"Hãy tự hỏi chính bản thân cậu đi."
Lần này anh có thể ra tay giúp Thẩm Nghi Tu, nhưng không thể cả đời đều đứng ra che chắn trước mặt cậu ta. Con người luôn phải học cách tự mình đưa ra quyết định.
Trong quán bar ồn ã, Thẩm Nghi Tu cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn rồi bưng ly rượu mạnh lên uống cạn sạch, trong đôi mắt chỉ còn lại sự đau khổ tột cùng.
Cậu ta không trách Thẩm Tứ, chỉ trách bản thân không đủ mạnh mẽ. Nếu cậu ta nỗ lực hơn một chút, có lẽ bây giờ đã không rơi vào cục diện phải chọn một trong hai đầy nghiệt ngã này.
Nhưng chẳng lẽ thật sự phải trơ mắt nhìn Thời Vi gả cho người khác sao?
Cậu ta không muốn, cũng không dám nghĩ đến khả năng đó, chỉ có thể điên cuồng rót rượu, uống hết ly này đến ly khác. Say rồi thì tốt, say rồi sẽ không cần phải đối mặt với sự khó xử này nữa.
Thế nhưng rượu hôm nay nhạt nhẽo như nước lã, uống bao nhiêu, ý thức của cậu ta vẫn tỉnh táo đến đáng sợ.
...
Triệu Ninh đưa Thời Vi về đến tận cổng nhà, anh ta quay đầu nhìn cô: "Vi Vi, anh đã đến đây rồi, hay là vào gặp chú dì một chút? Anh cũng đã chuẩn bị quà rồi."
Động tác tháo dây an toàn của Thời Vi khựng lại. Đang lúc do dự, điện thoại đột nhiên rung lên một tiếng.
Thấy là tin nhắn của Tô Dĩ Ninh gửi tới, cô tắt màn hình, rũ mắt nói: "Hôm nay muộn rồi, ba mẹ em chắc đã ngủ, để hôm khác đi."
Triệu Ninh mỉm cười lịch thiệp: "Là anh suy nghĩ không chu toàn, em vào nhà đi."
"Ừ, anh về cẩn thận."
"Được."
Đẩy cửa xuống xe, Thời Vi đứng ở cổng nhìn theo chiếc xe của Triệu Ninh khuất hẳn mới xoay người đi vào trong.
Trở lại phòng ngủ, cô mở khung chat với Tô Dĩ Ninh ra.
Tô Dĩ Ninh: [Gần đây cậu rảnh không? Chúng ta gặp mặt một lát đi.]
Suy tư giây lát, Thời Vi trả lời rằng trưa mai mình có thời gian.
Kết thúc cuộc trò chuyện, Thời Vi ném điện thoại sang một bên, lấy quần áo đi tắm.
Thoáng chốc đã đến trưa hôm sau, vì đường tắc nên Thời Vi đến hơi muộn.
Sau khi ngồi xuống đối diện Tô Dĩ Ninh, cô bưng cốc nước trên bàn lên uống một ngụm, nhìn bạn mình: "Dĩ Ninh, cậu tìm tớ có việc gì gấp sao?"
Tô Dĩ Ninh lấy từ trong túi xách ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho cô: "Đây là tất cả tiền tiết kiệm của tớ. Mặc dù không thể cứu vãn hoàn toàn Thời Thị, nhưng chắc chắn có thể giảm bớt áp lực tài chính hiện tại."
Thời Vi nhìn tấm thẻ, không nhận.
"Thẩm Tứ nói cho cậu biết à?"
"Hôm qua nhìn thấy cậu và Triệu Ninh, tớ đã cảm thấy cậu không hề thích anh ta, nên mới hỏi Thẩm Tứ chuyện Thẩm Nghi Tu theo đuổi cậu."
Thời Vi gật đầu, giọng buồn bã: "Tình trạng Thời Thị bây giờ đã rất tệ rồi, cho dù có rót vốn cũng chưa chắc cứu được, cái chúng tớ cần bây giờ là đơn hàng."
"Cứu được chút nào hay chút đó, ít nhất có thể giải quyết tình trạng khẩn cấp trước mắt, cậu cũng có thêm thời gian để cân nhắc chuyện với Triệu Ninh. Ngoài việc liên hôn với cậu, Triệu Ninh vẫn còn lựa chọn khác là trực tiếp thu mua Thời Thị mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời Vi cười khổ một tiếng: "Tớ đương nhiên biết, nhưng tớ bây giờ không còn lựa chọn nào khác."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Hai ngày trước Triệu Ninh đưa cô đi gặp hội anh em của anh ta, Thẩm Nghi Tu không đến.
