Lúc này Tạ Hồng không còn tâm trí đâu mà báo cảnh sát. Cô nén cơn đau, lồm cồm bò dậy lao đến bên cạnh Hà Tân Phong: "Hà tổ trưởng, anh sao rồi? Để tôi đưa anh đi bệnh viện ngay!"
Cánh tay trái của Hà Tân Phong buông thõng xuống một cách kỳ dị, rõ ràng là đã bị gãy xương. Sắc mặt anh ta tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười trấn an cô: "Tôi không sao... Cô có bị thương ở đâu không? Vừa rồi chiếc xe đó lao tới quá nhanh, tôi không kịp kéo cô ra nên đành phải đẩy mạnh như vậy."
Hốc mắt Tạ Hồng lập tức đỏ hoe, cô lắc đầu, nước mắt không kìm được mà rơi xuống: "Tôi không sao... Để tôi đưa anh đi cấp cứu."
Thấy nước mắt của cô, Hà Tân Phong ngẩn người. Theo bản năng, anh ta định đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng cánh tay vừa nhấc lên đã cứng đờ lại. Anh ta lại nở nụ cười dịu dàng như trước: "Đừng khóc, tôi không sao mà, chắc chỉ là trật khớp tay trái thôi, những chỗ khác vẫn ổn."
"Anh chắc chắn là đau lắm..." Tạ Hồng nhìn anh ta, lòng tràn đầy áy náy. Đôi mắt cô trong veo như mặt hồ, phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt anh ta, đồng thời cũng phơi bày sự u ám sâu kín trong nội tâm anh ta. Không hiểu sao, Hà Tân Phong cảm thấy không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, anh ta vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Không sao, tôi quen rồi."
Bàn tay đang đỡ anh ta của Tạ Hồng khựng lại. Nghĩ đến quá khứ đau thương mà anh ta từng kể, lòng cô càng thêm thắt lại vì áy náy. "Xe cứu thương sắp đến rồi, anh ráng chịu đựng một chút."
Hà Tân Phong gật đầu, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Cô đừng tự trách mình, cứu được cô là tôi vui rồi. Lúc đó cô đang quay lưng lại, nếu bị đ.â.m trúng thì hậu quả sẽ khôn lường. Bây giờ tôi chỉ bị thương nhẹ ở tay, nghỉ ngơi một thời gian là khỏi thôi."
Nghe anh ta nói vậy, Tạ Hồng càng thêm khó chịu: "Hà tổ trưởng, xin lỗi anh. Trước đây tôi luôn hiểu lầm anh, năm lần bảy lượt từ chối ý tốt của anh. Không ngờ anh lại không hề để bụng mà còn xả thân cứu tôi như vậy."
Hà Tân Phong đưa tay xoa nhẹ đầu cô, chậm rãi nói: "Thật sự đừng xin lỗi nữa, đây không phải lỗi của cô." Giọng nói của anh ta như làn gió xuân lướt qua trái tim đầy vết sẹo của cô, xoa dịu mọi nỗi đau.
"Hà tổ trưởng, cảm ơn anh rất nhiều." Cô nhìn anh ta với ánh mắt đầy cảm kích.
Bàn tay phải của Hà Tân Phong từ từ siết c.h.ặ.t, anh ta có chút hoảng loạn dời tầm mắt đi. Nếu một ngày nào đó Tạ Hồng biết được tất cả những chuyện này đều nằm trong toan tính của anh ta, liệu cô ấy có hận anh ta thấu xương không? Không hiểu sao, nghĩ đến khả năng đó, lòng anh ta lại dâng lên một cảm giác khó chịu lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rất nhanh, xe cứu thương đã đến. Tạ Hồng đi cùng anh ta đến bệnh viện. Sau khi bác sĩ kiểm tra, xác định Hà Tân Phong bị gãy xương cánh tay trái và vài vết trầy xước ngoài da, Tạ Hồng mới thực sự thở phào.
Hà Tân Phong nhìn cô: "Lúc nãy cô bị đẩy ngã, chắc cũng bị thương rồi, sẵn đây bảo bác sĩ kiểm tra luôn đi."
Tạ Hồng theo bản năng rụt tay vào ống tay áo, lắc đầu: "Tôi không sao đâu."
Bác sĩ đứng bên cạnh nhíu mày: "Đã đến đây rồi thì kiểm tra cho chắc chắn, tránh để lại di chứng. Thanh niên các người bây giờ người ngợm yếu ớt lắm, nếu không kiểm tra kỹ, sau này có chuyện gì thì hối không kịp!"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Dưới sự kiên trì của bác sĩ, Tạ Hồng đành phải làm kiểm tra. Kết quả cô chỉ bị trầy xước nhẹ ở lòng bàn tay. Sau khi Hà Tân Phong được bó bột xong, bác sĩ bảo Tạ Hồng đi làm thủ tục nhập viện. Nhìn con số trên tờ hóa đơn, Tạ Hồng lộ vẻ khó xử. Số tiền tiết kiệm của cô đã không còn đủ để chi trả khoản này.
Cô có nên mượn thêm của Tô Dĩ Ninh không? Thấy vẻ mặt ngập ngừng của cô, Hà Tân Phong rút tờ hóa đơn lại, nói: "Để tôi chuyển tiền qua cho cô nộp."
Tạ Hồng vội vàng giật lại, lắc đầu: "Không được, anh vì cứu tôi mới bị thương, tiền viện phí nhất định phải để tôi lo. Anh cứ về phòng bệnh trước đi, tôi đi nộp tiền ngay đây." Nói xong, cô vội vã chạy đi. Nhìn bóng lưng cô, ánh mắt Hà Tân Phong dần trở nên thâm trầm khó đoán.
Trên đường đi đóng tiền, Tạ Hồng do dự mãi, cuối cùng quyết định không làm phiền Tô Dĩ Ninh nữa. Cô tự mình vay một khoản tiền qua ứng dụng, đợi tháng sau có lương sẽ trả lại. Tô Dĩ Ninh đã giúp cô quá nhiều, cô không thể cứ dựa dẫm mãi được.
Vừa làm xong thủ tục, lúc ngẩng đầu lên, Tạ Hồng đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía cổng bệnh viện. Nhìn kỹ lại, cô sững sờ. Đó chẳng phải là Thẩm Tứ sao? Tại sao anh lại ở đây? Nhớ lại lúc chiều Tô Dĩ Ninh gọi điện, anh nói mình đang bận xã giao mà. Tạ Hồng mím môi, nhanh tay lấy điện thoại lén chụp lại bóng lưng của anh.
Chụp xong, cô định gửi ngay cho Tô Dĩ Ninh nhưng lại khựng lại. Cô chỉ thấy anh ở bệnh viện, chưa thể khẳng định anh đang lừa dối. Có lẽ anh có việc gì đó đột xuất thì sao? Nếu vì bức ảnh này mà khiến hai người họ nảy sinh hiểu lầm, cô sẽ trở thành kẻ tội đồ. Suy nghĩ một lát, cô quyết định giữ lại, ngày mai đi làm sẽ thăm dò Tô Dĩ Ninh trước.
Thẩm Tứ về đến biệt thự đã gần chín giờ tối. Tô Dĩ Ninh đang ngồi trò chuyện với thím Tiền, thấy anh về, thím Tiền vội đứng dậy: "Thiếu gia về rồi ạ? Tối nay cậu có uống rượu không? Tô tiểu thư có nấu canh giải rượu cho cậu đấy, để tôi vào bếp bưng lên."