"Được được được, là tôi nói bậy. Vậy lần sau nếu em thấy tôi đi cùng người phụ nữ khác, có thể cho tôi một cơ hội giải thích trước khi 'tuyên án t.ử hình' tôi được không?"
Mối quan hệ với Tô Dĩ Ninh khó khăn lắm mới dịu đi đôi chút, anh không muốn vì vài hiểu lầm nhỏ nhặt mà khiến cô lại xa cách mình.
"Anh chỉ cần giữ khoảng cách đúng mực với phụ nữ, tôi làm sao mà hiểu lầm được?"
"Được, sau này tôi thấy phụ nữ nhất định sẽ lùi xa ba thước. Nhân viên nữ trong công ty nếu xuất hiện trong phạm vi ba mét quanh tôi sẽ bị trừ tiền chuyên cần, trừ luôn tiền thưởng hiệu suất."
Tô Dĩ Ninh nhịn không được trừng mắt nhìn anh: "Anh có thể đứng đắn chút được không? Quy định kỳ quái gì vậy! Truyền ra ngoài người ta cười cho thối mũi!"
Trong đôi mắt đen láy của Thẩm Tứ tràn ngập sự nghiêm túc: "Người khác cười hay không tôi không quan tâm, quan trọng là em có hiểu lầm tôi hay không."
Khoảnh khắc đó, trái tim Tô Dĩ Ninh như có pháo hoa nổ tung, lại như mùa đông vừa qua xuân đã tới, vạn vật hồi sinh.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Biết rồi."
"Vậy... em hết giận rồi chứ?"
"Tôi vốn dĩ đâu có giận."
"Còn nói không giận, vừa rồi lúc nhìn tôi, cái môi em dẩu lên đến mức treo được cả bình dầu rồi kìa."
"Anh nói hươu nói vượn cái gì đấy? Tôi cùng lắm là không thèm để ý đến anh thôi, dẩu môi bao giờ!"
Nhìn dáng vẻ "miệng cứng lòng mềm" của cô, khóe môi Thẩm Tứ hơi nhếch lên, ánh mắt thoáng qua tia cưng chiều vô hạn.
"Được, là tôi nhìn nhầm."
Không ngờ anh lại chiều chuộng mình như vậy, Tô Dĩ Ninh có chút kinh ngạc, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một tia ngọt ngào khó tả.
"Ừm, tôi đi tắm đây, không có việc gì thì tôi đóng cửa nhé."
"Sáng mai muốn ăn gì? Tôi làm cho em."
"Tùy anh."
Sợ Thẩm Tứ hỏi tiếp, Tô Dĩ Ninh vội vàng đóng cửa lại. Dựa lưng vào cánh cửa, cô khẽ thở hắt ra, vỗ vỗ hai má đang nóng bừng để trấn tĩnh lại. Rõ ràng hai người đã quen biết bao nhiêu năm, nhưng khi đối mặt với Thẩm Tứ, tim cô vẫn không tự chủ được mà đập loạn nhịp. Bây giờ ngay cả nhìn thẳng vào mắt anh, cô cũng thấy đỏ mặt.
Bình ổn lại tâm trạng, Tô Dĩ Ninh lấy quần áo đi tắm.
Sáng sớm hôm sau, vừa xuống lầu đã thấy Thẩm Tứ bưng bữa sáng từ bếp ra, Tô Dĩ Ninh ngẩn người. Tối qua cô cứ ngỡ anh chỉ nói suông, không ngờ anh lại thực sự tự tay xuống bếp.
Đi tới bàn ăn, thấy toàn những món mình thích, Tô Dĩ Ninh nhìn anh: "Sao anh làm nhiều thế?"
"Tối qua em không nói muốn ăn gì nên tôi làm mỗi thứ một ít, chỗ thừa lát nữa mang đến cho đồng nghiệp của em chia nhau."
Tô Dĩ Ninh kéo ghế ngồi xuống: "Vất vả cho anh rồi, nhưng sau này không cần làm bữa sáng cho tôi đâu. Anh bận rộn như vậy, đừng lãng phí thời gian trong bếp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tứ nhướng mày: "Dĩ Ninh, đối với tôi, em cũng quan trọng như công việc vậy."
Đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh, Tô Dĩ Ninh thấy mặt lại nóng lên, vội vàng dời tầm mắt: "Mau ăn đi, lát nữa nguội mất."
Hai người đang ăn thì Đậu Đậu mới xuống lầu.
"Ba buổi sáng tốt lành, mẹ buổi sáng tốt lành!" Chào hỏi xong, Đậu Đậu leo lên chiếc ghế cạnh Tô Dĩ Ninh. "Mẹ, con muốn ăn bánh rán mè."
Đĩa bánh rán mè ở xa tầm tay Đậu Đậu nhất, Tô Dĩ Ninh gắp cho cậu bé một cái, rồi rót thêm một ly sữa đậu nành. Mặt Đậu Đậu lập tức xụ xuống, cậu bé ghét nhất là sữa bò và sữa đậu nành, mỗi lần uống đều như cực hình.
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại, Tô Dĩ Ninh bật cười: "Mẹ chẳng phải đã nói rồi sao, phải uống sữa đậu nành mới cao lớn được chứ? Một tuần chỉ uống một ly thôi, được không nào?"
"Được rồi ạ." Đậu Đậu miễn cưỡng bưng ly sữa lên uống.
Cả nhà ba người dùng bữa xong, tài xế đưa Đậu Đậu đi học, còn Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh cùng đến công ty. Tô Dĩ Ninh mang phần bữa sáng dư đến văn phòng chia cho Tạ Hồng và Lê Xuân.
Tạ Hồng vừa ăn vừa nhìn Tô Dĩ Ninh: "Đàn chị, sao hôm nay tự nhiên lại mang bữa sáng cho bọn em thế? Không phải sắp tới phải tăng ca điên cuồng đấy chứ?" Nghĩ đến khả năng đó, miếng bánh quẩy trong tay cô ấy bỗng mất sạch vị ngon.
Tô Dĩ Ninh bật cười: "Không có đâu, đừng lo."
"Vậy thì tốt quá."
Làm xong thí nghiệm buổi sáng, Tô Dĩ Ninh theo lệ thường lên tầng cao nhất dùng bữa trưa cùng Thẩm Tứ. Đến văn phòng Tổng giám đốc, cô ngạc nhiên thấy khu vực làm việc không có ai, thầm nghĩ chắc mọi người đi họp hết rồi.
Vừa đi tới cửa văn phòng Thẩm Tứ, bên trong liền truyền đến giọng nói lạnh lùng của anh: "Chuyện này tạm thời đừng để Dĩ Ninh biết."
Bước chân Tô Dĩ Ninh khựng lại, đôi mày nhíu c.h.ặ.t. Chuyện gì mà anh lại muốn giấu cô? Cô định ghé sát tai nghe kỹ hơn thì nghe thấy tiếng bước chân bên trong, vội vàng lùi lại vài bước.
Cửa mở, Tôn Hành bước ra. Nhìn thấy Tô Dĩ Ninh, trong mắt anh ta thoáng qua vẻ chột dạ: "Tô tiểu thư, cô đến từ bao giờ vậy?"
"Tôi vừa mới tới, sao thế?" Vẻ mặt Tô Dĩ Ninh bình tĩnh, nhưng bàn tay lại vô thức siết c.h.ặ.t.
Thẩm Tứ rốt cuộc đang bảo Tôn Hành giấu cô chuyện gì?
"Thẩm tổng đang đợi cô bên trong, tôi đi làm việc trước đây." Tôn Hành vội vã rời đi, bước chân rõ ràng nhanh hơn hẳn lúc bình thường.
Tô Dĩ Ninh nén sự nghi ngờ vào lòng, bước vào văn phòng.
"Em đến rồi à. Hôm nay tôi bảo người làm món thịt kho tàu em thích. Tôi đi rửa tay đã, rồi chúng ta ăn cơm."
"Được."
Trong lúc Thẩm Tứ rửa tay, Tô Dĩ Ninh đã bày biện xong xuôi. Mãi đến khi anh ngồi xuống đối diện, cô mới vờ như vô tình hỏi: "Vừa rồi thư ký Tôn vội vã thế, có việc gì gấp cần xử lý sao?"