"Lưỡi nổi bọng nước rồi, tôi bảo người mang chút t.h.u.ố.c mỡ tới."
Thấy hắn xoay người định rời đi, trong lòng Tô Dĩ Ninh bỗng dâng lên một nỗi mất mát khó tả. Cô đè nén cảm xúc, cố tỏ ra bình tĩnh: "Không sao đâu, qua hai ngày là khỏi thôi, không cần bôi t.h.u.ố.c phiền phức vậy đâu."
Thẩm Tứ quay đầu nhìn cô, nhíu mày: "Bôi t.h.u.ố.c sẽ nhanh khỏi hơn. Mì này em đừng ăn nữa, lát nữa tôi bảo thím Tiền nấu chút cháo cho em."
"Thật sự không cần phiền phức thế đâu, tôi tự nấu là được. Bây giờ cũng muộn rồi, đừng làm phiền thím Tiền nghỉ ngơi."
"Em cứ ngồi yên đó, để tôi nấu cho. Chân tay vụng về thế này, lát nữa lại làm mình bị thương thì khổ."
Nói xong, Thẩm Tứ dứt khoát đi về phía nhà bếp. Tô Dĩ Ninh vội đứng dậy chặn trước mặt hắn: "Tôi chỉ bị bỏng lưỡi chứ có phải bị thương ở tay đâu. Anh mau ăn mì đi kẻo trương hết bây giờ, tôi tự đi nấu được mà."
Thấy Thẩm Tứ định nói gì đó, cô bồi thêm: "Anh đừng quên lần trước anh bỏ bữa đến mức đau dạ dày đấy, chẳng lẽ anh thật sự muốn phá hỏng sức khỏe của mình sao?"
Thẩm Tứ rũ mắt nhìn cô, đôi mắt thâm sâu như muốn hút hồn người đối diện: "Dĩ Ninh, em đang quan tâm tôi sao?"
Tô Dĩ Ninh sững người, có chút không dám nhìn thẳng vào hắn, quay mặt đi chỗ khác: "Ai quan tâm anh chứ, tôi chỉ là không muốn để Đậu Đậu phải lo lắng cho anh thôi."
"Chỉ vì không muốn Đậu Đậu lo lắng thôi sao? Trong lòng em... thật sự không có chút quan tâm nào dành cho tôi à?"
Thẩm Tứ cúi đầu ghé sát vào cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, không bỏ qua bất kỳ một tia d.a.o động nào. Khoảng cách quá gần khiến Tô Dĩ Ninh bất giác lùi lại một bước để giữ khoảng cách. Nhưng Thẩm Tứ như đọc được suy nghĩ của cô, hắn đưa tay siết c.h.ặ.t eo cô, không cho phép cô lùi bước.
"Dĩ Ninh, tại sao không trả lời?"
Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi, cảm thấy cổ họng khô khốc: "Anh... anh buông tôi ra trước đã..."
Toàn thân cô bị mùi hương tuyết tùng trên người hắn bao phủ, tựa như đang đứng giữa một rừng thông tĩnh mịch, mỗi nhịp thở đều mang theo hơi thở thanh lãnh mà trầm ổn của hắn.
"Em trả lời đi rồi tôi sẽ buông."
Tô Dĩ Ninh đưa tay đẩy n.g.ự.c hắn, trong mắt hiện lên vẻ tức giận: "Thẩm Tứ, anh đừng có quá đáng!"
Thấy cô thật sự nổi giận, Thẩm Tứ không dám trêu chọc thêm nữa. Nếu chọc giận cô thật thì rất khó dỗ dành. Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên. Tô Dĩ Ninh vội vàng đẩy Thẩm Tứ ra, xoay người chạy vào bếp.
Thím Tiền vừa đi đến phòng khách đã thấy bóng lưng vội vã của Tô Dĩ Ninh.
"Thiếu gia, tiểu thiếu gia đã ngủ rồi, còn việc gì cần tôi làm không ạ?"
"Dĩ Ninh vừa bị bỏng lưỡi nổi bọng nước, thím đi lấy chút t.h.u.ố.c mỡ trị bỏng tới đây."
