Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 420: Cuộc Chạm Trán Trên Bàn Ăn



Tô Dĩ Ninh gượng gạo gật đầu: "Vâng. Nếu anh đang bận bàn công việc thì em không làm phiền anh nữa."

"Không sao, anh đã bàn xong rồi. Hai mẹ con ngồi ở đâu?"

Biết không thể trốn tránh được nữa, Tô Dĩ Ninh đành nói vị trí bàn của mình, rồi ngập ngừng bổ sung: "À đúng rồi... Thẩm Tứ cũng ở đó."

Chương Toại sững sờ, cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân khiến Tô Dĩ Ninh có vẻ mặt do dự như vậy. Trong mắt anh thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng cuối cùng anh vẫn không muốn làm khó cô.

"Vậy anh không qua đó nữa đâu. Đợi hôm nào em và Đậu Đậu rảnh, chúng ta lại cùng nhau ăn một bữa nhé."

Nói xong, anh định quay người rời đi. Nhìn bóng lưng của anh, Tô Dĩ Ninh bất giác c.ắ.n môi, rồi đột nhiên bước nhanh tới nắm lấy tay anh.

"Chương Toại, đừng đi. Vừa rồi bàn công việc chắc anh cũng chưa ăn được gì nhiều, hay là ăn tối cùng chúng em luôn đi."

Chương Toại kinh ngạc nhìn cô, anh lắc đầu: "Thôi, có Thẩm tổng ở đó, anh qua chỉ khiến em thêm khó xử."

"Sẽ không đâu." Tô Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt kiên định: "Em và anh ta đã là quá khứ rồi. Bây giờ anh mới là bạn trai của em. Hơn nữa, anh ta là cha ruột của Đậu Đậu, sau này hai người khó tránh khỏi việc gặp mặt."

Dù không phải lần này thì cũng sẽ có lần sau. Tô Dĩ Ninh không muốn Chương Toại luôn phải chịu thiệt thòi, điều đó không công bằng với anh.

Chương Toại siết nhẹ tay cô: "Được."

Thẩm Tứ đang trò chuyện với Đậu Đậu, khóe mắt thoáng thấy bóng dáng Tô Dĩ Ninh quay lại. Anh ngước mắt lên, nhưng giây tiếp theo, khi nhìn thấy người đàn ông đi phía sau cô, đôi lông mày anh lập tức nhíu c.h.ặ.t.

Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau giữa không trung. Một người lạnh lùng, thiếu kiên nhẫn; một người lại ôn nhu như ngọc.

Đi đến bên bàn, Tô Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ nói: "Thẩm tổng, anh không phiền nếu có thêm một người chứ?"

Ánh mắt Thẩm Tứ tối sầm lại, giọng nói không rõ vui buồn: "Tô tiểu thư, nếu tôi nhớ không lầm, hôm nay là ngày chúng ta dành riêng cho Đậu Đậu. Có thêm một người ngoài xuất hiện, dường như không được hay cho lắm."

Tô Dĩ Ninh mỉm cười thản nhiên: "Chỉ cần Đậu Đậu không phiền là được. Đậu Đậu, chú Chương ăn cơm cùng chúng ta nhé?"

Đậu Đậu đã lâu không gặp Chương Toại nên tỏ ra rất phấn khích: "Dạ được ạ!"

Vừa dứt lời, cậu bé chợt cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Tứ đang nhìn mình. Có vẻ ba không muốn chú Chương ăn cùng. Nhưng cậu bé đã lỡ đồng ý rồi, không thể đuổi chú đi được. Hơn nữa, cậu cũng rất thích chú Chương.

Chương Toại ngồi xuống bên cạnh Tô Dĩ Ninh, nhìn Thẩm Tứ nói: "Làm phiền ngài rồi."

Thẩm Tứ thản nhiên đáp: "Đã biết là làm phiền thì ngay từ đầu Chương tổng không nên đi theo Tô tiểu thư qua đây mới phải, đúng không?"

Nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của Thẩm Tứ, Chương Toại cũng không để tâm, mỉm cười đáp lại: "Trước đây tôi vẫn thường xuyên ăn cơm cùng Dĩ Ninh và Đậu Đậu. Hơn nữa Thẩm tổng cũng biết rõ quan hệ giữa tôi và Dĩ Ninh, tôi cứ ngỡ ngài sẽ không để tâm mới phải."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Thẩm Tứ trầm xuống, anh không đáp lời. Nếu nói để tâm thì trông anh thật nhỏ mọn, nhưng nếu nói không để tâm thì trong lòng lại vô cùng khó chịu. Cuối cùng, anh chọn cách im lặng, coi đối phương như không khí.

