Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 501: Rung Động Thầm Kín



"Đừng căng thẳng, sẽ không đau đâu."

Thẩm Tứ vừa nói vừa dùng tăm bông chấm một ít t.h.u.ố.c mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết bỏng trên lưỡi cô. Tô Dĩ Ninh vốn tưởng sẽ đau, không ngờ cảm giác lại vô cùng dịu nhẹ, trong miệng còn lan tỏa mùi bạc hà thoang thoảng, mát lạnh dễ chịu.

Giờ phút này, cô ngửa đầu nhìn hắn, đôi mắt hơi ửng đỏ vì đau lúc nãy trông vô cùng đáng thương, khiến người ta bất giác nảy sinh lòng che chở. Đôi mắt Thẩm Tứ tối sầm lại, cơ thể hắn trở nên căng cứng, phải cố gắng lắm mới đè nén được khao khát muốn hôn lên đôi môi ấy.

Bôi t.h.u.ố.c xong, Thẩm Tứ thu tay về, ném tăm bông vào thùng rác.

"Xong rồi, tối nay đừng ăn gì kích thích nữa, sáng mai là khỏi hẳn."

"Được, tôi biết rồi."

Tô Dĩ Ninh rũ mắt, đột nhiên nhớ tới nồi cháo trong bếp, cô ngẩng đầu định hỏi hắn xem mình có được ăn cháo không thì lại va vào ánh mắt tràn đầy nhu tình của hắn. Nhất thời, không gian như ngưng đọng, cô gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Nhìn nhau vài giây, Tô Dĩ Ninh mới bừng tỉnh, vội vàng dời mắt đi.

Giọng nói trầm thấp của Thẩm Tứ vang lên: "Có việc gì sao?"

Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi, thấp giọng hỏi: "Tôi chỉ muốn hỏi là tối nay tôi còn ăn cháo được không?"

"Được, nhưng cố gắng tránh chỗ bị bỏng ra."

"Được, tôi không sao rồi."

"Ừ, sáng mai tôi xem lại, nếu còn sưng thì bôi thêm lần nữa."

Nghe hắn nói vậy, Tô Dĩ Ninh lập tức nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, mặt nóng bừng lên. Cô không muốn trải qua cảm giác đó thêm lần nào nữa.

"Anh đưa t.h.u.ố.c cho tôi đi, ngày mai tôi tự soi gương bôi là được."

"Không sao, không phiền đâu, ngày mai tôi cũng rảnh."

Tô Dĩ Ninh: "..." Cô có ý đó đâu chứ!

Nhưng Thẩm Tứ nhất quyết không đưa, cô cũng chẳng còn cách nào.

"Tôi đi xem cháo thế nào rồi..." Nói xong, cô vội vàng xoay người chạy vào bếp, bóng lưng toát lên vẻ "chạy trối c.h.ế.t".

Thẩm Tứ đăm chiêu nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt u tối không rõ đang nghĩ gì.

Tô Dĩ Ninh nấu cháo xong đi ra thì Thẩm Tứ đã vào thư phòng xử lý công việc. Cô múc một bát cháo để nguội, vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn của Tạ Hồng, cô lập tức gọi lại.

Đầu dây bên kia nhanh ch.óng kết nối, giọng Tạ Hồng có chút khàn khàn: "Chị Tô..."

"Tạ Hồng, có chuyện gì vậy? Em gặp khó khăn gì sao? Cần bao nhiêu tiền?"

Nghe thấy sự quan tâm chân thành của Tô Dĩ Ninh, Tạ Hồng đỏ hoe mắt, cố nén nước mắt: "Không có gì to tát đâu ạ, chỉ là lương tháng này em chi tiêu hơi quá tay. Nếu được, chị cho em mượn ba ngàn được không ạ?"

"Được, lát nữa chị chuyển cho em ngay. Nếu không đủ thì cứ nói với chị nhé."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chị Tô, em cảm ơn chị nhiều lắm!"

