Thấy cô đồng ý, sắc mặt Thẩm Tứ mới dịu đi đôi chút.
"Chuyện trước đây của chúng ta, tôi đã biết gần hết rồi. Là tôi đã có lỗi với cô và Đậu Đậu, tôi sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho hai người."
Tô Dĩ Ninh kinh ngạc ngước mắt lên, rõ ràng cô không ngờ Thẩm Tứ lại có thể nói ra những lời như vậy. Bị đôi mắt trong veo của cô nhìn chằm chằm, Thẩm Tứ có chút không tự nhiên quay mặt đi, lạnh lùng bổ sung: "Cô đừng hiểu lầm, tôi làm vậy chỉ vì cảm thấy áy náy thôi."
"Anh yên tâm, tôi sẽ không hiểu lầm đâu. Dù trước đây có xảy ra chuyện gì thì cũng đã qua rồi. Tôi sẽ không tự mình đa tình, cũng không bao giờ mượn Đậu Đậu để dây dưa với anh."
Trong lòng Thẩm Tứ bỗng dâng lên một nỗi khó chịu, giọng nói lại lạnh đi vài phần: "Vậy thì tốt nhất!"
Nói xong, anh dứt khoát quay người rời khỏi phòng ngủ. Khi cánh cửa đóng sầm lại, cả căn phòng chỉ còn lại tiếng thở đều đều của Đậu Đậu. Tô Dĩ Ninh đưa tay ấn nhẹ lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn nhịp, cố gắng đè nén những suy nghĩ hỗn độn, rồi đi lấy đồ để tắm rửa.
Sáng hôm sau, khi Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu thức dậy, Thẩm Tứ đã đi công tác từ sớm.
Thím Tiền bưng bữa sáng lên, cười nói: "Tô tiểu thư, cậu chủ biết cô thích ăn bánh rán nên sáng nay trước khi đi đã đặc biệt dặn tôi phải hâm nóng cho cô, để cô dậy là có thể ăn ngay."
Tô Dĩ Ninh nghi hoặc nhìn thím Tiền. Những lời quan tâm này nghe thật chẳng giống phong cách của Thẩm Tứ chút nào. Nhưng cô cũng không muốn đào sâu thêm.
"Thím Tiền, cảm ơn thím."
"Muốn cảm ơn thì cô phải cảm ơn cậu chủ ấy! Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy chu đáo với người phụ nữ nào như vậy đâu!" Thím Tiền đứng bên cạnh không ngớt lời khen ngợi Thẩm Tứ, chỉ thiếu điều nói toẹt ra ý định muốn vun vén cho hai người.
Tô Dĩ Ninh mỉm cười, nhấp một ngụm sữa đậu nành, rồi nhìn thím Tiền dịu dàng nói: "Thím Tiền, tôi có bạn trai rồi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Những lời khen ngợi của thím Tiền bỗng chốc nghẹn lại, bà nhìn cô với vẻ mặt không thể tin nổi: "Cô có bạn trai rồi sao? Sao... sao lại có bạn trai được?"
Trong mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên vẻ nghi hoặc: "Tại sao tôi lại không thể có bạn trai chứ? Trông tôi giống người không có ai theo đuổi lắm sao?"
Thím Tiền lắc đầu: "Không phải... ý tôi là... thôi, không nói nữa..."
Chuyện của giới trẻ bà thực sự không hiểu nổi. Theo suy nghĩ của bà, Tô Dĩ Ninh đã sinh con cho Thẩm Tứ thì nhất định hai người phải về chung một nhà. Nhưng bà cũng hay lên mạng, biết suy nghĩ của giới trẻ bây giờ khác xa thế hệ của mình, nên cũng không khuyên bảo thêm. Dù sao bà cũng chỉ là người giúp việc, nói nhiều quá lại thành ra đáng ghét.
Sau khi thím Tiền rời đi, Tô Dĩ Ninh thở phào nhẹ nhõm và bắt đầu dùng bữa. Cô biết thím Tiền có ý tốt, nhưng giữa cô và Thẩm Tứ, cả đời này là chuyện không thể nào.
Ăn sáng xong, Tô Dĩ Ninh định về phòng đọc sách thì Thẩm Yến Chi đột ngột tìm đến.
"Anh đến đây làm gì?" Tô Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự thờ ơ.
