Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 505: Hiểu Lầm Và Giải Thích



"Tô tổ trưởng, tối nay là Tạ Hồng mời chúng ta dùng bữa, chúng ta đừng đối đầu gay gắt quá, tôi không muốn làm cô ấy khó xử."

Tô Dĩ Ninh liếc nhìn Tạ Hồng bằng khóe mắt, thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, im lặng không nói gì, rõ ràng là ngầm đồng ý với lời của Hà Tân Phong. Tiếp theo đó, hai người không thèm liếc nhìn nhau lấy một cái, chỉ tập trung trò chuyện với Tạ Hồng.

Sau bữa ăn, Hà Tân Phong định đưa hai người về nhà nhưng Tô Dĩ Ninh dứt khoát từ chối.

Gương mặt Hà Tân Phong lại đeo lên chiếc mặt nạ ôn hòa giả tạo: "Tô tổ trưởng, cô vẫn còn để bụng chuyện vừa rồi sao? Nếu cô thực sự tức giận, hay là để tôi xin lỗi cô nhé?"

"Không cần đâu, Hà tổ trưởng. Chúng ta không thuận đường, tôi bắt xe về là được."

Nói xong, Tô Dĩ Ninh định bước ra lề đường thì bị Tạ Hồng kéo lại.

"Đàn chị, vậy em đi cùng chị, em cũng thuận đường với chị." Cô ấy quay sang nói với Hà Tân Phong: "Hà tổ trưởng, cũng không còn sớm nữa, anh về sớm đi, lái xe chú ý an toàn."

Hà Tân Phong không miễn cưỡng thêm, gật đầu bảo: "Được, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi."

"Vâng."

Nhìn hai người bắt xe rời đi, Hà Tân Phong mới xoay người đi về phía xe của mình.

Trên xe taxi, Tô Dĩ Ninh áy náy nói với Tạ Hồng: "Đàn em, xin lỗi nhé. Tối nay nếu không phải tại chị, không khí đã không lúng túng đến vậy."

Tạ Hồng lắc đầu: "Không sao đâu đàn chị, hơn nữa em cảm thấy những gì chị nói không hề sai."

Tối nay cô ấy mời Hà Tân Phong ăn cơm chẳng qua là vì hắn từng cứu mình, nếu sau này hắn cần giúp đỡ, cô ấy sẽ cố gắng hết sức. Nhưng với con người như Hà Tân Phong, cô ấy cảm thấy không thể thâm giao. Hắn đột nhiên nhiệt tình với cô ấy như vậy, nếu nói không có mục đích gì, chính cô ấy cũng không tin.

"Đàn em, hy vọng em luôn tỉnh táo như vậy. Hà tổ trưởng cứu em, có rất nhiều cách để báo đáp, nhưng đừng vì cảm kích mà dễ dàng chấp nhận tình cảm của hắn."

"Đàn chị, em hiểu mà."

"Ừ, vậy thì tốt."

Hai người trò chuyện thêm một lúc thì Tạ Hồng xuống xe. Trong xe chỉ còn lại mình Tô Dĩ Ninh, cô không tự chủ được mà nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ở nhà hàng lúc trước, l.ồ.ng n.g.ự.c vô thức dâng lên cảm giác chua xót.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Đột nhiên, điện thoại rung lên. Nhìn thấy hai chữ "Thẩm Tứ" nhảy nhót trên màn hình, cô c.ắ.n môi, do dự một lát mới bắt máy.

"Sao vậy?"

"Lúc trước chẳng phải bảo em gửi địa chỉ nhà hàng cho tôi sao? Sao không gửi?"

Tô Dĩ Ninh rũ mắt, nghịch nghịch dải tua rua trên túi xách: "Không cần đâu, tôi đang trên đường về rồi, sắp đến nơi rồi."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng nói trầm thấp của Thẩm Tứ mới truyền đến: "Được, tôi ở nhà đợi em."

Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng cảm thấy nghẹn ứ. Cô và Thẩm Tứ chẳng qua chỉ là đang diễn kịch, anh có cử chỉ thân mật với người phụ nữ nào, cô lấy tư cách gì mà tức giận?

Cứ từ từ rồi sẽ quen thôi, sau này dù Thẩm Tứ có hôn môi người phụ nữ khác ngay trước mặt, cô cũng nhất định phải giữ được tâm lặng như nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi xe dừng trước cửa biệt thự, tâm trạng Tô Dĩ Ninh đã bình tĩnh lại. Cô trả tiền xe rồi bước xuống, liền thấy Thẩm Tứ đang đứng ở cửa, ánh mắt thâm trầm nhìn mình.

Bước chân Tô Dĩ Ninh khựng lại, cô đi đến trước mặt anh: "Sao anh lại ra đây?"

"Đợi em."

"Ồ, cảm ơn, nhưng lần sau không cần đâu, chúng ta vào thôi."

Cô lướt qua Thẩm Tứ định đi vào trong thì cổ tay đột ngột bị nắm c.h.ặ.t.

"Hôm nay đã xảy ra chuyện gì sao?"

Tô Dĩ Ninh hất tay anh ra, cúi đầu nói: "Không có gì, chỉ là hơi mệt thôi. Nếu anh không có việc gì thì tôi vào trước đây."

Nói xong, cô chẳng thèm nhìn phản ứng của anh mà rảo bước vào biệt thự. Nhìn bóng lưng vội vã của cô, Thẩm Tứ nhíu mày, cảm nhận rõ thái độ của Tô Dĩ Ninh đối với mình có gì đó không đúng.

Do dự một lát, anh gọi điện cho Tôn Hành: "Điều tra xem tối nay Dĩ Ninh dùng bữa ở đâu, đi cùng những ai."

Chưa đầy mười phút sau, Tôn Hành đã gửi thông tin qua. Nhìn thấy tên nhà hàng đó, đồng t.ử Thẩm Tứ chợt co rụt lại, trong lòng lập tức nảy sinh nghi ngờ.

Tô Dĩ Ninh trở về phòng, tẩy trang xong đang chuẩn bị đi tắm thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Dĩ Ninh, tôi có chuyện muốn nói với em, mở cửa một chút được không?"

Nghe thấy giọng Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi, đặt đồ ngủ xuống rồi ra mở cửa.

"Chuyện gì?"

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng đầy xa cách của cô, Thẩm Tứ càng thêm chắc chắn rằng tối nay cô đã nhìn thấy mình gặp Thẩm Tâm Di.

Tối nay, chị họ của Thẩm Nghi Tu là Thẩm Tâm Di đến bàn chuyện làm ăn, vừa vặn hẹn anh và Thẩm Nghi Tu cùng dùng bữa. Lúc đó Thẩm Tâm Di đang ở gần Thanh Hồng nên Thẩm Tứ tiện đường đón cô ấy qua luôn. Thẩm Tâm Di ra nước ngoài du học từ hồi cấp hai, một năm sau khi Tô Dĩ Ninh mất tích mới về Thâm Thị, nên cô không biết cô ấy cũng là chuyện bình thường.

"Tối nay người ăn cơm cùng tôi là Thẩm Tâm Di, cháu gái tôi."

Ánh mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên, sắc mặt có chút không tự nhiên: "Anh không cần giải thích với tôi, anh ăn cơm với ai không liên quan đến tôi."

Thẩm Tứ nhìn thẳng vào mắt cô, gằn từng chữ: "Nhưng tôi muốn giải thích, tôi không muốn em hiểu lầm."

"Tôi không hiểu lầm."

"Không hiểu lầm mà tối nay lại lạnh nhạt với tôi như vậy? Có phải trong lòng em đang nghĩ ngợi lung tung, cảm thấy tôi vừa mập mờ với em, vừa dây dưa không rõ với người phụ nữ khác?"

Ánh mắt Thẩm Tứ sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can cô. Tô Dĩ Ninh chột dạ, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, mạnh miệng: "Tôi không có, anh đừng nói bậy!"