Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 486: Thẩm Tổng Công Khai Theo Đuổi



Nắm đ.ấ.m của Lê Xuân bất giác siết c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh lùng găm thẳng vào Lương Tuấn: "Mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem!"

Lương Tuấn đang định mở miệng mỉa mai tiếp thì bên tai đột nhiên vang lên giọng nói cao v.út đầy kinh ngạc của Quách Đình Đình: "Mọi người mau xem nhóm chat công ty đi, Thẩm tổng vừa lên tiếng rồi!"

Tất cả đồng loạt mở điện thoại. Trên màn hình là dòng thông báo chính thức từ Thẩm Tứ:

[Thẩm Tứ: Về bức ảnh tôi nắm tay nhân viên nghiên cứu Tô Dĩ Ninh lan truyền sáng nay, gây ra nhiều lời bàn tán sai sự thật và sự chế giễu vô cớ đối với Tô tiểu thư, tôi với tư cách là Chủ tịch tập đoàn, nhất định phải đứng ra làm rõ.

Cảnh tượng trong ảnh là thật, nhưng sự thật là tôi đang theo đuổi Tô tiểu thư. Lúc đó tôi có hành vi quấy rầy và cô ấy đang dứt khoát từ chối tôi, hoàn toàn không phải mối quan hệ mập mờ như lời đồn. Việc này đã gây ảnh hưởng xấu đến danh dự của Tô tiểu thư, tôi chân thành gửi lời xin lỗi đến cô ấy.

Đồng thời, công ty là nơi làm việc, nhân viên nên tập trung chuyên môn thay vì thêu dệt tin đồn nhảm nhí. Hy vọng chuyện này dừng lại tại đây. Nếu ai còn tiếp tục lan truyền hoặc dùng lời lẽ x.úc p.hạ.m Tô tiểu thư, hình phạt duy nhất là sa thải!]

Nhóm chat chung của công ty im phăng phắc, không một ai dám "ngoi" lên, nhưng các nhóm nhỏ không có lãnh đạo thì nổ tung như pháo rang.

"Tôi không nhìn nhầm chứ? Thẩm tổng thừa nhận đang theo đuổi Tô Dĩ Ninh?"

"Thật không thể tin nổi, chính miệng Thẩm tổng xác nhận cơ mà. Ghen tị đến phát điên mất..."

Trong số đó, một vài nhân viên cũ từng làm ở Thanh Hồng không nhịn được mà tiết lộ: "Thật ra... mấy năm trước Thẩm tổng đã công khai tình cảm với cô ấy rồi. Chỉ là sau đó cô ấy gặp t.a.i n.ạ.n rơi xuống biển, ai cũng tưởng đã mất, không ngờ năm năm sau lại đột nhiên xuất hiện."

"Tô Dĩ Ninh này và Quý Dĩ Ninh năm xưa là cùng một người sao? Thảo nào trông giống hệt nhau. Liệu có phải cô ta cố tình phẫu thuật thẩm mỹ để quyến rũ Thẩm tổng không?"

"Ai mà biết được, chúng ta cứ hóng thôi. Nhưng cẩn thận cái miệng, Thẩm tổng nói được làm được đấy, bị đuổi việc như chơi."

Trong phòng thí nghiệm, một bầu không khí im lặng bao trùm. Quách Đình Đình nhìn Tô Dĩ Ninh với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Chị Dĩ Ninh, không ngờ Thẩm tổng lại si tình với chị đến thế."

Lương Tuấn cười khẩy một tiếng đầy cay nghiệt: "Cho nên tôi mới nói, có những người thủ đoạn thật cao siêu, vậy mà có thể khiến Thẩm tổng phải..."

Lời còn chưa dứt, Tạ Hồng đã lạnh lùng giơ điện thoại, chĩa thẳng camera về phía hắn.

Sắc mặt Lương Tuấn thay đổi: "Tạ Hồng, cô làm cái quái gì vậy?!"

Tạ Hồng mỉm cười đầy thách thức: "Anh cứ nói tiếp đi. Tôi đang quay video đây, lát nữa sẽ gửi thẳng vào nhóm chat công ty cho Thẩm tổng xem, để xem anh có vinh dự trở thành người đầu tiên bị sa thải vì cái miệng rẻ tiền không."

Ánh mắt Lương Tuấn lập tức trở nên u ám, hắn nhìn chằm chằm Tạ Hồng như một con rắn độc rình rập trong bóng tối, sẵn sàng lao vào c.ắ.n xé.

