Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 521: Lời Nói Dối Bị Bại Lộ



"Đàn chị, Thẩm tổng gần đây có người bạn nào đang nằm viện không ạ?"

Bàn tay đang xách túi của Tô Dĩ Ninh chợt siết c.h.ặ.t. Hình ảnh mùi t.h.u.ố.c sát trùng trên người Thẩm Tứ tối qua lại hiện lên rõ mệt trong tâm trí cô. Cô từ từ đặt túi xuống, quay sang nhìn Tạ Hồng với ánh mắt nghiêm túc.

"Sao tự nhiên em lại hỏi vậy? Hôm qua em nhìn thấy anh ấy ở bệnh viện à?"

Tạ Hồng c.ắ.n môi, không nói gì mà chỉ lặng lẽ đưa điện thoại đến trước mặt Tô Dĩ Ninh. Trên màn hình là bức ảnh chụp bóng lưng của Thẩm Tứ, bối cảnh rõ ràng là quầy nộp viện phí của bệnh viện.

Đồng t.ử Tô Dĩ Ninh co rụt lại, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi vô cùng. Chiều tối qua, anh rõ ràng nói với cô là đi xã giao, vậy mà thực tế lại xuất hiện ở bệnh viện. Lần trước cũng vậy, nói là đi gặp đối tác nhưng thực chất là đi tìm Thẩm Tâm Di. Anh rốt cuộc đang che giấu cô điều gì?

Thấy sắc mặt Tô Dĩ Ninh tái nhợt, Tạ Hồng bắt đầu hối hận vì đã nói ra chuyện này. "Đàn chị, có lẽ Thẩm tổng đến đó có lý do riêng, chị đừng vội lo lắng quá."

Tô Dĩ Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, gật đầu: "Ừ, chị tin anh ấy sẽ không làm gì có lỗi với chị. Tạ Hồng, cảm ơn em đã nói cho chị biết."

Cô xoay người trở về chỗ ngồi, mở máy tính lên nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình mà chẳng vào đầu được chữ nào. Tại sao Thẩm Tứ lại phải lừa cô? Đi thăm bệnh hay gặp Thẩm Tâm Di có gì mờ ám đến mức không thể nói thật sao?

Buổi trưa, Tô Dĩ Ninh lên văn phòng Thẩm Tứ ăn cơm cùng anh. Thấy cô cứ thẫn thờ, mấy lần định gắp thức ăn nhưng lại chỉ xúc cơm trắng đưa vào miệng, Thẩm Tứ nhíu mày đặt đũa xuống.

"Dĩ Ninh, em có tâm sự gì sao?"

Động tác của cô khựng lại, cô ngước mắt nhìn anh. Sự quan tâm và lo lắng trong ánh mắt Thẩm Tứ là thật, cô có thể cảm nhận rõ tình cảm anh dành cho mình. Nhưng cô không hiểu nổi tại sao anh lại lừa dối cô hết lần này đến lần khác.

Thấy cô chỉ im lặng nhìn mình trân trân, ánh mắt Thẩm Tứ sâu thêm vài phần: "Dĩ Ninh, nếu em còn nhìn tôi như vậy, tôi không chắc mình có thể kiềm chế được đâu."

Tô Dĩ Ninh đặt đũa xuống, quyết định hỏi thẳng: "Tối qua anh..."

"Rầm!"

Cửa văn phòng đột ngột bị đẩy ra, Tôn Hành hớt hải chạy vào với vẻ mặt lo lắng tột độ: "Thẩm tổng, dự án khu nghỉ dưỡng mà chúng ta hợp tác với Tấn thị xảy ra vấn đề lớn rồi! Rất nhiều công nhân vẫn chưa nhận được lương, hiện tại họ đang kéo đến vây kín dưới sảnh công ty đòi nợ!"

Sắc mặt Thẩm Tứ lập tức trầm xuống, anh lạnh lùng ra lệnh: "Cậu lập tức liên hệ với phía Tấn thị, điều tra rõ nguyên nhân do đâu. Năm phút sau mở cuộc họp khẩn cấp!"

"Vâng!" Tôn Hành vội vã rời đi.

Thẩm Tứ đứng dậy định đi họp, nhưng sực nhớ ra câu nói dở dang của Tô Dĩ Ninh, anh cúi xuống nhìn cô: "Dĩ Ninh, vừa rồi em định nói gì với tôi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Dĩ Ninh lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười: "Không có gì đâu, chuyện nhỏ thôi. Anh đi xử lý việc công ty trước đi."

"Được, có chuyện gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào nhé."

"Ừ, anh mau đi đi."

Thẩm Tứ gật đầu rồi rảo bước về phía phòng họp. Nhìn bóng lưng anh, ánh mắt Tô Dĩ Ninh thoáng hiện vẻ phức tạp. Cô nhìn bàn thức ăn gần như còn nguyên, chẳng còn chút khẩu vị nào nữa. Thu dọn xong, cô rời khỏi văn phòng. Lúc đợi thang máy, cô thấy không ít cổ đông của Thanh Hồng cũng đang vội vã kéo đến, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Trở lại văn phòng của mình, cô dựa vào gối ôm nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Lòng cô như có tảng đá đè nặng. Cô tin Thẩm Tứ sẽ không phản bội mình, nhưng những lời nói dối của anh khiến cô cảm thấy bất an vô cùng.

"Haizz..." Cô thở dài, ngón tay vô thức nghịch chiếc gối ôm, vẻ mặt đầy sầu não. Cô quyết định rồi, tối nay nhất định phải hỏi cho ra lẽ. Cảm giác đoán già đoán non này thực sự quá giày vò.

Chiều tối lúc tan làm, Thẩm Tứ gọi điện cho cô: "Dĩ Ninh, tối nay em về trước đi. Tôi phải tăng ca để xử lý nốt vụ này, chắc sẽ muộn lắm, em đừng đợi tôi mà hãy nghỉ ngơi sớm nhé."

"Vấn đề nghiêm trọng lắm sao anh?"

"Ừ, có chút rắc rối nhưng trong vài ngày tới sẽ giải quyết xong thôi, em đừng lo."

Nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói của anh, Tô Dĩ Ninh thấy xót xa: "Vậy anh nhớ ăn tối nhé, đừng để đói đến mức đau dạ dày như lần trước."

"Biết rồi, tôi vào họp tiếp đây."

Mãi đến đêm khuya Thẩm Tứ mới trở về biệt thự. Vừa bước vào phòng khách, anh đã thấy bóng dáng mảnh khảnh của Tô Dĩ Ninh đang cuộn tròn trên sô pha ngủ thiếp đi. Ánh mắt lạnh lùng của anh lập tức trở nên nhu hòa. Anh rón rén đi tới, cúi xuống nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô.

Tô Dĩ Ninh ngủ không sâu, cảm nhận được có người, cô từ từ mở mắt. Thấy là Thẩm Tứ, cô dụi mắt ngồi dậy, giọng nói vẫn còn vương chút ngái ngủ: "Anh về rồi à? Mấy giờ rồi anh?"

"Mười hai giờ rưỡi rồi."

"Muộn thế rồi sao!" Tô Dĩ Ninh tỉnh hẳn, cô lo lắng hỏi: "Sự việc xử lý đến đâu rồi anh?"

"Đã có phương án giải quyết, hai ngày tới sẽ ổn thôi."

Nghe vậy, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa định nói tiếp thì đột nhiên cả người cô bị bế bổng lên.