Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 497: Sự Quan Tâm Bất Thường



Trở lại phòng thí nghiệm, Tạ Hồng đi đến bên cạnh Tô Dĩ Ninh ngồi xuống, khẽ nói: "Chị, chị có thấy tổ trưởng Hà chiều nay đến đây hơi thường xuyên quá không?"

Tô Dĩ Ninh đang ghi chép số liệu nhiệt độ, một lúc sau mới trả lời: "Em cũng phát hiện ra à? Vừa nãy anh ta còn nói với chị là sau này có thể bảo em sang chỗ anh ta lấy tài liệu."

Tạ Hồng nhíu mày, trong mắt hiện rõ vẻ không kiên nhẫn.

Kể từ hôm qua, sau khi Hà Tân Phong vô tình nghe thấy cô bé gọi điện thoại, thái độ của hắn đối với cô cứ là lạ, khiến cô cảm thấy rất không thoải mái. Cô bé không cần sự thương hại của bất kỳ ai, đặc biệt là khi ấn tượng của cô về Hà Tân Phong vốn chẳng tốt đẹp gì.

Lương Tuấn là cấp dưới của hắn, nhưng mỗi lần Lương Tuấn xảy ra xung đột với Lê Xuân hay châm chọc Tô Dĩ Ninh, hắn cứ như người vô hình, đợi xong chuyện mới xuất hiện đóng vai người tốt giảng hòa. Cô bé không muốn dây dưa với loại người tâm cơ thâm trầm như vậy.

"Chị, nếu thật sự phải đưa tài liệu, chị bảo Lê Xuân hoặc Đình Đình đi đi. Em thà tăng ca làm thí nghiệm còn hơn là sang đó."

Thấy bộ dạng "tránh như tránh tà" của cô bé đối với Hà Tân Phong, Tô Dĩ Ninh không nhịn được mà mỉm cười: "Được rồi, chị biết rồi."

Hơn bảy giờ tối, thí nghiệm mới kết thúc.

Đang lúc thu dọn dụng cụ và bàn làm việc để chuẩn bị tan làm, Hà Tân Phong lại xách một đống đồ ăn tới.

"Tổ trưởng Tô, mọi người làm thí nghiệm vất vả rồi, tôi mua chút đồ ăn khuya cho cả tổ."

Trong mắt Tô Dĩ Ninh thoáng qua vẻ ngạc nhiên, cô nhướng mày: "Tổ trưởng Hà, sao anh lại khách sáo thế?"

Quách Đình Đình vốn khá thân với Hà Tân Phong nên đi thẳng ra cửa đón: "Anh Hà, anh vẫn chu đáo như trước đây nhỉ."

Trước đây khi họ làm thí nghiệm muộn, Hà Tân Phong cũng thường mua đồ ăn, chỉ là không ngờ bây giờ đã chia tổ rồi mà hắn vẫn còn giữ thói quen này.

Trên mặt Hà Tân Phong mang theo nụ cười như gió xuân ấm áp: "Đương nhiên rồi, mọi người vất vả như vậy, tôi là người phụ trách dự án, làm tốt công tác hậu cần là điều nên làm."

Vì phòng thí nghiệm không được phép ăn uống, Hà Tân Phong xách đồ ăn sang văn phòng bên cạnh. Tô Dĩ Ninh dù không thích hắn nhưng vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu.

Rửa tay xong, thay áo blouse trắng ra, Tô Dĩ Ninh định đi về phía văn phòng thì giọng nói của Tạ Hồng vang lên phía sau.

"Chị, hôm nay em hơi mệt, em xin phép về trước đây ạ."

Tô Dĩ Ninh quay đầu lại, thấy sắc mặt cô bé quả thực có chút trắng bệch, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng: "Sao vậy? Trong người không khỏe à? Sao mặt em lại tái thế này?"

Vừa nói, cô vừa rảo bước đến trước mặt Tạ Hồng, chạm vào tay cô bé. Tay cô bé lạnh toát.

Tạ Hồng vội vàng rút tay về, lắc đầu: "Không sao đâu chị, thật sự chỉ là hơi mệt thôi, em về trước đây."

