.
Cô rũ mắt nhìn tài liệu trên bàn, đáy mắt xẹt qua một tia tự giễu.
May mà cô không tự mình đa tình đến mức cho rằng Thẩm Tứ sẽ chọn cô, nếu không bây giờ cô thật sự đã trở thành trò cười rồi.
Ôn Lập Trạch nhìn Tiết Minh Minh một cái, ánh mắt dịu dàng hơn vài phần: "Minh Minh, đừng bàn tán chuyện này nữa."
Bị đôi mắt dịu dàng của Ôn Lập Trạch nhìn, mặt Tiết Minh Minh thoáng chốc đỏ bừng, không tự nhiên dời mắt đi, lắp bắp nói: "Vâng... vâng ạ..."
Văn phòng yên tĩnh lại, trong lòng Quý Dĩ Ninh lại bất giác có chút bực bội.
Cô hít sâu một hơi, đứng dậy định ra hành lang hít thở không khí.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, Ôn Lập Trạch liền đi theo.
"Dĩ Ninh, có phải vẫn chưa buông bỏ được không?"
Ôn Lập Trạch đứng lại bên cạnh cô, cúi đầu nhìn cô, trong mắt đều là quan tâm.
Quý Dĩ Ninh mím môi, lắc đầu: "Không có, chỉ là cảm thấy văn phòng hơi bí."
"Ừ, cho dù chưa buông bỏ được cũng không sao, dù sao tình cảm là thứ không cách nào khống chế, cần thời gian để từ từ bước ra."
Trong mắt Quý Dĩ Ninh lóe lên một tia bất ngờ, quay đầu nhìn Ôn Lập Trạch: "Trước đây anh không phải là người biết an ủi người khác."
Ôn Lập Trạch lần này về nước, cô cảm thấy anh thay đổi rất nhiều.
Thiếu niên sắc sảo lạnh lùng trước kia trở nên ôn hòa, nói năng làm việc cũng không giống như trước kia cự tuyệt người khác từ ngàn dặm.
"Con người luôn sẽ thay đổi, hơn nữa chúng ta bao nhiêu năm không gặp rồi, có lẽ quả thực cần làm quen lại một chút."
Thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, Quý Dĩ Ninh không nhịn được cười, đang định nói chuyện, một giọng nói lạnh lùng từ bên cạnh truyền đến.
"Tôi tuyển các người vào đây, không phải để các người ở đây tán gẫu, công việc đã làm xong hết rồi sao?"
Hai người đồng thời quay đầu lại, thấy Thẩm Tứ dẫn theo Tôn Hành đứng cách đó không xa, đều có chút ngạc nhiên.
Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn hai người đang đứng sóng vai, lông mày nhíu c.h.ặ.t, quanh người tràn ngập một luồng áp suất thấp, áp ức và đáng sợ.
Tôn Hành phía sau anh không nhịn được thấp giọng nhắc nhở: "Thẩm tổng, bây giờ là giờ nghỉ trưa..."
Thẩm Tứ cứng đờ, sắc mặt lập tức càng khó coi hơn, giọng điệu lạnh đến mức gần như đóng băng: "Cần cậu nhắc nhở à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôn Hành: "..."
(Cậu ta không có việc gì thì không nên lắm mồm...)
Khóe miệng Ôn Lập Trạch ngậm cười: "Thẩm tổng, anh đột nhiên tới đây, có việc gì không?"
"Tôi đến theo dõi tiến độ công việc tiếp theo của anh."
Ôn Lập Trạch ngẩn người, mở miệng nói: "Thẩm tổng, chuyện nhỏ này, lần sau anh không cần đích thân tới, bảo thư ký Tôn gọi điện cho tôi, tôi đến văn phòng anh báo cáo là được."
Tôn Hành cúi đầu coi như không nghe thấy, thật không biết Ôn Lập Trạch là vô tình hay cố ý, Thẩm Tứ đích thân tới đây chắc chắn là muốn gặp Quý Dĩ Ninh, nếu không làm sao có thể quan tâm đến tiến độ công việc của một nhân viên nghiên cứu thí nghiệm như vậy.
Sắc mặt Thẩm Tứ trầm xuống: "Ừ, nhưng anh định báo cáo ngay tại đây?"
"Đương nhiên không phải, văn phòng của chúng tôi ở bên này, tôi đưa anh qua."
Thẩm Tứ đi theo Ôn Lập Trạch về phía văn phòng, lúc lướt qua vai Quý Dĩ Ninh, khí tức lạnh lẽo, gần như có thể làm người ta đông cứng.
Quý Dĩ Ninh mím môi, dời mắt nhìn sang hướng khác.
Động tác này của cô khiến bước chân Thẩm Tứ khựng lại, lạnh lùng nhìn cô: "Nghiên cứu viên Quý là không muốn nhìn thấy tôi sao?"
Quý Dĩ Ninh không muốn sinh thêm rắc rối, lắc đầu: "Không có."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Vậy sao nhìn thấy tôi cũng không chào hỏi?"
Tôn Hành đi theo sau Thẩm Tứ không nhịn được kêu gào trong lòng, rõ ràng là nhớ người ta nên xuống thăm, bây giờ lại biến thành làm khó dễ.
Cậu ta có chút nghi ngờ, Thẩm Tứ có phải bị Quý Dĩ Ninh chia tay xong thì sinh hận vì yêu rồi không?
Quý Dĩ Ninh hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Thẩm Tứ, gằn từng chữ: "Chào Thẩm tổng, xin hỏi như vậy được chưa?"
"Em có phải cảm thấy tôi đang bới lông tìm vết không?" Thẩm Tứ nhìn chằm chằm vào mặt cô, dường như nếu cô không đưa ra một câu trả lời hài lòng, sẽ tiếp tục làm khó cô.
Trong lòng Quý Dĩ Ninh dâng lên một ngọn lửa, cười như không cười mở miệng: "Ngài là chủ tịch, đương nhiên ngài nói gì thì là cái đó."
Đôi mắt Thẩm Tứ nheo lại, khí tức quanh người cũng trở nên nguy hiểm.
Bên cạnh Ôn Lập Trạch vội vàng bước lên kéo Quý Dĩ Ninh ra sau lưng mình, cười nói: "Thẩm tổng, Dĩ Ninh cô ấy không có ý đó, cô ấy chỉ là sáng nay tiến độ thí nghiệm hơi không thuận lợi, cho nên thái độ không tốt lắm, Thẩm tổng có thể hiểu được mà, đúng không?"
Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Lập Trạch nắm lấy tay Quý Dĩ Ninh, đáy mắt Thẩm Tứ liền dấy lên một luồng lạnh lẽo.
Người khác không nhận ra, nhưng Tôn Hành lại nhận ra Thẩm Tứ thực sự tức giận rồi.
"Cô ấy không biết nói chuyện, cần anh làm thay sao?"
Nụ cười trên mặt Ôn Lập Trạch cứng lại, đang định nói chuyện, Quý Dĩ Ninh phía sau đã lên tiếng: "Anh Lập Trạch, anh không cần nói đỡ cho em, em chính là cái ý mà Thẩm tổng đang nghĩ đấy."