"Khách sáo gì chứ, chuyện nhỏ thôi mà. Nếu có chuyện gì không tự giải quyết được thì nhớ phải nói với chị. Các em theo chị đến đây làm dự án, chị có trách nhiệm chăm sóc các em cho đến khi về Kinh Thành."

"Vâng, muộn rồi, em không làm phiền chị nữa ạ."

Cúp máy, Tô Dĩ Ninh lập tức chuyển tiền cho Tạ Hồng. Cô định hỏi kỹ xem có chuyện gì nhưng rồi lại thôi, nếu Tạ Hồng muốn nói thì nhất định sẽ chủ động.

Lúc này, trong thư phòng, Thẩm Tứ đang nói chuyện điện thoại với trợ lý Tôn Hành.

"Cậu chắc chắn Hứa Chấn và Ôn Lập Trạch không có chút qua lại nào chứ?"

"Vâng, Thẩm tổng. Tôi đã tra danh sách những người Hứa Chấn tiếp xúc trong một năm qua, không chỉ không gặp Ôn tổng mà ngay cả người làm hay nhân viên của Ôn tổng hắn cũng không hề qua lại."

Sắc mặt Thẩm Tứ trầm xuống. Trực giác mách bảo hắn chuyện này chắc chắn có liên quan đến Ôn Lập Trạch, và hắn tin vào trực giác của mình.

"Được, tôi biết rồi."

Đầu dây bên kia im lặng giây lát, Tôn Hành cẩn thận hỏi: "Vậy... chúng ta có tiếp tục điều tra không ạ?"

"Báo cảnh sát đi, nhất định phải khiến Hứa Chấn không còn cơ hội xuất hiện trước mặt Dĩ Ninh nữa. Bên phía Ôn Lập Trạch cũng phải để mắt tới."

"Vâng. Đúng rồi, tuần sau là tiệc sinh nhật của Tưởng lão gia, Ôn tổng chắc chắn sẽ tham dự. Ngài định gửi quà hay đích thân đi một chuyến ạ?"

Tưởng lão gia là ông nội của vợ Ôn Lập Trạch - Tưởng Vũ Vi. Kể từ khi cưới tiểu thư nhà họ Tưởng, Ôn Lập Trạch đã tiếp quản một công ty game thuộc tập đoàn Tưởng Thị và làm ăn khá khẩm.

Thẩm Tứ lạnh lùng đáp: "Chuẩn bị quà đi, tôi sẽ đích thân tới đó."

Cúp máy, ánh mắt Thẩm Tứ trở nên lạnh lẽo. Nếu Ôn Lập Trạch còn dám đụng đến Tô Dĩ Ninh, cho dù có Tưởng gia chống lưng, hắn cũng sẽ không nương tay! Gia đình ba người họ khó khăn lắm mới có được sự bình yên này, hắn tuyệt đối không cho phép bất cứ ai phá hoại!

Sáng hôm sau, Tô Dĩ Ninh dậy rửa mặt, thấy vết bỏng trên lưỡi đã lặn hẳn, chỉ còn hơi đỏ, chắc một hai ngày nữa là khỏi. Xuống lầu thấy Thẩm Tứ đang ăn sáng, cô khẽ chào: "Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng, lưỡi em sao rồi?"

Tô Dĩ Ninh sợ hắn lại đòi bôi t.h.u.ố.c nên vội nói: "Khỏi rồi, không cần bôi t.h.u.ố.c nữa đâu."

Khóe môi Thẩm Tứ cong lên: "Em sợ tôi bôi t.h.u.ố.c cho em đến thế sao?"

"Không có, chỉ là thật sự khỏi rồi, không muốn làm phiền anh thôi." Tô Dĩ Ninh cứng miệng.

"Tôi lại cứ tưởng em đang xấu hổ hay gì đó chứ."

"Làm gì có chuyện đó!"

"Không phải là tốt rồi."