Bước chân Thẩm Tứ khựng lại, anh đưa tay nới lỏng cà vạt, ánh mắt hơi trầm xuống: "Không cần đâu, tối nay tôi không uống rượu."
"Hả?" Thím Tiền ngẩn người, vẻ mặt có chút kỳ lạ. Trước đây mỗi lần Thẩm Tứ đi xã giao, có bao giờ anh không nhấp môi chút rượu đâu? Tuy nhiên, bà nhanh ch.óng phản ứng lại, vội vàng nói: "Được rồi, vậy cậu có muốn ăn chút gì không? Trong bếp vẫn còn phần thức ăn để dành cho cậu đấy."
Bà thầm tiếc cho bát canh giải rượu mà Tô Dĩ Ninh đã cất công nấu.
"Không cần đâu, thím Tiền, thím đi nghỉ ngơi trước đi."
Thấy anh muốn có không gian riêng tư với Tô Dĩ Ninh, thím Tiền che miệng cười tủm tỉm: "Được, vậy tôi không làm phiền hai người nữa. Nếu có việc gì cứ gọi tôi nhé."
Sau khi thím Tiền rời đi, Thẩm Tứ sải bước dài đến ngồi xuống cạnh Tô Dĩ Ninh trên ghế sô pha.
"Muộn thế này rồi mà chưa về phòng, là đang đợi tôi sao?"
Ánh đèn chùm dịu dàng tỏa xuống khuôn mặt tuấn tú của anh, khiến người ta không tự chủ được mà rung động. Thẩm Tứ của buổi tối dường như bớt đi vài phần lạnh lùng, nghiêm nghị của một vị tổng tài, thay vào đó là sự ôn hòa và ánh mắt dịu dàng tột cùng dành riêng cho cô.
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Ừ, tôi cứ tưởng anh sẽ uống say khướt cơ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Sau này đi xã giao, tôi sẽ cố gắng hạn chế uống rượu."
Tô Dĩ Ninh đang định nói tiếp thì đột nhiên ngửi thấy trên người anh có mùi t.h.u.ố.c sát trùng đặc trưng của bệnh viện, dù rất nhạt nhưng cô vẫn nhận ra. Ngón tay cô khẽ siết c.h.ặ.t, cô ngước mắt nhìn anh: "Tối nay anh xã giao ở đâu vậy?"
Thẩm Tứ tùy tiện báo một cái tên nhà hàng sang trọng, đuôi lông mày nhướng lên đầy ý trêu chọc: "Sao thế? Bắt đầu muốn kiểm tra lịch trình của tôi rồi à?"
"Anh không muốn cho tôi kiểm tra sao?"
"Muốn chứ, đương nhiên là muốn rồi. Có muốn kiểm tra điện thoại luôn không?" Vừa nói, anh vừa đưa điện thoại đến trước mặt cô, bộ dạng như muốn nói: "Tôi rất ngoan, em cứ tự nhiên."
Tô Dĩ Ninh không nhận lấy: "Kiểm tra điện thoại thì thôi đi. Trong đó toàn bí mật kinh doanh của tập đoàn, lỡ sau này công ty có vấn đề gì anh lại đổ thừa cho tôi thì tôi có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi."
"Cả tôi và công ty đều là của em, hơn nữa bất luận xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ không bao giờ nghi ngờ em."
Tô Dĩ Ninh liếc anh một cái, hứ nhẹ: "Tối nay anh ăn kẹo à? Sao miệng lưỡi ngọt xớt thế?"
"Ăn hay chưa, em nếm thử chẳng phải sẽ biết sao?"
Dứt lời, anh nâng cằm cô lên, cúi đầu đặt một nụ hôn nồng cháy. Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên mập mờ, kiều diễm. Cơn gió đêm thổi qua làm tấm rèm voan bên cửa sổ lay động, khiến bóng hình hai người quấn quýt trở nên m.ô.n.g lung, huyền ảo...