Tuy nhiên, anh muốn coi đối phương là không khí, nhưng đối phương lại không nghĩ vậy. Suốt bữa ăn, Chương Toại hết bóc tôm cho Tô Dĩ Ninh lại gỡ xương cá cho Đậu Đậu, sự hiện diện vô cùng rõ rệt. Thỉnh thoảng anh còn kể vài câu chuyện vui, khiến Đậu Đậu và Tô Dĩ Ninh cười không ngớt.

Bàn ăn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, ngược lại, Thẩm Tứ ít nói ngồi bên cạnh lại trở nên lạc lõng vô cùng.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cố gắng chịu đựng cho đến khi kết thúc bữa ăn, lúc thanh toán ra về, Chương Toại đề nghị đưa họ về nhà.

Thẩm Tứ cuối cùng không nhịn được nữa, anh trực tiếp bế thốc Đậu Đậu từ tay Tô Dĩ Ninh, lạnh lùng nói: "Chương tiên sinh, chúng tôi không tiện đường với anh, không cần phiền anh đưa về."

Chương Toại không thèm liếc nhìn anh lấy một cái, ánh mắt dịu dàng chỉ hướng về phía Tô Dĩ Ninh: "Dĩ Ninh, vậy em về chú ý an toàn, đến nơi nhớ báo cho anh một tiếng."

"Được."

Tài xế nhanh ch.óng lái xe đến. Ngay khi họ vừa lên xe, Tô Dĩ Ninh định hạ cửa kính để chào tạm biệt Chương Toại thì Thẩm Tứ đã lạnh lùng ra lệnh cho tài xế khởi hành ngay lập tức.

Tô Dĩ Ninh: "..."

Cô quay sang nhìn Thẩm Tứ, thấy mặt anh hầm hầm như sắp có bão, cô chỉ cảm thấy thật khó hiểu. Ai đã chọc giận anh ta chứ?

Đậu Đậu chơi cả ngày mệt lử, lại không ngủ trưa nên vừa lên xe đã ngủ thiếp đi. Suốt quãng đường về biệt thự, hai người không ai nói với ai câu nào. Khi xe dừng trước cửa, Tô Dĩ Ninh định bế con xuống thì người đàn ông bên cạnh đã nhanh hơn một bước.

Sau khi đặt Đậu Đậu nằm ngay ngắn trên giường và đắp chăn cẩn thận, Thẩm Tứ nhìn Tô Dĩ Ninh, trầm giọng nói: "Chúng ta cần nói chuyện."

Tô Dĩ Ninh ngước mắt nhìn anh: "Thẩm tổng, hôm nay tôi thực sự rất mệt, muốn nghỉ ngơi sớm. Có chuyện gì để ngày mai nói được không?"

"Không được, phải là ngay bây giờ."

Thấy đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào mình với vẻ kiên quyết, Tô Dĩ Ninh đành thỏa hiệp: "Được rồi, anh muốn nói gì?"

"Tôi hy vọng sau này khi tôi và cô cùng đưa Đậu Đậu đi chơi, sẽ không có sự xuất hiện của bất kỳ ai khác."

Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Chương Toại không phải là người khác."

Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn cô, gằn từng chữ: "Có lẽ đối với cô thì không phải, và cô cũng đã quen với việc anh ta luôn ở bên cạnh hai mẹ con. Nhưng tôi và Đậu Đậu vốn dĩ chưa có nền tảng tình cảm sâu sắc, tôi không muốn khi tôi đang cố gắng gần gũi với con thì lại có một người đàn ông khác xuất hiện và cướp đi sự chú ý của nó."

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh im lặng. Lời Thẩm Tứ nói không phải không có lý. Sự hiện diện của Chương Toại quả thực sẽ ảnh hưởng đến việc bồi đắp tình cảm giữa anh và Đậu Đậu.

Suy nghĩ một lát, Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Được, tôi hiểu rồi. Hôm nay chỉ là tình cờ thôi, sau này tôi sẽ chú ý tránh những trường hợp như vậy."