Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 504



Tuy nhiên đồng thời lại có chút mất mát, chẳng lẽ... trong lòng cô đang âm thầm mong đợi điều gì?

Tô Dĩ Ninh không tiếp tục suy nghĩ nữa, hít sâu một hơi trả lời một chữ "Được".

Bên kia không trả lời lại nữa, đoán chừng đang bận, Tô Dĩ Ninh đặt điện thoại xuống, gục xuống bàn nghỉ trưa.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Một buổi chiều trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến giờ tan tầm.

Hà Tân Phong qua tìm Tạ Hồng: “Tôi có lái xe, tối nay cô đi cùng tôi qua đó, ăn xong tôi đưa cô về.”

“Hà tổ trưởng, tối nay tôi định mời cả đàn chị Tô ăn cơm, anh sẽ không để ý chứ?”

Hà Tân Phong nhíu mày, rất nhanh trên mặt lại nở nụ cười: “Không đâu, vậy hai người đi cùng tôi qua đó đi.”

Tạ Hồng nhìn sang Tô Dĩ Ninh bên cạnh: “Đàn chị, chị xem là đi cùng xe với Hà tổ trưởng hay thế nào?”

Tô Dĩ Ninh cười cười: “Được thôi, vậy làm phiền Hà tổ trưởng rồi.”

“Không có gì, đây là vinh hạnh của tôi. Thí nghiệm của mọi người đã xong rồi thì chúng ta đi thôi.”

“Được.”

Khoảnh khắc xoay người, nụ cười trên mặt Hà Tân Phong biến mất hoàn toàn, trở nên lạnh lẽo dọa người.

Tô Dĩ Ninh gửi tin nhắn cho Thẩm Tứ, nói tối nay đi ăn cùng Tạ Hồng, không về cùng anh.

Anh tạm thời chưa trả lời, chắc là vẫn đang họp.

Cất điện thoại vào túi, Tô Dĩ Ninh và Tạ Hồng đi theo Hà Tân Phong lên xe.

Vì là giờ cao điểm chiều tối, đường hơi tắc, khi mấy người đến nhà hàng thì đã gần bảy giờ.

Mấy người ngồi xuống trong nhà hàng, sau khi gọi món xong Tô Dĩ Ninh mới nhận được tin nhắn của Thẩm Tứ, nói tối nay anh cũng có tiệc xã giao, bảo cô gửi địa chỉ cho anh, lát nữa ăn xong anh sẽ cho tài xế qua đón cô.

Tô Dĩ Ninh cúi đầu gõ chữ trả lời, vừa gõ được một nửa, Tạ Hồng liền kéo tay áo cô.

“Đàn chị, chị nhìn xem ngoài cửa sổ kia có phải là Thẩm tổng không? Người phụ nữ bên cạnh anh ấy là ai vậy? Hai người trông có vẻ rất thân mật.”

Tô Dĩ Ninh quay đầu lại, đập vào mắt chính là đôi nam nữ đang sóng vai đi cùng nhau ngoài cửa sổ, bàn tay cầm điện thoại bất giác siết c.h.ặ.t.

Thẩm Tứ một thân âu phục sẫm màu cắt may khéo léo, dáng người cao ngất, dung mạo lạnh lùng.

Người phụ nữ bên cạnh anh mặc một chiếc váy dài màu trắng gạo thanh lịch, tóc dài xõa vai, đuôi tóc hơi uốn xoăn, trông vừa dịu dàng vừa quyến rũ, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt sáng ngời linh động.

Lúc này Thẩm Tứ đang hơi nghiêng đầu nói chuyện với người phụ nữ bên cạnh, ánh mắt chăm chú.

Người phụ nữ kia hơi ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ, ánh mắt ôn hòa, giữa hai người dường như có một sự ăn ý đặc biệt, trông vô cùng thân mật.

Tô Dĩ Ninh ngẩn người nhìn đôi bóng dáng ngoài cửa sổ, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.

Cô cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, nhưng ánh mắt lại không cách nào rời khỏi bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Hồng lo lắng nhìn Tô Dĩ Ninh, khẽ hỏi: “Đàn chị, chị không sao chứ?”

