Kỳ Nhược Vũ giật mình bừng tỉnh, đối diện với ánh mắt u ám của Nhiếp Duy Thanh, cô ta bất giác rùng mình. Cô ta gượng cười, hất cằm về phía Tô Dĩ Ninh: "Duy Thanh, anh xem kìa, đó là ai?"
Nhiếp Duy Thanh quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Tô Dĩ Ninh, đồng t.ử anh ta đột ngột co rụt. Anh ta cũng mới biết tin Tô Dĩ Ninh còn sống và đã sinh con cho Thẩm Tứ. Nhưng anh ta chẳng mấy bận tâm, vì anh ta và Thẩm Tứ đã sớm trở mặt thành thù, dù cô có sống lại thì họ cũng chẳng thể quay về như xưa.
Nhìn chằm chằm Tô Dĩ Ninh vài giây, anh ta thản nhiên thu hồi ánh mắt: "Kẻ không liên quan, không cần để ý."
Dù giọng điệu Nhiếp Duy Thanh rất thờ ơ, nhưng Kỳ Nhược Vũ vẫn tinh ý nhận ra bàn tay cầm d.a.o nĩa của anh ta đang siết c.h.ặ.t đến nổi gân xanh. Xem ra, lòng anh ta chẳng hề bình lặng như vẻ bề ngoài.
Kỳ Nhược Vũ đặt dụng cụ xuống, chậm rãi nói: "Duy Thanh, anh không thấy bất công sao? Tô Dĩ Ninh vẫn sống tốt, lại còn có con với Thẩm Tứ, trong khi chúng ta lại bị Thẩm Tứ trả thù đến mức này. Đặc biệt là anh, tập đoàn Nhiếp Thị suýt chút nữa thì phá sản, mấy năm qua anh đã phải chịu bao nhiêu nhục nhã, bao nhiêu ánh mắt khinh thường để duy trì nó, anh quên rồi sao?"
Nhiếp Duy Thanh cười lạnh: "Kỳ Nhược Vũ, đừng tưởng tôi không biết cô đang tính toán gì. Năm năm trước tôi đã bị cô dắt mũi một lần, cô nghĩ năm năm sau tôi vẫn ngu xuẩn để cô lợi dụng tiếp sao?"
Bị nhìn thấu tâm can, Kỳ Nhược Vũ vẫn thản nhiên: "Tôi chỉ đang bất bình thay anh thôi. Dù sao bây giờ anh cũng chẳng còn vốn liếng gì để đấu với Thẩm Tứ nữa."
Ánh mắt Nhiếp Duy Thanh lập tức nheo lại đầy nguy hiểm: "Kỳ Nhược Vũ, chọc giận tôi không có lợi gì cho cô đâu."
Kỳ Nhược Vũ thừa biết nếu không phải đang ở nơi công cộng, Nhiếp Duy Thanh chắc chắn sẽ lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay với mình như mọi khi.
"Duy Thanh, anh đừng quên tôi vừa giúp Nhiếp Thị ký được một hợp đồng béo bở. Trần tổng rất thích tôi, nếu anh còn dám động vào tôi, để Trần tổng nhìn thấy vết thương trên người tôi thì e là chuyện này không dễ giải quyết đâu."
Trần tổng là chủ một tập đoàn thực phẩm lớn ở Thâm Quyến. Tuy là kẻ ăn chơi trác táng nhưng ông ta cực kỳ ghét đàn ông đ.á.n.h vợ, vì từ nhỏ ông ta đã chứng kiến mẹ mình bị cha bạo hành đến mức phải nhảy lầu tự t.ử. Trong một bữa tiệc, Trần tổng đã để mắt đến Kỳ Nhược Vũ, và Nhiếp Duy Thanh đã không ngần ngại dâng vợ mình lên để đổi lấy lợi ích. Không biết Kỳ Nhược Vũ đã dùng bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà Trần tổng rất sủng ái cô ta, liên tục rót hợp đồng cho Nhiếp Thị. Hôm nay hai người đi ăn cũng là để ăn mừng một hợp đồng mới vừa được ký kết.
