Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 460: Sự Hối Hận Muộn Màng



Cô thầm nghĩ nếu mình đến muộn thêm chút nữa, chắc chắn sẽ thấy một cậu con trai mắt đỏ hoe vì tủi thân.

"Ừm, mẹ cũng nhớ con. Con chơi game với ba thế nào rồi?"

Đôi mắt Đậu Đậu lóe lên một tia oán giận, cậu bé quay đầu đi, ra vẻ kiêu ngạo: "Cũng tàm tạm ạ, con vẫn thích chơi với mẹ hơn."

Tô Dĩ Ninh không nhịn được cười, cô cũng không vạch trần tâm tư của con trai, ngước mắt nhìn Thẩm Tứ: "Thẩm tổng, vậy tôi đưa Đậu Đậu về đây."

Thẩm Tứ đứng dậy: "Để tôi đưa hai người về."

"Không cần đâu, tôi có lái xe mà."

"Bây giờ không còn sớm nữa, để tôi đích thân đưa hai người về tôi mới yên tâm được."

Tô Dĩ Ninh định từ chối lần nữa, nhưng Thẩm Tứ đã sải bước đến trước mặt cô, trực tiếp bế Đậu Đậu từ tay cô rồi đi thẳng ra ngoài biệt thự. Nhìn bóng lưng vững chãi của anh, Tô Dĩ Ninh thoáng hiện vẻ bất đắc dĩ nhưng vẫn lẳng lặng đi theo.

Trên đường về, Thẩm Tứ cầm lái chiếc xe của Tô Dĩ Ninh, còn tài xế riêng của biệt thự thì lái xe của anh bám sát phía sau. Suốt quãng đường, Đậu Đậu liên tục ríu rít trò chuyện với mẹ, khiến không khí trong xe không đến mức quá tĩnh lặng.

Qua gương chiếu hậu, Thẩm Tứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tô Dĩ Ninh đang dịu dàng đáp lời con trai. Ánh mắt anh dần trở nên u ám, đôi bàn tay siết c.h.ặ.t vô lăng đến mức trắng bệch. Nếu năm năm trước anh không quá tự phụ, nếu anh cử người bảo vệ cô cẩn thận hơn, thì cảnh tượng ấm áp này lẽ ra đã thuộc về anh từ lâu.

Tim đau nhói từng cơn, Thẩm Tứ hít sâu một hơi để đè nén cảm xúc đang cuộn trào, tập trung lái xe. Biệt thự cách nơi ở hiện tại của Tô Dĩ Ninh khá xa, phải mất hơn một tiếng đồng hồ mới đến nơi. Nhưng khi xe dừng lại dưới sảnh chung cư, Thẩm Tứ vẫn cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh.

Anh quay đầu nhìn cô, mở lời: "Để tôi đưa hai người lên lầu."

Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Không cần đâu, muộn rồi, anh về đi. Cảm ơn anh đã đưa mẹ con tôi về."

Nói xong, cô bế Đậu Đậu xuống xe. Thẩm Tứ đưa chìa khóa xe lại cho cô: "Nếu có chuyện gì, em có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."

Tô Dĩ Ninh ngẩn ra, cảm giác kỳ lạ từng xuất hiện ở bệnh viện lại một lần nữa dâng lên trong lòng. Nếu cô nhớ không lầm, kể từ khi tỉnh lại ở bệnh viện, thái độ của Thẩm Tứ đối với cô đã thay đổi rất lớn. Điều này khiến cô không khỏi nghi ngờ: Liệu có phải Thẩm Tứ đã khôi phục trí nhớ rồi không?

Nhưng lúc này không phải là thời điểm thích hợp để thăm dò, cô cúi mắt nhận lấy chìa khóa rồi gật đầu: "Được, Thẩm tổng, tối nay làm phiền anh rồi."

Thẩm Tứ không nói gì thêm, anh lặng lẽ dõi theo bóng dáng Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu biến mất sau cánh cửa hành lang rồi mới lên xe rời đi.

Mấy ngày tiếp theo, sau khi Tô Dĩ Ninh cùng Lê Xuân và Tạ Hồng hoàn tất việc bàn giao công việc với phía Thanh Hồng, họ bắt đầu chuyển vào phòng thí nghiệm của tập đoàn này để triển khai dự án. Dự án lần này là hợp tác phát triển một loại t.h.u.ố.c điều trị bệnh tim. Nhóm nghiên cứu của Thanh Hồng gồm bốn người, hai nam hai nữ: Lương Tuấn, Hà Tân Phong, Quách Đình Đình và Thẩm Mộng, trong đó Hà Tân Phong giữ vai trò tổ trưởng.