Thế nhưng Tạ Hồng chẳng hề sợ hãi, cô đã sớm ngứa mắt với loại người này: "Sao? Muốn đ.á.n.h người à? Một thằng đàn ông mà suốt ngày chỉ biết soi mói, tọc mạch chuyện phụ nữ, hèn gì ngoài ba mươi vẫn ế chỏng chơ. Chắc chẳng có cô gái nào chịu nổi loại người như anh đâu."

"Cô...!" Lương Tuấn nắm c.h.ặ.t t.a.y, toàn thân căng cứng như dây đàn sắp đứt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không khí căng thẳng đến cực điểm. Tô Dĩ Ninh kéo Tạ Hồng ra sau lưng, nhìn Lương Tuấn bằng ánh mắt băng giá: "Lương Tuấn, thời gian qua anh liên tục gây sự, tôi đã bảo Tạ Hồng và Lê Xuân nhẫn nhịn. Nhưng nếu anh còn tiếp tục được đằng chân lân đằng đầu, tôi cam đoan sẽ khiến anh không thể trụ lại dự án này thêm một ngày nào nữa!"

Lương Tuấn gằn giọng: "Cô đang uy h.i.ế.p tôi?"

"Anh cứ coi là vậy đi."

Ngay lúc xung đột sắp bùng nổ, giọng nói của Hà Tân Phong vang lên từ phía cửa: "Mọi người làm gì mà căng thẳng thế? Mới sáng sớm mà không khí phòng thí nghiệm đã nồng mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g rồi."

Tô Dĩ Ninh quay đầu lại, thu liễm nộ khí, bình thản nói: "Không có gì, Tổ trưởng Hà đến đúng lúc lắm, chúng ta vào bàn bạc kế hoạch công việc tiếp theo đi."

Cảm nhận được thái độ xa cách của cô, Hà Tân Phong không hề tức giận, chỉ gật đầu: "Được."

Khi hai người đi về phía văn phòng, Hà Tân Phong và Lương Tuấn liếc nhìn nhau một cái đầy ẩn ý. Trong mắt Hà Tân Phong mang theo sự cảnh cáo sắc lạnh: Nếu tên ngu ngốc Lương Tuấn này dám phá hỏng đại sự của hắn, hắn sẽ không để yên.

Sau khi bàn bạc xong, Hà Tân Phong rời đi. Tô Dĩ Ninh lấy điện thoại ra, do dự hồi lâu rồi gửi tin nhắn cho Thẩm Tứ, hỏi anh tại sao lại làm rùm beng lên như vậy.

Đợi mãi không thấy hồi âm, cô đành đặt điện thoại xuống bắt đầu làm việc.

Gần mười hai giờ trưa, Thẩm Tứ đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng thí nghiệm. Lúc đó Tô Dĩ Ninh đang tập trung quan sát phản ứng d.ư.ợ.c phẩm, mãi đến khi Tạ Hồng nhắc, cô mới thấy anh đang đứng bên ngoài cửa kính, ánh mắt thâm trầm khóa c.h.ặ.t trên người mình.

Cô bàn giao sổ ghi chép cho Tạ Hồng: "Em ghi lại số liệu nhé, chị ra ngoài một lát."

Bước ra khỏi phòng, cô ngước nhìn Thẩm Tứ: "Sao anh lại đến đây?"

"Không phải em hỏi tại sao tôi lại làm vậy sao? Tôi đến để trực tiếp trả lời em."

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc trong mắt anh, tim Tô Dĩ Ninh bỗng hẫng một nhịp, cô bất giác dời tầm mắt: "Chuyện này... anh nhắn tin là được rồi, cần gì phải đích thân chạy qua."

"Nhưng tôi muốn gặp em."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Thẩm tổng, anh..."

"Vượt quá giới hạn rồi" – ba chữ này còn chưa kịp thốt ra, Thẩm Tứ đã cắt ngang: "Nếu nói sự thật là tôi lo cho sức khỏe của em, chắc chắn đám đông sẽ không tin. Bây giờ tôi công khai theo đuổi em, mọi sự chú ý sẽ đổ dồn vào tôi, họ sẽ không dám bàn tán về em nữa. Hơn nữa..."

Anh tiến lại gần một bước, hơi thở nam tính bao trùm lấy cô: "... Tôi thực sự định theo đuổi lại em."