Ngay khi môi anh chỉ còn cách Tô Dĩ Ninh vài centimet, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói nghiến răng nghiến lợi: "Công khai hôn nhau trong rạp phim, hai người không có chút ý thức công cộng nào sao?!"
Tô Dĩ Ninh giật mình, vội vàng kéo giãn khoảng cách với Chương Toại, đồng thời trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi bình tĩnh lại, cô mới nhận ra giọng nói vừa rồi cực kỳ quen thuộc, giống như là...
Khoảnh khắc cô quay đầu lại, Chương Toại cũng đồng thời quay sang.
Xác nhận người ngồi phía sau chính là Thẩm Tứ, ánh mắt Chương Toại trở nên lạnh lẽo: "Thẩm tổng, anh có thể giải thích một chút tại sao anh lại xuất hiện ở đây không?"
"Chương tổng, tôi đến rạp chiếu phim đương nhiên là để xem phim rồi. Hơn nữa anh có thể yên lặng một chút không, anh làm ồn đến mức tôi không xem phim được rồi đấy."
Lúc nói chuyện, Thẩm Tứ ra vẻ đàng hoàng nhìn lên màn hình lớn, bộ dạng như thể hắn thực sự đến đây chỉ để thưởng thức nghệ thuật.
Nếu không phải vị trí của hắn vừa khéo ở ngay sau lưng hai người, nếu không phải vừa rồi lúc Chương Toại sắp hôn được cô thì hắn đột nhiên lên tiếng cắt ngang, có lẽ Chương Toại đã tin lời hắn.
Anh cười lạnh một tiếng, quay đầu lại không thèm chấp nhất nữa.
Tô Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ, nhíu mày đầy khó chịu nhưng cũng không nói gì, lẳng lặng quay đi.
Thời gian còn lại của bộ phim, đôi mắt Tô Dĩ Ninh tuy nhìn chằm chằm vào màn hình nhưng tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng, lòng rối như tơ vò.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Vừa rồi, khoảnh khắc Chương Toại ghé sát lại, phản ứng đầu tiên của cô là kháng cự. Phản ứng của cơ thể không bao giờ lừa dối được chính mình.
Cô không hề rung động với Chương Toại.
Nhận rõ sự thật này, trong lòng Tô Dĩ Ninh dâng lên nỗi áy náy mãnh liệt.
Chương Toại đối xử với cô rất tốt, giúp đỡ cô rất nhiều, nhưng cô không cách nào nảy sinh tình yêu với anh. Cảm kích là cảm kích, nó không thể biến thành tình yêu.
Đợi bộ phim kết thúc, cô định sẽ nói rõ ràng với anh. Đã xác định mình không có tình cảm thì không nên tiếp tục dây dưa, nếu không thời gian càng kéo dài, Chương Toại sẽ càng tổn thương sâu sắc hơn.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, trái tim Tô Dĩ Ninh dần bình ổn lại, không còn căng thẳng như trước, chỉ có sự áy náy vẫn khó lòng nguôi ngoai.
Khó khăn lắm bộ phim mới kết thúc, Chương Toại quay đầu nhìn Thẩm Tứ, vẻ mặt đầy bất mãn: "Thẩm tổng, anh còn định đi theo chúng tôi bao lâu nữa?"
Anh chưa từng thấy ai mặt dày như Thẩm Tứ, người ta đi hẹn hò mà hắn cũng bám theo làm bóng đèn cho được.
Thẩm Tứ không hề cảm thấy xấu hổ, hắn nhướng mày đáp: "Chương tổng, tôi đi lấy xe cũng phải đi hướng này mà."
Chương Toại dứt khoát lùi lại một bước: "Được, vậy tôi nhường anh đi trước."
Thẩm Tứ quay sang nhìn Tô Dĩ Ninh vẫn luôn cúi đầu im lặng, trầm giọng nói: "Phim xem xong rồi, hẹn hò cũng xong rồi, có phải em nên về đón Đậu Đậu rồi không?"
Tô Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn: "Tối nay Đậu Đậu ngủ ở chỗ anh, ngày mai tôi sẽ qua đón thằng bé."