Nói xong, không đợi Tô Dĩ Ninh kịp phản ứng, cô bé đã vội vã lướt qua cô rời đi.

Nhìn bóng lưng vội vã của Tạ Hồng, Tô Dĩ Ninh thở dài một hơi rồi xoay người đi về phía văn phòng. Vừa bước vào, cô đã cảm nhận được ánh mắt của Hà Tân Phong nhìn qua, nhưng không phải nhìn cô, mà là nhìn về phía sau lưng cô.

Không biết có phải ảo giác hay không, cô cảm thấy trong mắt Hà Tân Phong dường như lướt qua một tia mất mát.

Lê Xuân và Quách Đình Đình đang ăn hàu nướng, nghe thấy tiếng mở cửa cũng quay đầu lại. Không thấy Tạ Hồng, Quách Đình Đình ngạc nhiên: "Tổ trưởng Tô, Tạ Hồng đâu rồi ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em ấy nói hơi mệt nên về trước rồi."

"Ồ." Quách Đình Đình cũng không để tâm, tiếp tục ăn.

Tô Dĩ Ninh nhìn về phía Hà Tân Phong: "Tổ trưởng Hà, sao anh không ăn?"

"Tôi ăn tối rồi. Tổ trưởng Tô, tôi còn có việc phải đi trước. Lát nữa mọi người ăn xong nhớ kiểm tra kỹ cửa phòng thí nghiệm và văn phòng nhé."

Lúc hắn đi ngang qua, Tô Dĩ Ninh đột nhiên gọi lại: "Tổ trưởng Hà, tôi có mấy câu muốn nói với anh, chúng ta ra ngoài nói đi."

Hà Tân Phong sững lại một chút rồi gật đầu: "Được."

Hai người đứng lại ở hành lang vắng lặng. Một cơn gió đêm thổi tới mang theo hơi lạnh.

"Tổ trưởng Tô, nếu không phải chuyện gì quá quan trọng thì để mai nói đi, tôi thật sự đang vội."

"Tổ trưởng Hà, Tạ Hồng là một cô gái đơn thuần, hai người không hợp nhau đâu. Cho nên, hy vọng anh có thể giữ khoảng cách với em ấy một chút."

Tô Dĩ Ninh nói thẳng vì cô chắc chắn Tạ Hồng không có cảm giác gì với Hà Tân Phong. Theo cô thấy, loại người như Hà Tân Phong không phải là người mà Tạ Hồng có thể đối phó được.

Khóe miệng Hà Tân Phong nhếch lên, nụ cười nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối khiến người ta không nhìn rõ thần sắc: "Tổ trưởng Tô, đây là chuyện riêng của tôi, hình như không đến lượt cô phải quản."

Nói xong, hắn trực tiếp xoay người rời đi.

Lông mày Tô Dĩ Ninh nhíu c.h.ặ.t. Đã Hà Tân Phong không nghe khuyên bảo, cô đành phải tìm cơ hội nói chuyện kỹ hơn với Tạ Hồng. Tạ Hồng là người nỗ lực nhất trong tổ, cô không muốn cô bé ngã vào tay một kẻ như Hà Tân Phong.

Đang định rời đi, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên. Thấy là Thẩm Tứ, đôi mắt cô khẽ lóe lên, trượt màn hình nghe máy.

"Thí nghiệm xong chưa?"

"Vừa xong, anh vẫn chưa về à?"

"Ừ, tôi xuống đón em, chúng ta cùng về."

Giọng hắn trầm thấp, vang lên bên tai cô như một lời thủ thỉ, khiến cô dường như cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn. Gió nhẹ thổi qua, khuấy động một hồ nước xuân trong lòng. Nhịp tim Tô Dĩ Ninh cũng theo đó mà hẫng một nhịp.

Cô rũ mắt, thấp giọng nói: "Được."

Cúp điện thoại, cô bước vào văn phòng dặn dò hai người đang ăn: "Tôi về trước đây, hai người ăn xong nhớ dọn dẹp rác và khóa cửa nhé."

Lê Xuân nhìn cô: "Chị không ăn chút nào sao?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Ừ, tôi về trước, mai gặp."

Dặn dò xong, Tô Dĩ Ninh xoay người đi về phía thang máy.