Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 487: Duy Trì Hiện Trạng



Trong đầu Tô Dĩ Ninh lại hiện lên những lời anh nói trên đường đưa cô và Đậu Đậu về nhà tối hôm đó, nhất thời cô không lên tiếng.

Mấy ngày nay cô quả thực đã suy nghĩ về chuyện anh nói, nhưng vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc phải làm thế nào.

Suy nghĩ một lát, cô vẫn chậm rãi lên tiếng: "Thẩm tổng, anh không cần theo đuổi tôi. Chúng ta bây giờ cũng không còn ở tuổi đôi mươi nữa. Những lời anh nói tối hôm đó, tôi vẫn luôn suy nghĩ, đợi tôi cân nhắc kỹ sẽ nói cho anh biết. Trước đó, chúng ta cứ duy trì hiện trạng đi."

Ánh mắt Thẩm Tứ sâu hơn vài phần: "Được, tôi biết rồi. Trước khi em suy nghĩ kỹ, tôi sẽ không làm phiền em nữa."

"Nếu không có chuyện gì nữa, tôi xin phép về làm việc trước."

Trở lại phòng thí nghiệm, Tô Dĩ Ninh nhận lại sổ ghi chép từ tay Tạ Hồng: "Cô đi ăn cơm trước đi, lát nữa ăn xong quay lại thay tôi."

"Vâng."

Tạ Hồng trong lòng tò mò Thẩm Tứ tìm Tô Dĩ Ninh nói chuyện gì, nhưng đây là chuyện riêng tư nên cô cố nén không hỏi.

Sau khi cô rời đi, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại một mình Tô Dĩ Ninh, yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng máy móc thí nghiệm phát ra rì rì.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Tô Dĩ Ninh cụp mắt xuống, tâm trạng có chút khó bình tĩnh. Sáng nay khi thấy bản thông báo Thẩm Tứ gửi trong nhóm, lòng cô có chút cảm động. Nhưng tâm trí cô rất rối bời, không biết rốt cuộc nên làm thế nào. Cô do dự muốn cho nhau một cơ hội, nhưng lại sợ đi vào vết xe đổ.

Bây giờ đối với họ, cứ bình thản ở bên nhau như vậy cũng tốt, ít nhất cô sẽ không còn đặt hy vọng vào anh, cũng sẽ không làm tổn thương nhau nữa. Thôi thì cứ suy nghĩ kỹ lại đã, dù có cho nhau một cơ hội nữa hay không, cũng phải nói rõ ràng với Thẩm Tứ.

Chập tối, Tô Dĩ Ninh về đến nhà, vừa vào cửa đã thấy Đậu Đậu cúi đầu ngồi trên t.h.ả.m, trước mặt là bộ Lego đang lắp dở, nhưng cậu bé chỉ ngẩn ngơ nhìn miếng Lego trong tay.

Tô Dĩ Ninh đặt túi xuống, thay giày xong liền đi đến bên sofa ngồi xuống: "Đậu Đậu, sao lại ngẩn người ra thế? Có phải ở trường có chuyện gì không?"

Đậu Đậu hoàn hồn, lắc đầu nói: "Mẹ, con không sao ạ."

Rõ ràng trên mặt viết đầy chữ buồn bực mà còn nói không sao. Cậu bé không muốn nói, Tô Dĩ Ninh cũng không ép, đưa tay xoa đầu cậu: "Được rồi, nếu có gì cần mẹ giúp, cứ nói với mẹ bất cứ lúc nào. Muốn kể cho mẹ nghe phiền muộn của con cũng được."

"Vâng ạ."

Tô Dĩ Ninh không nói gì thêm, đứng dậy đi vào bếp, nhỏ giọng hỏi dì giúp việc hôm nay ở trường có xảy ra chuyện gì không.

Dì giúp việc vừa xào khoai tây trong chảo vừa lắc đầu: "Không có... nhưng hôm nay lúc tôi đón cháu thì tâm trạng cháu có vẻ không tốt lắm, trên đường về cũng không hoạt bát như mọi khi, tôi hỏi cháu cũng không nói."

"Tôi biết rồi, mấy ngày nay phiền dì để ý cháu thêm một chút, nếu có gì không ổn, lập tức liên lạc với tôi."

Dì giúp việc gật đầu: "Vâng, cô Tô."