Người đông thì khó tránh khỏi việc chồng chéo công việc. Lương Tuấn và Lê Xuân đều có thế mạnh về kiểm nghiệm, nhưng hiện tại vị trí này chỉ cần một người, đồng nghĩa với việc người còn lại phải chuyển sang làm thí nghiệm.

Lương Tuấn khoanh tay trước n.g.ự.c, sắc mặt hầm hầm: "Tôi không giỏi làm thí nghiệm, cứ để Lê Xuân sang tổ thí nghiệm đi."

Lê Xuân nhíu mày. Anh vốn cũng định sang tổ thí nghiệm, nhưng thái độ hách dịch của Lương Tuấn khiến anh vô cùng khó chịu.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi cũng không giỏi làm thí nghiệm. Hơn nữa anh cũng không phải tổ trưởng, dựa vào cái gì mà tôi phải nghe theo sự sắp xếp của anh?"

Nghe vậy, mặt Lương Tuấn lạnh tanh: "Dù sao tôi cũng sẽ không làm thí nghiệm. Nếu cứ ép tôi sang đó, đến lúc thao tác sai khiến thí nghiệm hỏng bét thì đừng có trách tôi!"

"Anh đang đe dọa tôi đấy à?" Lê Xuân tuổi trẻ tài cao, tính tình nóng nảy, nghe vậy liền muốn xông lên lý luận.

Tô Dĩ Ninh vội kéo anh lại: "Lê Xuân, bình tĩnh đi."

Hà Tân Phong cũng tiến lên giảng hòa, cười xòa: "Nhà nghiên cứu Lê, đừng giận. Tính cách Lương Tuấn vốn dĩ là vậy, cậu thông cảm cho."

Lương Tuấn đứng bên cạnh cười khẩy: "Tổ trưởng Hà, tôi chẳng sợ thằng nhóc này đâu. Cùng lắm thì đ.á.n.h một trận, ai thắng thì ở lại tổ kiểm nghiệm."

Lời nói của hắn khiến không khí vốn đã dịu đi lại trở nên căng thẳng tột độ, sắc mặt Lê Xuân tái mét vì giận.

"Được thôi, đ.á.n.h thì đ.á.n.h!"

"Lê Xuân!" Tô Dĩ Ninh lạnh lùng quát một tiếng, ánh mắt cô lóe lên vẻ nghiêm nghị, "Cậu sang tổ thí nghiệm cho tôi."

"Tô học tỷ..."

"Hoặc là làm theo lời tôi, hoặc là quay về Kinh Thành ngay lập tức."

Lê Xuân nghiến răng, trong mắt đầy vẻ ấm ức nhưng đành quay đầu đi, không nói thêm lời nào. Lương Tuấn định bồi thêm vài câu nhưng bị Hà Tân Phong trừng mắt cảnh cáo: "Tôi nhắc cho cậu biết, đừng có mà được voi đòi tiên!"

Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Hà Tân Phong, Lương Tuấn mới chịu im lặng, cúi đầu lảng tránh.

Tô Dĩ Ninh nhìn Hà Tân Phong: "Tổ trưởng Hà, anh xem bên phía các anh ai thích hợp sang tổ thí nghiệm, bên chúng tôi vẫn còn thiếu một người."

Hà Tân Phong cười đáp: "Quách Đình Đình có kinh nghiệm thí nghiệm khá phong phú, để cô ấy sang đó đi."

"Được, cảm ơn tổ trưởng Hà."

Sau khi phân bổ nhân sự xong, Tô Dĩ Ninh dẫn mọi người vào phòng thí nghiệm, dặn dò kỹ lưỡng những điều cần lưu ý trước khi bắt đầu công việc. Vì buổi sáng bị Tô Dĩ Ninh ngăn cản, Lê Xuân xị mặt suốt cả ngày. Anh không phải không muốn làm thí nghiệm cùng cô, chỉ là anh không chịu nổi cái thói coi mình là trung tâm của Lương Tuấn.

Dựa vào đâu mà anh phải nhường hắn? Hắn tưởng mình là ông nội người ta chắc?

Gần đến giờ tan tầm, Tô Dĩ Ninh bảo Lê Xuân đợi cô một lát vì có chuyện cần nói. Suốt một ngày làm việc, Tạ Hồng và Quách Đình Đình đã trở nên thân thiết như chị em, vừa hết giờ là cả hai rủ nhau ra về. Lê Xuân đợi trong phòng thí nghiệm một lúc thì thấy Tô Dĩ Ninh cầm chìa khóa xe đi tới, bảo anh đi cùng cô.