Tô Dĩ Ninh hoàn hồn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Chị không sao.”

Tuy nhiên cô không biết rằng, nụ cười của cô miễn cưỡng đến nhường nào.

Cô thu hồi tầm mắt, không nhìn hai người ngoài cửa sổ nữa, xóa từng chữ cái trong tin nhắn chưa kịp gửi đi, xóa luôn khung chat với Thẩm Tứ.

Thế nhưng tin nhắn có thể xóa, còn hình ảnh vừa rồi lại không ngừng hiện lên trong đầu.

Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi, trong lòng đầy nghi hoặc và bất an.

Người phụ nữ kia rốt cuộc là ai? Tại sao lại thân mật với Thẩm Tứ như vậy?

Trước đây cô từng thấy Thẩm Tứ tiếp xúc với phụ nữ, cơ bản đều là nghiêm nghị lạnh lùng, tuyệt đối sẽ không cho đối phương chút cơ hội nào để suy nghĩ nhiều.

Người phụ nữ hôm nay, là một ngoại lệ.

Vô số câu hỏi xoay quanh trong đầu cô, nhưng lại không tìm được đáp án.

Cô đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, ép buộc bản thân không nghĩ đến chuyện này nữa.

Thế nhưng Hà Tân Phong ngồi đối diện dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, nhướng mày nói: “Tô tổ trưởng, cô và Thẩm tổng là người yêu, cô không gọi điện hỏi xem Thẩm tổng rốt cuộc là có chuyện gì sao?”

Tay Tô Dĩ Ninh chợt siết c.h.ặ.t, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Tôi tin tưởng anh ấy.”

Hà Tân Phong thở dài một hơi, ra vẻ người từng trải: “Tô tổ trưởng, cái này cô không hiểu đàn ông rồi, nếu không phải bắt tận tay day tận trán, hỏi lại sau thì đối phương nhất định sẽ không thừa nhận, có khi còn đổ ngược lại nói cô đa nghi. Nếu bây giờ không tranh thủ hỏi ngay, sau này nhắc lại chuyện này, chính là cô rơi vào thế hạ phong rồi.”

“Hà tổ trưởng hiểu rõ như vậy, chẳng lẽ trước đây từng trải qua rồi?”

Giọng điệu Tô Dĩ Ninh mang theo sự châm chọc, trên mặt cũng không có chút ý cười nào.

Sắc mặt Hà Tân Phong cứng đờ, theo bản năng nhìn Tạ Hồng một cái, thấy Tạ Hồng cũng đang nhìn mình, vội vàng nói: “Tô tổ trưởng, cô oan uổng cho tôi quá, tôi chỉ đứng ở góc độ đàn ông đưa ra chút lời khuyên cho cô, sao cô lại lôi cả tôi vào.”

“Hà tổ trưởng anh không phải cũng là đàn ông sao? Nếu anh có thể khuyên tôi như vậy, thì có phải sau này bạn gái anh nhìn thấy anh thân mật với người phụ nữ khác, anh cũng sẽ dùng chiêu này để đối phó với cô ấy?”

Hà Tân Phong nhíu mày, cố nén cơn giận trong lòng, nhưng sắc mặt rốt cuộc vẫn có chút khó coi.

“Tô tổ trưởng, tôi biết cô nhìn thấy Thẩm tổng thân mật với người phụ nữ khác trong lòng có lửa giận, nhưng trút giận lên người khác thì không đúng lắm đâu nhỉ?”

Tô Dĩ Ninh mỉm cười: “Hà tổ trưởng, tôi cũng không hề tức giận, ngược lại là anh, tôi chẳng qua chỉ giả thiết một chút khả năng, sao anh lại tức giận rồi? Chẳng lẽ bị tôi nói trúng tim đen?”

Hà Tân Phong nắm c.h.ặ.t hai tay, trong mắt nhảy múa lửa giận.

Không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng, Tạ Hồng có chút luống cuống ngồi tại chỗ, không biết nên khuyên ai.

Trọn vẹn qua mười mấy giây, Hà Tân Phong đột nhiên cười.