Nhiếp Duy Thanh nén giận, ánh mắt nhìn Kỳ Nhược Vũ vẫn đầy vẻ lạnh lẽo: "Hy vọng cô biết rõ vị trí của mình. Trần tổng có giỏi đến đâu cũng không giúp cô ly hôn được đâu. Đừng quên Thẩm Tứ đã nói, hai chúng ta cả đời này phải trói c.h.ặ.t lấy nhau."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Kỳ Nhược Vũ trắng bệch, cô ta cúi đầu không nói gì, nhưng trong mắt lại lóe lên những tia sáng tính toán. Năm năm qua cô ta không thể ly hôn là vì sau khi Thẩm Tứ mất trí nhớ, ông cụ Thẩm vẫn không ngừng chèn ép Nhiếp Thị và cảnh cáo cô ta không được mơ tưởng đến Thẩm Tứ. Nhưng giờ đây ông cụ Thẩm đã c.h.ế.t, Thẩm Tứ thì chẳng nhớ gì, ai còn rảnh rỗi mà quản chuyện của cô ta nữa? Chỉ cần nắm chắc Trần tổng, cô ta tin chắc sẽ có cách thoát khỏi cuộc hôn nhân địa ngục này. Còn về Tô Dĩ Ninh, cô ta nhất định sẽ không để con tiện nhân đó được yên ổn!
Sau bữa tối, Tô Dĩ Ninh đưa Lê Xuân và Tạ Hồng về ký túc xá rồi mới lái xe đi đón Đậu Đậu. Vừa bước vào biệt thự, cô đã thấy Thẩm Tứ và Đậu Đậu đang ngồi trên t.h.ả.m chơi xếp hình. Đậu Đậu thao tác rất nhanh, nhưng Thẩm Tứ còn nhanh hơn, hơn nữa anh hoàn toàn không có ý định nhường nhịn con trai. Khi Đậu Đậu mới xếp được một nửa thì Thẩm Tứ đã hoàn thành.
"Tôi thắng rồi." Thẩm Tứ thản nhiên nói, nhưng trong đáy mắt lại thoáng hiện ý cười đắc thắng.
Đậu Đậu bĩu môi đầy ấm ức. Chơi với ba chẳng vui chút nào, tối nay thi đấu bao nhiêu trận là bấy nhiêu trận cậu bé thua trắng bụng. Hu hu... vẫn là chơi với mẹ vui hơn.
Thấy con trai có vẻ dỗi, Thẩm Tứ nhướng mày: "Muốn thắng được ba, con còn phải luyện tập nhiều năm nữa."
"Hừ..."
Đột nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên. Cả hai cha con đồng loạt quay đầu lại, thấy Tô Dĩ Ninh đang đứng tựa vào sofa, mỉm cười nhìn họ. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác màu xám khói, bên trong là áo len cổ chữ V màu trắng sữa kết hợp với quần jean năng động. Mái tóc dài xõa tự nhiên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng khiến cô trông vô cùng thanh tú và cuốn hút.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ánh mắt Thẩm Tứ khựng lại một nhịp rồi nhanh ch.óng dời đi như không có chuyện gì: "Đến rồi à."
Tô Dĩ Ninh "ừm" một tiếng rồi dang tay đón lấy Đậu Đậu đang lao về phía mình.
"Mẹ ơi! Cuối cùng mẹ cũng đến đón con rồi, con nhớ mẹ quá đi mất!" Đậu Đậu ôm chầm lấy cổ cô, hôn chụt một cái rõ kêu lên má mẹ, đôi mắt sáng rực rỡ.
Nghĩ đến lúc nãy ăn cơm Đậu Đậu chẳng thèm đoái hoài gì đến mình, Thẩm Tứ cảm thấy có chút "đau lòng". Tô Dĩ Ninh nhìn con trai đầy ẩn ý, cô biết thừa cậu nhóc này không phải nhớ mẹ đến thế đâu, mà là vừa bị cha ruột vùi dập lòng tự trọng đây mà. Dù sao ở trường mẫu giáo Đậu Đậu luôn là "vô đối", không ngờ hôm nay lại gặp phải đối thủ nặng ký là cha mình.