"Nếu đá cậu đi mà có thể giải quyết được chuyện dữ liệu thí nghiệm thì tôi đã đá từ lâu rồi."
Lê Xuân gãi đầu, vẻ mặt đầy áy náy nhìn cô: "Chị, em thề, thứ Sáu em thật sự đã đưa dữ liệu thí nghiệm cho Lương Tuấn rồi. Chắc chắn là tên rùa rụt cổ đó làm mất, sau đó đổ vạ lên đầu em."
Nhìn dáng vẻ vừa hối lỗi vừa cuống quýt của Lê Xuân, trong mắt Tô Dĩ Ninh thoáng qua vẻ bất lực. Lê Xuân vẫn còn quá trẻ và bốc đồng.
"Thứ Sáu cậu đưa dữ liệu cho hắn lúc nào?"
"Chính là sau khi mọi người tan làm, em điền xong mấy dữ liệu cuối cùng thì đưa cho anh ta ngay."
"Cho nên lúc đó không có người thứ ba chứng kiến, cậu không thể chứng minh mình đã tận tay giao dữ liệu cho hắn."
Lê Xuân có chút bất mãn: "Vậy cũng đâu có ai chứng minh được em không đưa dữ liệu cho anh ta đâu!"
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Đúng là có thể nói như vậy, nhưng vấn đề chính vẫn nằm ở cậu. Hắn c.ắ.n c.h.ế.t là cậu không đưa, cậu cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi."
Sắc mặt Lê Xuân lập tức xụ xuống, ủ rũ nói: "Chị, lần này là lỗi của em, làm chậm tiến độ thí nghiệm, em nguyện ý chịu phạt."
"Phạt là chuyện phụ, tôi chỉ hy vọng cậu có thể nhớ kỹ bài học lần này. Sau này làm việc phải để ý hơn một chút, đừng để lại sơ hở cho người khác tính kế."
"Vâng, em đã ngã một cú đau điếng rồi, nhất định sẽ nhớ kỹ."
Thấy cậu ta đã áy náy đến mức không dám nhìn mình, Tô Dĩ Ninh cũng không trách mắng thêm. Cô nhẹ nhàng vỗ vai cậu ta, mở máy tính của mình lên và truy xuất một tập tài liệu.
"Cậu điền mấy nhóm dữ liệu cuối cùng của thứ Sáu vào, sau đó in ra đưa cho Lương Tuấn."
Lê Xuân đột ngột ngẩng đầu, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Chị, chị có lưu bản sao lưu sao?!"
"Ừ, làm thí nghiệm quan trọng nhất là phải sao lưu bất cứ lúc nào, nếu không xảy ra vấn đề thì không kịp trở tay."
Vẻ u sầu trên mặt Lê Xuân quét sạch sành sanh: "Chị, cảm ơn chị đã cứu mạng em!"
"Được rồi, đừng nói mấy lời vô nghĩa đó nữa, điền dữ liệu vào đi. Hơn nữa lần này cậu mắc lỗi nghiêm trọng trong công việc, tôi sẽ báo cáo đúng sự thật với giáo sư, cậu chắc chắn sẽ bị trừ lương đấy."
"Trừ lương không sao cả, miễn là không làm chậm tiến độ thí nghiệm là được."
Sau khi hoàn thành, Lê Xuân trực tiếp cầm bản in đi đến văn phòng tìm Lương Tuấn.
Cậu ta mở sẵn camera điện thoại, đập mạnh tập tài liệu lên bàn Lương Tuấn, lạnh lùng nói: "Lần này anh nhận cho kỹ nhé, đừng để đến lúc đó lại làm mất rồi đổ vạ cho người khác. Bản thân phạm lỗi mà không dám thừa nhận thì hèn lắm."
Lương Tuấn nhìn cậu ta bằng đôi mắt âm trầm: "Cất cái điện thoại của mày đi, nếu không đừng trách tao không khách khí."
Lê Xuân nhướng mày: "Tôi đang quay lại bằng chứng thôi mà? Tránh để đến lúc đó c.h.ế.t không đối chứng."
"Quay bằng chứng mà cần lâu thế sao?"
