"Ừ, em thấy thế nào rồi? Có cần anh đưa đến bệnh viện không?"
Tạ Hồng vội vàng lắc đầu: "Không... không cần đâu, tôi không có tiền... nghỉ một lát là được rồi..."
Hà Tân Phong nhíu mày, nhưng cũng không ép buộc mà đỡ cô bé ra khỏi con hẻm, tìm một quán ăn nhanh ngồi xuống, rồi xin chủ quán một cốc nước ấm.
Đưa nước cho cô bé, Hà Tân Phong nghiêm giọng hỏi: "Có cần anh giúp em báo cảnh sát không?"
Tạ Hồng uống một ngụm nước, cuối cùng cũng hoàn hồn. Lúc đặt cốc xuống, tay cô vẫn còn run rẩy. Nếu không có Hà Tân Phong xuất hiện kịp thời, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cô nữa.
"Vâng... anh có nhìn thấy mặt người đó không?"
"Không, hắn đeo khẩu trang. Anh lo cho em quá nên khi hắn bỏ chạy, anh đã không đuổi theo."
Trong con hẻm đó không có camera giám sát, nếu không nhìn rõ mặt thì báo cảnh sát cũng khó lòng tìm ra, nhưng có vẫn hơn không. Tạ Hồng c.ắ.n môi, thầm quyết định sau này thà đi đường vòng xa hơn một chút chứ tuyệt đối không đi vào con hẻm đó nữa.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô bé, Hà Tân Phong im lặng giây lát rồi trầm giọng nói: "Có điều, lúc bỏ chạy, hắn có để lại một câu."
"Câu gì ạ?"
"Hắn bảo anh đừng lo chuyện bao đồng, nói rằng chuyện này anh lo được nhất thời chứ không lo được cả đời. Hơn nữa, anh cảm thấy ánh mắt hắn nhìn em không giống như nhìn người lạ, có thể trước đây hai người đã quen biết."
Sắc mặt Tạ Hồng biến đổi, cô lập tức liên tưởng đến chuyện Tạ Triết đ.á.n.h bạc thua mấy chục vạn. Nếu người đó thật sự quen biết cô, vậy rất có khả năng là do ba mẹ cô tìm đến...
"Tôi biết rồi. Tổ trưởng Hà, hôm nay thực sự cảm ơn anh. Bây giờ cũng muộn rồi, anh về đi, hôm nào tôi sẽ mời anh ăn cơm để tạ ơn."
"Không cần đâu, chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi. Anh thấy tối nay em cũng chưa ăn gì, anh đã gọi hai món rồi, em ăn xong anh đưa em về."
Tay Tạ Hồng bất giác co lại, trong mắt thoáng qua vẻ quẫn bách. Sau khi đưa hết tiền tiết kiệm cho mẹ, bà ta còn lừa nốt số tiền ít ỏi còn lại trên người cô. Bây giờ cô chỉ còn vài trăm đồng, nếu ăn một bữa ở đây, nửa tháng tới chắc chắn cô phải nhịn đói.
"Tiền anh đã trả rồi, em không cần lo lắng."
Tạ Hồng sững sờ, mặt đỏ bừng lên, vội vàng nói: "Tổ trưởng Hà, không cần đâu, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền lại cho anh."
Hà Tân Phong nhìn cô bé, vẻ mặt có chút bất lực: "Tạ Hồng, không cần phải khách sáo như vậy. Con người ai cũng có lúc khó khăn, anh giúp em là tự nguyện, không mong báo đáp, em đừng có gánh nặng tâm lý."
"Không được, hôm nay anh cứu tôi, tôi đã rất cảm kích rồi, không thể để anh tốn kém thêm. Tiền cơm này tôi nhất định phải trả, xin anh hãy nhận lấy."
Nói xong, Tạ Hồng lấy ví từ trong túi ra, rút hai tờ một trăm đồng cuối cùng đưa cho Hà Tân Phong. Nhìn thấy sự bướng bỉnh trong mắt cô bé, Hà Tân Phong thở dài nhận lấy.