Kết thúc nụ hôn, Tô Dĩ Ninh thở hổn hển, tựa đầu vào n.g.ự.c anh. Thẩm Tứ dịu dàng nhìn cô, thấy đôi mắt cô chứa chan tình cảm, hai má ửng hồng, ánh mắt anh lại tối sầm thêm vài phần. Bàn tay thô ráp của anh vuốt ve eo cô một cách chậm rãi. Tô Dĩ Ninh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, cả người mềm nhũn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thẩm Tứ... đây là phòng khách! Anh chú ý một chút đi!" Cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức giận.
Thẩm Tứ nhướng mày: "Vậy ý em là tôi nên bế em về phòng?"
Thấy anh làm bộ định bế mình lên, Tô Dĩ Ninh vội vàng đẩy anh ra, nhảy xuống khỏi sô pha: "Đừng có quậy nữa! Bị người ta nhìn thấy thì tôi còn mặt mũi nào nữa... Anh không uống rượu thì tôi đi ngủ đây!"
Nói xong, cô không đợi anh phản ứng, xoay người chạy biến lên lầu nhanh như một chú thỏ. Nhìn theo bóng dáng cô, ý cười nơi khóe môi Thẩm Tứ càng thêm sâu đậm.
Trở về phòng, sau khi đã bình tĩnh lại, Tô Dĩ Ninh mới chợt nhớ ra mình quên hỏi anh tại sao trên người lại có mùi t.h.u.ố.c sát trùng. Cô nhíu mày tự trách, quả nhiên là "nam sắc" làm mờ mắt, khiến cô quên mất việc chính.
Sáng hôm sau, Tô Dĩ Ninh thức dậy theo thói quen. Xuống lầu, cô thấy phòng ăn vắng lặng, không khỏi ngạc nhiên. Thường ngày giờ này Thẩm Tứ đã ngồi đó vừa uống cà phê vừa xử lý công việc rồi, sao hôm nay lại không thấy đâu? Chẳng lẽ anh vẫn chưa dậy?
Thím Tiền như đọc được suy nghĩ của cô, liền giải thích: "Tô tiểu thư, thiếu gia hôm nay có việc bận nên đã ra ngoài từ sớm rồi. Lát nữa cô ăn sáng xong, tài xế sẽ đưa cô đến công ty."
Việc gì mà phải đi từ sáng sớm tinh mơ như vậy? Trong lòng Tô Dĩ Ninh dâng lên một nỗi hoài nghi, nhưng cô vẫn gật đầu: "Vâng, cháu biết rồi."
Đến công ty, cô tình cờ gặp Hà Tân Phong trong thang máy. Nhìn thấy cánh tay bó bột của anh ta, Tô Dĩ Ninh kinh ngạc: "Hà tổ trưởng, anh bị làm sao thế này?"
"Không có gì, hôm qua tôi không cẩn thận bị ngã một cái thôi."
Ngã kiểu gì mà đến mức gãy tay thế này? Tô Dĩ Ninh không tin lắm, nhưng vì quan hệ giữa hai người cũng bình thường nên cô không hỏi thêm. "Bị thương thế này, anh vẫn đi làm được sao?"
Hà Tân Phong lắc đầu: "Không được, nên hôm nay tôi đến để xin nghỉ phép."
"Nghiêm trọng vậy sao anh không gọi điện xin nghỉ cho tiện?"
"Ngoài xin nghỉ, tôi còn phải bàn giao lại một số công việc quan trọng, nếu không lúc tôi nằm viện mọi thứ sẽ loạn hết cả lên."
Thấy anh ta có trách nhiệm như vậy, Tô Dĩ Ninh giơ ngón tay cái tán thưởng: "Thanh Hồng có nhân viên tận tụy như anh đúng là phúc của Thẩm tổng!"
Vừa dứt lời, cửa thang máy mở ra, hai người chia tay đi về hai hướng. Tô Dĩ Ninh vừa vào văn phòng đã thấy Tạ Hồng đang ngồi đó.
"Tạ Hồng, hôm nay em đến sớm thế?"
Động tác của Tạ Hồng khựng lại, cô nhìn Tô Dĩ Ninh, thấy đàn chị vẫn bình thường, cô do dự không biết có nên nói chuyện tối qua mình nhìn thấy Thẩm Tứ ở bệnh viện hay không.