Thím Tiền vội vàng gật đầu: "Vâng, tôi đi ngay."
Đợi bà tìm được t.h.u.ố.c mỡ quay lại, Tô Dĩ Ninh cũng vừa vặn từ trong bếp đi ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tô tiểu thư, thiếu gia nói cô bị bỏng, dùng t.h.u.ố.c mỡ này bôi một chút, sáng mai dậy là khỏi ngay thôi."
Tô Dĩ Ninh nhận lấy tuýp t.h.u.ố.c: "Cảm ơn thím Tiền, muộn thế này rồi thím đi nghỉ ngơi đi ạ."
Ánh mắt thím Tiền nhìn về phía nhà bếp: "Tô tiểu thư, cô định nấu gì sao? Để tôi làm cho."
"Không cần đâu ạ, tôi chỉ nấu chút cháo thôi, tôi tự làm được rồi."
Sau khi thím Tiền rời đi, phòng khách chỉ còn lại Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ. Trải qua chuyện vừa rồi, đối mặt với hắn lúc này khiến cô cảm thấy vô cùng gượng gạo.
Thẩm Tứ đặt đũa xuống, nhìn cô: "Lại đây."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Dưới ánh đèn, thần sắc hắn bình tĩnh nhưng lại mang theo một áp lực khó tả.
"Có chuyện gì sao?" Tô Dĩ Ninh đứng yên tại chỗ.
"Tôi bôi t.h.u.ố.c cho em."
Vừa dứt lời, trong đầu Tô Dĩ Ninh đã hiện lên cảnh tượng thân mật lúc nãy, cô lập tức mím môi: "Không cần đâu, tôi tự làm được."
Thẩm Tứ không nói gì, cứ thế nhìn cô bằng đôi mắt đen kịt sâu thẳm. Bị ánh mắt ấy đóng đinh, tay cầm t.h.u.ố.c mỡ của Tô Dĩ Ninh bất giác siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
"Thẩm Tứ, thật sự không cần..."
Giây tiếp theo, tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà vang lên khô khốc, Thẩm Tứ trực tiếp đứng dậy đi về phía cô. Hắn đi không nhanh, nhưng mỗi bước chân như giẫm lên nhịp tim của cô. Rất nhanh, hắn đã đứng trước mặt cô, đưa tay ra.
"Đưa t.h.u.ố.c cho tôi."
"Tôi tự..."
Lời chưa dứt, cổ tay đã bị hắn nắm lấy. Tô Dĩ Ninh sững sờ, định giãy giụa thì thấy tay mình đã trống rỗng, Thẩm Tứ đã lấy được tuýp t.h.u.ố.c và buông cô ra.
"Ra sofa ngồi đi."
Nhìn tuýp t.h.u.ố.c trong tay hắn, Tô Dĩ Ninh định lên tiếng thì Thẩm Tứ đã chặn họng: "Nếu em còn từ chối, tôi sẽ đích thân bế em qua đó."
Tô Dĩ Ninh: "..."
Dưới ánh mắt bá đạo không cho phép khước từ của hắn, cô đành phải thỏa hiệp. Ngồi xuống sofa, giọng nói trầm thấp của hắn vang lên ngay trên đỉnh đầu: "Ngẩng đầu lên, há miệng ra."
Tô Dĩ Ninh làm theo, khoảnh khắc ngẩng đầu, ánh mắt hai người lại giao nhau. Nhịp tim cô lại bắt đầu mất kiểm soát. Cô vội vàng dời mắt, tay nắm c.h.ặ.t vạt áo để trấn tĩnh.
Thẩm Tứ khẽ nâng cằm cô, giọng nói trầm khàn vang bên tai: "Há miệng."
Tô Dĩ Ninh từ từ há miệng, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Cô không hiểu tại sao mình lại căng thẳng đến thế, rõ ràng đã quyết định chỉ làm bạn với hắn. Nhưng mỗi khi hắn tiến lại gần, trái tim cô vẫn không tự chủ được mà rung động. Đặc biệt là khi đối diện với khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ này ở khoảng cách gần như vậy, mùi hương tuyết tùng thoang thoảng khiến cô không khỏi suy nghĩ m.ô.n.g lung.