Lê Xuân cười lạnh một tiếng, dứt khoát tắt video, gằn từng chữ: "Lương Tuấn, chúng ta cứ chờ xem!"
Nói xong, cậu ta dứt khoát xoay người rời đi.
Lương Tuấn lạnh lùng nhìn theo bóng lưng cậu ta, ném thẳng tập tài liệu trên bàn vào thùng rác. Hắn kéo ngăn kéo ra, từ dưới đáy lấy ra một tập tài liệu khác – rõ ràng chính là báo cáo dữ liệu mà Lê Xuân đã đưa cho hắn vào thứ Sáu.
Cuối cùng, chuyện mất báo cáo dữ liệu kết thúc bằng việc Lê Xuân bị trừ một tuần lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiều tối tan làm, Tô Dĩ Ninh gọi điện cho Chương Toại, hẹn anh tối mai cùng đi xem phim.
Đã định sẽ nghiêm túc ở bên Chương Toại, cô muốn thử xem rốt cuộc mình có thể thực sự chấp nhận anh hay không. Nếu thật sự không thể, cô cũng nên sớm nói rõ ràng, như vậy sẽ tốt cho cả hai.
Chiều hôm sau, Thẩm Tứ nhận được điện thoại từ thím Tiền: "Thiếu gia, hôm nay Tô tiểu thư đưa Đậu Đậu qua đây rồi."
Thẩm Tứ bình thản đáp: "Ừ, tôi biết rồi."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, thím Tiền có chút bất lực lên tiếng: "Thiếu gia, cậu không hỏi xem hôm nay Tô tiểu thư có việc gì sao?"
"Việc gì?"
"Tôi nghe Đậu Đậu nói, tối nay cô ấy đi xem phim cùng Chương tiên sinh, nên mới gửi Đậu Đậu qua đây."
Đôi mắt Thẩm Tứ nheo lại, trầm giọng: "Được, tôi biết rồi."
Cúp điện thoại, hắn suy tư giây lát rồi gọi Tôn Hành vào.
"Cậu đi tra xem Tô Dĩ Ninh và Chương Toại xem phim ở rạp nào, mua một vé ngồi ngay phía sau họ cho tôi."
Tôn Hành sững sờ: "Vâng, Thẩm tổng, tôi đi ngay."
Chập tối, sau khi ăn tối xong, Tô Dĩ Ninh và Chương Toại cùng đến rạp chiếu phim.
Họ xem một bộ phim cũ được chiếu lại, thuộc thể loại tình cảm, kể về câu chuyện hai người chia tay thời niên thiếu, nhiều năm sau gặp lại rồi gương vỡ lại lành.
Cốt truyện khá bình lặng, nhưng góc máy của đạo diễn rất tinh tế, tạo nên những khung hình vô cùng duy mỹ.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trước khi phim bắt đầu, Chương Toại mua một xô bỏng ngô lớn.
Hai người vừa xem vừa thỉnh thoảng bốc bỏng ngô ăn. Bất tri bất giác, ngón tay họ luôn chạm vào nhau trong xô.
Lúc đầu, cả hai như bị bỏng mà vội vàng rụt tay lại. Nhưng sau vài lần như vậy, Chương Toại đột nhiên dũng cảm nắm lấy tay cô.
Cơ thể Tô Dĩ Ninh cứng đờ. Cô cố nén xúc động muốn rút tay về, để mặc cho anh nắm lấy tay mình.
Trong rạp khá vắng và yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng ho khẽ của người ngồi ngay phía sau.
Dần dần, bộ phim đi đến cao trào, nam nữ chính hôn nhau say đắm. Chương Toại cũng từ từ ghé sát vào Tô Dĩ Ninh.
"Dĩ Ninh..."
Giọng anh khàn khàn trầm thấp, mang theo một sức hút mê hoặc.
Tô Dĩ Ninh quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh đang dần phóng đại trước mắt.
Cô c.ắ.n môi dưới, trong lòng không hề có cảm giác "nai con chạy loạn" hay xấu hổ, căng thẳng, thậm chí cô còn nảy sinh ý nghĩ muốn bỏ chạy.
Chương Toại không nhận ra sự cứng nhắc của cô, anh vẫn từ từ tiến lại gần.