Lúc ăn tối, Tô Dĩ Ninh đặt món sườn xào chua ngọt mà Đậu Đậu thích nhất trước mặt cậu, nhưng cậu bé chỉ uể oải ăn một hai miếng rồi không động đũa nữa. Ăn hết cơm trong bát, Đậu Đậu đặt đũa xuống: "Mẹ, con ăn xong rồi."

"Hôm nay con ăn ít thế? Bình thường đĩa sườn này một mình con ăn còn không đủ, có phải bụng không khỏe không?"

"Không ạ, con thật sự no rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Được rồi, vậy con đi chơi đi."

Ăn cơm xong, Tô Dĩ Ninh chơi với Đậu Đậu một lúc, rồi đưa cậu đi tắm và đi ngủ. Đậu Đậu thay đồ ngủ, đắp chăn xong, Tô Dĩ Ninh theo lệ thường chuẩn bị đọc truyện trước khi ngủ cho cậu, Đậu Đậu lại đột nhiên nhìn cô nói: "Mẹ, sau này chú Chương có phải sẽ không đến thăm con nữa không?"

Tô Dĩ Ninh sững người một lúc: "Sao con lại hỏi vậy?"

"Trước đây ngày nào chú Chương cũng gọi điện cho con, nhưng chú ấy đã mấy ngày không gọi rồi, mà chú ấy cũng không đến nhà chúng ta nữa."

Đậu Đậu tuy còn nhỏ nhưng tâm tư nhạy cảm, có thể cảm nhận được giữa Tô Dĩ Ninh và Chương Toại đã xảy ra vấn đề.

Tô Dĩ Ninh im lặng vài giây mới nhìn Đậu Đậu: "Đậu Đậu, chuyện giữa mẹ và chú Chương của con khá phức tạp, bây giờ mẹ không thể giải thích cho con được. Nhưng mẹ có thể đảm bảo rằng, chú Chương rất thích con, nhưng chú ấy cũng có cuộc sống của riêng mình, không thể lúc nào cũng xoay quanh chúng ta được."

Đôi mắt Đậu Đậu trở nên ảm đạm, cậu bé cúi đầu nói: "Con biết rồi ạ."

Thấy vẻ mặt thất vọng của cậu, Tô Dĩ Ninh trong lòng cũng có chút buồn, dịu dàng nói: "Nếu có lúc nào con nhớ chú ấy, cũng có thể gọi điện cho chú ấy."

Đậu Đậu không trả lời câu này mà ngước mắt nhìn cô: "Vậy mẹ sẽ ở bên ba con chứ?"

"Con có hy vọng mẹ ở bên ba không?"

"Con không biết, nhưng con muốn ở bên ba."

Nhìn thấy sự mong chờ trong mắt cậu, Tô Dĩ Ninh mím môi, đưa tay kéo chăn cho cậu: "Ngủ đi."

Sau khi dỗ Đậu Đậu ngủ, Tô Dĩ Ninh đứng dậy rời khỏi phòng cậu. Cô không về phòng ngủ mà đi đến sofa ngồi xuống, gọi điện cho Thẩm Tứ.

"Dĩ Ninh, sao giờ này lại gọi cho anh?"

Tô Dĩ Ninh hít sâu một hơi, nói từng chữ một: "Tối nay, Đậu Đậu hỏi em có ở bên anh không, rồi lại nói với em là nó muốn ở bên anh. Những lời này là anh dạy nó phải không?"

"Phải." Thẩm Tứ không hề né tránh mà thừa nhận.

"Đây là chuyện giữa chúng ta, có thể đừng lôi trẻ con vào được không?"

Nghe ra sự tức giận trong giọng cô, Thẩm Tứ nhỏ giọng nói: "Dĩ Ninh, đây không chỉ là chuyện giữa chúng ta, mà còn liên quan đến Đậu Đậu, là chuyện của gia đình ba người chúng ta."

"Chúng ta không phải là một gia đình ba người."

Thẩm Tứ thở dài một tiếng: "Anh thừa nhận, để em quay về bên anh, anh đã dùng một chút thủ đoạn. Nhưng mục đích của anh cũng là hy vọng em và Đậu Đậu trở về bên anh. Bây giờ anh có khả năng bảo vệ hai mẹ con, cũng sẽ không để hai mẹ con bị tổn thương nữa."

"Dĩ Ninh, tình yêu của anh dành cho Đậu Đậu cũng giống như em, anh cũng muốn cho nó một gia đình trọn vẹn, để nó có thể lớn lên hạnh phúc vui vẻ. Cho dù em không muốn ở bên anh, cũng phải suy nghĩ cho Đậu Đậu, đúng không?"