Đưa tay nhận lấy nước và t.h.u.ố.c từ cô, hắn rũ mắt, khẽ thốt ra hai chữ: "Cảm ơn."
Thấy Thẩm Tứ đã uống t.h.u.ố.c, cô đưa túi bánh mì qua: "Lát nữa nhớ ăn chút gì đó, lần sau chú ý ăn cơm đúng giờ."
"Được."
Thấy hắn đã nghe lời, Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vậy tôi đi trước đây."
"Muộn thế này rồi, để tôi đưa em về."
"Không cần đâu, tôi có lái xe mà. Anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi."
Trở lại xe, Tô Dĩ Ninh chợt nhớ ra mình quên dặn hắn liều lượng uống t.h.u.ố.c, liền lấy điện thoại gửi tin nhắn hướng dẫn qua. Thẩm Tứ trả lời rất nhanh bằng một chữ "Được" ngắn gọn. Cô đặt điện thoại xuống, khởi động xe rời đi.
Sáng sớm hôm sau, khi đang trên đường đến công ty, cô nhận được tin nhắn từ Tạ Hồng.
Tạ Hồng: "Chị ơi, chị và Thẩm tổng là thế nào vậy? Bây giờ cả công ty đang truyền tay nhau bức ảnh này này!"
Ngay sau đó, cô bé gửi qua một tấm hình. Tô Dĩ Ninh mở ra xem, lập tức nhận ra đó là khoảnh khắc tối qua khi Thẩm Tứ kéo tay cô lại để ngăn cô đi mua t.h.u.ố.c.
Cô nhíu mày, gửi tin nhắn thoại hỏi lại: "Bức ảnh này từ đâu ra vậy?"
Tạ Hồng: "Em cũng không biết nữa, sáng sớm vừa đến đã thấy mọi người bàn tán xôn xao rồi... Hơn nữa họ nói nhiều lời khó nghe lắm, bảo chị rõ ràng có bạn trai rồi mà vẫn mập mờ không rõ ràng với Thẩm tổng..."
Thực tế, những lời đồn đại còn cay nghiệt hơn nhiều, nhưng Tạ Hồng không dám thuật lại vì sợ cô sẽ tổn thương.
Xem xong tin nhắn, Tô Dĩ Ninh mím môi, bảo cô bé cứ mặc kệ rồi tập trung lái xe.
Vừa bước vào công ty, cô đã cảm nhận được những ánh mắt khác lạ đổ dồn về phía mình. Đàn ông thì nhìn với vẻ cợt nhả, phụ nữ thì đầy sự chế giễu và khinh bỉ. Nhưng trên mặt cô không hề có chút chột dạ hay hoảng loạn nào, cô vẫn bình thản như thể hoàn toàn không nhận ra những sự soi mói đó.
Trong thang máy, khi cửa vừa khép lại, tiếng xì xào lập tức vang lên.
"Chính là cô ta à? Trông cũng xinh đẹp đấy chứ, thảo nào có thể xoay vần giữa hai người đàn ông quyền lực."
"Hừ, xinh đẹp thì có ích gì, loại phụ nữ lả lơi ong bướm này cuối cùng cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ thôi!"
Tiếng bàn tán nhỏ dần rồi mất hẳn khi thang máy lên cao. Tô Dĩ Ninh bước ra ở tầng bảy, đi thẳng về phía phòng thí nghiệm. Vừa đến khúc quanh, cô đã thấy Tạ Hồng đang đứng đợi với vẻ mặt lo lắng.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Chị, cuối cùng chị cũng đến rồi! Vừa nãy Lương Tuấn nhìn thấy bức ảnh đó rồi nói xấu chị, Lê Xuân nóng m.á.u suýt nữa thì đ.á.n.h nhau với anh ta đấy."