"Được rồi, tiền anh nhận, nhưng em đừng nhắc đến chuyện mời khách nữa nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Hồng lắc đầu: "Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."
Hà Tân Phong dường như cạn lời, bật cười: "Em đúng là cố chấp thật đấy."
Tạ Hồng mím môi, cúi đầu không nói gì. Cô rất biết ơn hắn, nhưng cô vẫn không muốn nợ ân tình hay có quá nhiều dây dưa với Hà Tân Phong.
Không gian giữa hai người trở nên yên tĩnh. Tạ Hồng mở điện thoại, do dự hồi lâu rồi gửi cho Tô Dĩ Ninh một tin nhắn, hy vọng cô có thể cho mình mượn một ít tiền, tháng sau phát lương sẽ trả lại.
Tại biệt thự của Thẩm Tứ, điện thoại Tô Dĩ Ninh để ở phòng khách sáng lên, nhưng cô không để ý.
Trong bếp, Tô Dĩ Ninh đang nấu mì, còn Thẩm Tứ thì đang rửa rau bên bồn rửa. Dưới tiếng nước chảy róc rách, hai người thỉnh thoảng trò chuyện vài câu về công việc, bầu không khí vô cùng ấm áp và hài hòa.
Mì gần chín, Tô Dĩ Ninh cho phần rau Thẩm Tứ đã rửa vào nồi. Những cọng rau xanh nhạt lăn lộn trong nước sôi lập tức chuyển sang màu xanh biếc bắt mắt. Cô nhanh tay vớt mì và rau ra bát đã chuẩn bị sẵn gia vị và một chút mỡ lợn thơm lừng, sau đó múc nước dùng chan lên. Thêm chút muối, rắc ít hành hoa, hai bát mì nước nóng hổi, thơm phức đã hoàn thành.
"Tôi rửa nồi một chút, anh bưng mì ra trước đi."
"Để tôi rửa cho, em bưng mì đi."
Vừa nói, Thẩm Tứ đã nhận lấy cái nồi từ tay cô, mở vòi nước bắt đầu cọ rửa. Tô Dĩ Ninh nhìn bóng lưng rộng lớn của hắn, chỗ tay hắn vừa chạm vào dường như vẫn còn lưu lại hơi nóng, lan tỏa thẳng vào tim cô. Vài giây sau, cô thu hồi tầm mắt, bưng mì ra bàn.
Thẩm Tứ rửa nồi xong đi ra, thấy Tô Dĩ Ninh đang ngồi thẫn thờ, hắn đi đến đối diện cô ngồi xuống.
"Sao em không ăn?"
Tô Dĩ Ninh ngước mắt, khoảnh khắc chạm phải ánh nhìn của hắn, cô vội vàng dời mắt đi: "Đợi anh cùng ăn. Ăn mì thôi."
Nói rồi, cô cúi đầu gắp một miếng mì đưa vào miệng.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Cẩn thận nóng!"
Thẩm Tứ lên tiếng nhắc nhở nhưng đã muộn. Khoảnh khắc sợi mì nóng hổi chạm vào đầu lưỡi, lông mày Tô Dĩ Ninh nhíu c.h.ặ.t lại. Cảm giác đau rát truyền đến, cô vội vàng nhả miếng mì ra.
Giây tiếp theo, một bàn tay mát lạnh khẽ nâng cằm cô lên.
"Há miệng ra tôi xem."
Tô Dĩ Ninh theo bản năng há miệng, mùi hương tuyết tùng thanh lãnh từ người hắn ập tới bao trùm lấy cô. Thẩm Tứ đứng ngay sát bên cạnh, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của hắn. Cơ thể cô căng cứng, bàn tay đặt trên bàn từ từ siết c.h.ặ.t. Nhịp tim tăng tốc điên cuồng, dường như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ngay khi cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, bàn tay đang giữ cằm cô đột ngột buông lỏng.