Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 546: Thẩm Tứ Ghen



Cậu bé nhìn Tưởng Vũ Vi với ánh mắt đầy căm hận: "Con muốn đợi ba về!"

Ngày thường Ôn Lập Trạch rất cưng chiều Ôn Tưởng, gần như cậu bé muốn sao trên trời hắn cũng sẽ tìm cách hái xuống cho bằng được. Nhưng bây giờ...

Tưởng Vũ Vi cười lạnh một tiếng: "Ba con lần này cũng không giúp được con đâu. Nếu con còn không nghe lời, nói không chừng qua một thời gian nữa, ba con cũng sẽ không cần con nữa!"

...

Chập tối, Tô Dĩ Ninh vừa chuẩn bị tan làm, Tạ Hồng đã ra hiệu cho cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Quay đầu lại, thấy Thẩm Tứ đang đứng bên ngoài, trong mắt cô thoáng qua sự ngạc nhiên.

Thẩm Tứ mặc một bộ vest màu xám, thân hình cao ráo, thẳng tắp như tùng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khóa c.h.ặ.t trên người cô, mang theo vẻ dịu dàng quyến luyến.

Tạ Hồng đứng bên cạnh trêu chọc: "Học tỷ, chị đi đi, chỗ còn lại cứ để em dọn dẹp là được, đừng để Thẩm tổng phải đợi lâu."

Nghe ra ý trêu ghẹo trong giọng nói của cô ấy, khóe miệng Tô Dĩ Ninh cũng bất giác cong lên: "Được rồi, vất vả cho em nhé, ngày mai chị mang bữa sáng cho."

"Được ạ."

Ra khỏi phòng thí nghiệm, Tô Dĩ Ninh cởi bỏ chiếc áo blouse trắng.

"Hôm nay anh tan làm sớm vậy sao?" Ngày thường toàn là cô tan làm trước, có khi Thẩm Tứ phải làm thêm giờ, cô sẽ ở lại văn phòng xem tài liệu một lát.

Thẩm Tứ cúi đầu nhìn cô. Hôm nay Tô Dĩ Ninh mặc một chiếc váy phong cách Anh quốc, mái tóc dài được buộc đơn giản sau gáy, trông vừa gọn gàng vừa tháo vát. Dù mặt mộc không trang điểm nhưng nhan sắc của cô vẫn xinh đẹp áp đảo.

"Họp xong sớm, em khi nào thì xong việc?"

"Tôi vào dọn dẹp bàn làm việc một chút là đi được ngay."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thẩm Tứ gật đầu: "Được, tôi ở đây đợi em."

Tô Dĩ Ninh quay lại văn phòng, đang dọn dẹp đồ đạc thì Lê Xuân đi đến trước mặt cô.

"Học tỷ, chuyện của Tạ Hồng... chị không định hỏi thêm sao?"

Tay Tô Dĩ Ninh khựng lại một chút, cô ngẩng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt bình thản: "Ừm, dù sao đó cũng là chuyện riêng của cô ấy. Nếu hỏi quá nhiều chỉ khiến cô ấy không thoải mái. Nếu cô ấy cần tôi giúp đỡ thì sẽ chủ động nói ra, còn không nói nghĩa là không muốn nhắc tới, chúng ta không cần phải hỏi thêm làm gì."

Lê Xuân nhíu mày, nhưng cũng không thể phản bác lại lời của cô: "Thôi được rồi."

"Ừm, sau này cậu cũng đừng hỏi nữa, khi nào cô ấy muốn nói thì sẽ nói với chúng ta thôi."

Lê Xuân gật đầu, không nói gì thêm rồi quay người rời đi.

Tô Dĩ Ninh dọn dẹp xong xuôi bước ra khỏi văn phòng: "Đi thôi."

Thẩm Tứ tự nhiên nhận lấy chiếc túi trong tay cô, vẻ mặt thản nhiên hỏi: "Lúc nãy Lê Xuân tìm em nói gì vậy?"

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh có chút bất ngờ ngẩng đầu nhìn anh: "Anh lại còn biết cả tên cậu ấy nữa à?"

"Cậu ta chẳng phải làm cùng phòng thí nghiệm với em sao? Trước đây tôi đã gặp vài lần rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ồ."

Thấy Tô Dĩ Ninh cúi đầu không nói gì nữa, Thẩm Tứ có chút bất đắc dĩ: "Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Lời vừa dứt, Tô Dĩ Ninh đã mỉm cười ngẩng đầu lên, nhướng mày trêu: "Nếu tôi không nói, có phải anh lại định ghen không?"

"Không có, em nghĩ nhiều rồi."