Lúc cô từ nhà vệ sinh quay lại cửa phòng bao, vô tình nghe thấy người bên trong hỏi Triệu Ninh có nghiêm túc với cô không. Câu trả lời lúc đó của Triệu Ninh là: "Chơi đùa trước đã rồi tính."
Khoảnh khắc đó, cô như rơi vào hầm băng lạnh giá.
Nhưng nghĩ kỹ lại cũng chẳng có gì để oán trách, dù sao cô ở bên Triệu Ninh cũng là vì lợi ích của Triệu Thị. Bản thân cô mục đích đã không thuần khiết, lại có tư cách gì yêu cầu đối phương phải chân thành đối đãi?
Tô Dĩ Ninh nhíu mày, dứt khoát nhét tấm thẻ vào tay cô: "Vi Vi, tiền cậu cứ cầm lấy trước, nếu đến lúc đó thật sự không cần thì trả lại tớ sau. Chuyện bên phía Triệu Ninh, tớ biết cậu cũng không còn cách nào khác nên không khuyên nữa, chỉ cần cậu nghĩ kỹ và không hối hận là được."
Đôi mắt Thời Vi đỏ hoe, cô không từ chối nữa.
"Dĩ Ninh, cảm ơn cậu! Bất kể Thời Thị sau này thế nào, tớ nhất định sẽ trả lại số tiền này cho cậu!"
Thêu hoa trên gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới khó. Thời gian qua, cô đã nhìn rõ ai là bạn thật sự, ai là kẻ tiểu nhân bỏ đá xuống giếng.
"Giữa chúng ta còn nói cảm ơn gì chứ. Nhưng không được khóc đâu đấy, mascara mà lem ra thành gấu trúc thì không đẹp đâu."
Thời Vi nín khóc mỉm cười, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, nhìn Tô Dĩ Ninh với ánh mắt tràn đầy cảm kích.
Ăn trưa xong, sau khi Thời Vi rời đi, Tô Dĩ Ninh cũng quay về công ty.
Cả buổi chiều hôm đó, Hà Tân Phong chạy sang chỗ Tô Dĩ Ninh đưa tài liệu đến ba bốn lần.
Gần giờ tan làm, hắn lại tới.
Tô Dĩ Ninh dừng động tác trong tay, nhìn hắn: "Tổ trưởng Hà, anh có cảm thấy hôm nay anh sang bên này hơi thường xuyên quá không? Có một số tài liệu không quan trọng, cứ để cùng một chỗ mai đưa cũng được mà."
Trên mặt Hà Tân Phong vẫn là nụ cười giả lả, không hề thấy bối rối: "Tôi cũng chỉ vì sợ làm chậm trễ công việc của tổ trưởng Tô thôi. Nếu cô không muốn nhìn thấy tôi, bảo Tạ Hồng sang chỗ tôi lấy cũng được."
"Tại sao phải là Tạ Hồng đi? Lê Xuân đi không được sao?"
Đối diện với đôi mắt thanh lãnh của Tô Dĩ Ninh, ý cười của Hà Tân Phong lại sâu thêm: "Tổ trưởng Tô quên rồi sao, Lê Xuân và Lương Tuấn có xích mích, hai người họ mà tiếp xúc thì thế nào cũng cãi nhau, thậm chí là đ.á.n.h nhau mất."
Lý do này của hắn rất đầy đủ, nhưng Tô Dĩ Ninh vẫn cảm thấy có gì đó là lạ. Thái độ của Hà Tân Phong đối với Tạ Hồng dường như có chút khác thường so với trước đây.
"Biết rồi, sắp xếp ai qua lấy tài liệu tôi tự có tính toán. Tôi còn phải trông coi thí nghiệm, mời tổ trưởng Hà về cho."
Thấy ánh mắt Tô Dĩ Ninh đã chuyển sang thiết bị thí nghiệm, Hà Tân Phong nheo mắt lại, xoay người rời đi.
Vừa ra khỏi phòng thí nghiệm được mười mấy mét, hắn bắt gặp Tạ Hồng đang từ nhà vệ sinh đi về.
"Chào tổ trưởng Hà."
Chào hỏi một câu lạnh nhạt xong, Tạ Hồng mắt nhìn thẳng lướt qua hắn.
Hà Tân Phong quay đầu nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô bé, trong mắt thoáng qua một vẻ u tối khó lường.