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Tứ lập tức trở nên lạnh lẽo vô cùng, hắn gằn từng chữ: "Em nói cái gì?"
Hắn nhìn chằm chằm cô, trong mắt đầy vẻ bão tố sắp nổi lên. Hắn không ngờ Tô Dĩ Ninh lại để Đậu Đậu ngủ lại chỗ mình, chẳng lẽ tối nay cô định cùng Chương Toại...
Càng nghĩ, sắc mặt hắn càng khó coi hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không được, tối nay tôi có việc bận, không rảnh chăm sóc Đậu Đậu!"
Tô Dĩ Ninh khó hiểu nhìn hắn: "Bình thường Đậu Đậu chẳng phải đều do thím Tiền chăm sóc sao? Anh có việc hay không hình như đâu có ảnh hưởng gì."
"Thím Tiền cũng có việc bận."
Giọng điệu hắn cứng nhắc, hoàn toàn không cho cô cơ hội thương lượng.
Do dự giây lát, Tô Dĩ Ninh đành thỏa hiệp: "Được rồi, tôi biết rồi, trước mười hai giờ tôi sẽ qua đón con."
Nhìn đồng hồ đã gần mười giờ tối, Thẩm Tứ cuối cùng mới miễn cưỡng gật đầu: "Được."
Thấy Thẩm Tứ vẫn đứng đó chưa đi, Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Thẩm tổng, tôi và Chương Toại còn có chuyện riêng cần nói, anh có thể đi trước được không?"
"Được, nhưng em đừng quên đến đón Đậu Đậu. Muộn nhất là mười hai giờ, nếu em không đến, tôi sẽ bảo tài xế đưa thằng bé về tận nhà đấy."
"Biết rồi." Tô Dĩ Ninh qua loa gật đầu, cô hoàn toàn không có tâm trạng tranh cãi với hắn, trong lòng chỉ đang nghĩ lát nữa phải mở lời với Chương Toại thế nào.
Sau khi Thẩm Tứ rời đi, Tô Dĩ Ninh chỉ vào quán cà phê bên cạnh: "Chúng ta vào trong ngồi một lát đi."
"Được."
Hai người ngồi xuống, Tô Dĩ Ninh đang cân nhắc câu chữ thì Chương Toại đã lên tiếng trước: "Dĩ Ninh, chúng ta chia tay đi."
Tô Dĩ Ninh đột ngột ngẩng đầu, không dám tin vào tai mình.
"Chương Toại, em..."
Chương Toại cười khổ một tiếng, cắt ngang lời cô: "Thật ra vừa rồi ở rạp phim, anh đã nhận ra rồi, em rất kháng cự anh. Mặc dù em đã cố gắng kiềm chế, nhưng chúng ta quen biết năm năm, sao anh lại không nhìn ra được chứ."
"Vừa rồi nhìn thấy vẻ mặt do dự và ánh mắt đầy áy náy của em, anh đã đoán được em muốn nói gì. Lúc đầu ở bên nhau là do anh đề nghị, cho nên, lời chia tay này cứ để anh nói trước đi."
Trong lòng Tô Dĩ Ninh dâng lên một trận chua xót, hốc mắt cũng hơi cay cay.
"Chương Toại, xin lỗi anh..."
"Không cần xin lỗi, không thể yêu anh không phải lỗi của em."
Nếu cô thực sự không thể thích anh, thì việc anh chủ động rời đi đúng lúc cũng là một loại thể diện cuối cùng.
Giữa hai người rơi vào trầm mặc. Sự áy náy như thủy triều dâng cao dường như muốn nhấn chìm Tô Dĩ Ninh, cô cảm thấy mình đã làm tổn thương người đàn ông đối xử tốt nhất với mình.
"Dĩ Ninh, em không cần phải áy náy. Cho dù không ở bên nhau, chúng ta vẫn là bạn tốt, năm năm qua là tình cảm chân thực."
Có thể ở bên cạnh cô và Đậu Đậu suốt năm năm, đối với anh đã là một điều vô cùng may mắn rồi.
Tô Dĩ Ninh rũ mắt, hốc mắt đỏ hoe.
"Chương Toại, đừng nói nữa..."