Chẳng mảy may để tâm đến thái độ của cô, Thẩm Yến Chi bước tới gần: "Dĩ Ninh, anh sắp tiếp quản Thẩm Thị rồi. Anh đã có đủ khả năng để bảo vệ em và Đậu Đậu. Hy vọng em có thể cho anh một cơ hội để anh bù đắp cho em."
Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh cảm thấy thật nực cười. Tối qua Thẩm Tứ nói muốn bù đắp, sáng nay Thẩm Yến Chi cũng nói muốn bù đắp. Nếu đã biết hối hận, tại sao ngay từ đầu lại cứ làm những chuyện tổn thương người khác như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thẩm Yến Chi, tôi đã nói rất rõ ràng với anh rồi. Hy vọng sau này anh đừng có như miếng cao dán ch.ó khiến người ta ghê tởm nữa. Bây giờ, mời anh lập tức rời khỏi đây."
Cũng không biết Thẩm Tứ đã dặn dò quản gia thế nào mà lại để loại người này vào nhà làm phiền cô.
"Dĩ Ninh, chú nhỏ không thể mang lại hạnh phúc cho em đâu, chỉ có chúng ta mới là xứng đôi nhất."
Tô Dĩ Ninh thản nhiên nhìn hắn: "Vậy sao?"
Thấy cô hỏi lại, Thẩm Yến Chi sững sờ một chút rồi vội vàng tiếp lời: "Đương nhiên rồi! Trước đây chúng ta đã từng yêu nhau sâu đậm như thế, chẳng lẽ em đã quên rồi sao?"
"Đương nhiên là không quên." Tô Dĩ Ninh nhướng mày: "Vừa hay, tôi cũng có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì vậy?"
"Anh lại đây một chút."
Thẩm Yến Chi nghi hoặc tiến lại gần. Ngay khi hắn vừa đứng cách cô vài bước chân, Tô Dĩ Ninh đột ngột vung tay, giáng cho hắn một cái tát nảy lửa.
Tiếng "chát" giòn giã vang vọng khắp phòng khách. Trên mặt Thẩm Yến Chi lập tức hiện rõ dấu năm ngón tay, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi.
"Tô Dĩ Ninh!" Hắn gầm lên, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ âm trầm, giận dữ.
Tô Dĩ Ninh mỉm cười, khẽ xoa xoa bàn tay hơi đau nhức: "Mặt anh quả nhiên là dày thật, đ.á.n.h đến mức tay tôi cũng thấy đau. Cái tát này là nợ từ năm năm trước, bây giờ coi như trả đủ cho anh."
Thẩm Yến Chi nghiến răng, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ đang bốc lên đầu. "Dĩ Ninh, em đ.á.n.h cũng đã đ.á.n.h rồi, chắc cũng đã hả giận rồi chứ? Bây giờ anh có thể theo đuổi em lại từ đầu được chưa?"
Tô Dĩ Ninh liếc hắn một cái, cười khẩy: "Xin lỗi nhé, tôi không có hứng thú với loại 'dưa chuột thối' nát như anh. Anh vẫn nên đi tìm Tần Tri Ý đi, hai người mới đúng là một cặp trời sinh đấy."
Thẩm Yến Chi nhíu mày định nói gì đó thì điện thoại trong túi bỗng đổ chuông. Nhìn thấy tên Thẩm Tứ, sắc mặt hắn biến đổi liên tục. Do dự một lát, cuối cùng hắn vẫn bắt máy.
"Cho cậu một phút, cút khỏi biệt thự của tôi ngay lập tức." Thẩm Tứ còn chẳng để hắn kịp mở lời đã trực tiếp cúp máy.
Thẩm Yến Chi nắm c.h.ặ.t điện thoại, sắc mặt xám xịt. Nhưng vì hiện tại vẫn chưa chính thức nắm quyền ở công ty nên hắn chưa dám công khai đối đầu với Thẩm Tứ. Cất điện thoại vào túi, hắn ngẩng đầu nhìn Tô Dĩ Ninh: "Dĩ Ninh, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian."
Sau khi Thẩm Yến Chi rời đi, thím Tiền vội vàng chạy đến bên cạnh Tô Dĩ Ninh: "Tô tiểu thư, cô không sao chứ? Vừa rồi thấy tình hình không ổn, tôi đã vội vàng gọi điện báo cho cậu chủ."
Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Tôi không sao. Thím Tiền, thím cứ đi làm việc của mình đi, tôi muốn yên tĩnh một lát."