"Nhưng tôi thấy biểu cảm của anh dường như không phải nói vậy đâu."

Thẩm Tứ: "..."

Thấy anh căng mặt không nói gì, ý cười trên khóe miệng Tô Dĩ Ninh càng sâu hơn: "Cậu ấy đến hỏi tôi chút chuyện của Tạ Hồng thôi, không nói gì khác cả."

"Ồ."

Hai người im lặng cho đến khi lên xe, không ai nói thêm lời nào. Trên đường về, Tô Dĩ Ninh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định nói cho Thẩm Tứ biết chuyện xảy ra ở trường mẫu giáo buổi trưa.

Nghe xong, sắc mặt Thẩm Tứ lập tức trở nên âm trầm: "Chuyện này em không cần bận tâm nữa, cứ giao cho tôi xử lý."

Tô Dĩ Ninh nghĩ một lát, quả thực nên để Thẩm Tứ tham gia vào việc của Đậu Đậu, như vậy hai cha con họ mới có thể nhanh ch.óng bồi đắp tình cảm, thế là cô đồng ý: "Được."

Thẩm Tứ lấy điện thoại ra gọi cho Tôn Hành: "Đi tra xem sáng nay Đậu Đậu ở trường mẫu giáo đã xảy ra chuyện gì, nhanh lên."

Cúp điện thoại, anh nhìn Tô Dĩ Ninh, hỏi han xem Đậu Đậu bị thương có nghiêm trọng không. Biết cậu bé chỉ bị trầy xước nhẹ trên mặt, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Rất nhanh, xe đã dừng trước cửa biệt thự. Ngay trước cổng có một chiếc BMW màu đỏ đang đỗ, vừa vặn chắn mất lối vào của xe Thẩm Tứ. Cảm nhận được sự không vui của Thẩm Tứ, chú Vương vội vàng nói: "Cậu chủ, để tôi xuống xem là ai."

"Ừm."

Chú Vương vừa xuống xe, cửa ghế lái của chiếc BMW đối diện cũng mở ra. Tưởng Vũ Vi mặc một bộ vest trắng tinh khôi bước xuống. Ả đi thẳng đến bên cửa sổ ghế sau phía Thẩm Tứ ngồi, nhẹ nhàng gõ cửa: "Thẩm tổng, tin rằng ngài cũng đã nghe chuyện Thẩm tiểu thiếu gia và con trai tôi đ.á.n.h nhau ở trường rồi. Tôi đến đây là muốn thương lượng với ngài xem nên giải quyết chuyện này thế nào."

Thẩm Tứ hạ cửa kính xe xuống, khuôn mặt không chút biểu cảm: "Cô Tưởng muốn giải quyết thế nào?"

Tưởng Vũ Vi rõ ràng không ngờ Thẩm Tứ lại có thái độ lạnh nhạt như vậy. Dù sao cũng là Đậu Đậu đẩy Ôn Tưởng khiến nó bị thương, dù anh có quyền cao chức trọng, không bao giờ cúi đầu trước ai thì ít nhất thái độ cũng phải ôn hòa một chút chứ? Nếu là người khác, Tưởng Vũ Vi đã sớm báo cảnh sát rồi, làm sao còn hạ mình tìm đến tận cửa để thương lượng thế này?

Nghĩ đến mục đích của mình, Tưởng Vũ Vi cố nén cơn giận, trên mặt vẫn giữ nụ cười không chút sơ hở: "Thẩm tổng, có phiền không nếu chúng ta vào trong nói chuyện?"

Ánh mắt Thẩm Tứ lạnh đi, anh không nói lời nào. Không khí lập tức trở nên gượng gạo, nhưng vẻ mặt Tưởng Vũ Vi vẫn không thay đổi, vẫn mỉm cười nhìn Thẩm Tứ như đang chờ đợi câu trả lời.

Giằng co ròng rã hơn một phút, nụ cười của Tưởng Vũ Vi cuối cùng cũng có chút miễn cưỡng: "Thẩm tổng?"

"Cô Tưởng, nếu tôi nhớ không lầm, trưa nay ở trường cô đã uy h.i.ế.p Dĩ Ninh rằng sẽ báo cảnh sát?" Thẩm Tứ quay đầu nhìn ả, ánh mắt không chút hơi ấm.

Sắc mặt Tưởng Vũ Vi trắng bệch, nụ cười suýt nữa thì sụp đổ: "Thẩm tổng... lúc đó tôi cũng vì quá nóng lòng, dù sao thấy con trai mình bị thương, người làm mẹ nào cũng khó mà bình tĩnh được."