"Cái gì?" Sắc mặt Tô Dĩ Ninh thay đổi: "Họ không đ.á.n.h nhau thật chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Qua thời gian tiếp xúc, cô biết Lương Tuấn là hạng người thâm hiểm như rắn độc, chuyên rình rập trong bóng tối để chờ thời cơ c.ắ.n con mồi. Nếu thực sự xảy ra xô xát, hắn chắc chắn sẽ đứng yên chịu đòn rồi báo cảnh sát để tống khứ Lê Xuân ra khỏi dự án.
Thấy cô lo lắng, Tạ Hồng vội trấn an: "Không có, em ngăn lại kịp rồi, bây giờ Lê Xuân đã bình tĩnh hơn."
Tô Dĩ Ninh thở phào: "Ngăn được là tốt rồi."
Dù Lê Xuân đã trưởng thành hơn sau sự cố lần trước, cô vẫn sợ cậu ta vì bảo vệ mình mà nhất thời xúc động làm hỏng tương lai.
"Chị, bức ảnh đó rốt cuộc là sao ạ? Em thì tin chị, nhưng người ngoài nhìn vào thực sự rất dễ hiểu lầm." Dù sao trong ảnh, Thẩm Tứ đúng là đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Tô Dĩ Ninh đang định giải thích thì điện thoại rung lên. Thấy tên người gọi là Thẩm Tứ, cô không quá ngạc nhiên, chắc chắn hắn cũng đã biết chuyện.
"Chị đi nghe điện thoại một lát."
Cô đi ra hành lang: "Thẩm tổng, anh gọi vì chuyện bức ảnh đúng không?"
Giọng nói trầm ổn của hắn truyền đến: "Ừ, chuyện này tôi sẽ xử lý, em không cần bận tâm."
"Anh định xử lý thế nào?" Dù sao lúc đó hắn nắm tay cô là thật, điểm này giải thích thế nào cũng khó lòng thuyết phục được đám đông đang khao khát drama.
"Giao cho tôi là được." Thấy hắn không muốn nói chi tiết, cô cũng không truy hỏi thêm.
Cúp máy, cô quay lại nói với Tạ Hồng: "Đừng lo nữa, Thẩm tổng nói anh ấy sẽ giải quyết."
Nghĩ ngợi một chút, cô vẫn giải thích rõ ràng với cô bé: "Về bức ảnh đó, tối qua tan làm chị gặp Thẩm tổng, anh ấy bị đau dạ dày nên chị định đi mua t.h.u.ố.c. Anh ấy muốn ngăn chị lại nên vô tình nắm lấy tay chị, chị đã hất ra ngay sau đó rồi, không ngờ lại bị ai đó chụp trộm."
"Ồ, hóa ra là vậy, em biết ngay mà!" Tạ Hồng vốn là "fan cứng" của cô, cô nói gì cô bé cũng tin sái cổ.
Hai người cùng bước vào phòng thí nghiệm. Mặc kệ những ánh mắt dò xét, Tô Dĩ Ninh đi thẳng về chỗ ngồi của mình.
Lương Tuấn nhếch môi cười đểu giả, giọng điệu đầy châm chọc: "Có những người bình thường giả vờ thanh cao lắm, hóa ra lén lút thủ đoạn lại cao siêu đến thế, ngay cả Thẩm tổng cũng bị cưa đổ."
Tạ Hồng chán ghét lườm hắn: "Lương Tuấn, cái mồm của anh nếu không nói được lời t.ử tế thì tốt nhất nên im đi cho thiên hạ thái bình!"
Lê Xuân bên cạnh cười lạnh: "Cái loại mồm thối này, cho dù có đem quyên góp chắc cũng chẳng ai thèm nhận đâu, sợ xui xẻo ấy chứ!"
Hai người kẻ tung người hứng khiến mặt Lương Tuấn xanh mét vì tức. Nhưng rất nhanh, hắn lại cười khẩy: "Lê Xuân, mày không phải cũng là một trong những con cá mà 'người nào đó' đang nuôi đấy chứ? Nếu không sao cô ta chưa nói gì mà mày đã vội vàng nhảy dựng lên bênh vực như thế?"