Nói xong, ả nhìn sang Tô Dĩ Ninh: "Cô Tô, xin lỗi nhé, trưa nay cảm xúc của tôi có chút kích động, hy vọng cô đừng để bụng."
Trong mắt Tô Dĩ Ninh thoáng qua một tia kinh ngạc, không ngờ chỉ sau một buổi chiều mà thái độ của Tưởng Vũ Vi lại thay đổi ch.óng mặt như vậy.
"Cô Tưởng, tôi có thể hiểu được tâm trạng của cô." Cùng là người làm mẹ, nếu lúc đó người bị thương ở trán là Đậu Đậu, cô cũng không chắc mình có thể bình tĩnh hơn Tưởng Vũ Vi.
Thấy Tô Dĩ Ninh vẫn giữ vẻ thản nhiên, Thẩm Tứ quay sang liếc nhìn Tưởng Vũ Vi một cái: "Ngày mai cô Tưởng hãy đến văn phòng tôi rồi nói chuyện."
Trong mắt Tưởng Vũ Vi hiện rõ vẻ vui mừng, vội vàng đáp: "Được ạ!"
"Bây giờ cô có thể dời xe đi được chưa?"
Vẻ mặt Tưởng Vũ Vi thoáng chút lúng túng: "Tôi đi ngay đây." Nói xong, ả nhanh ch.óng quay lại xe của mình.
Chiếc BMW màu đỏ vừa dời đi, Thẩm Tứ liền bảo chú Vương lái xe vào gara. Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh xuống xe bước vào biệt thự. Đậu Đậu đang ngồi trên sàn phòng khách chăm chú chơi xếp hình, hoàn toàn không để ý thấy họ đã về.
Đi đến bên cạnh Đậu Đậu, nhìn thấy những vết trầy xước nhỏ trên mặt cậu bé, ánh mắt Thẩm Tứ trầm xuống: "Đây là do đ.á.n.h nhau với con trai Tưởng Vũ Vi gây ra sao?"
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Ừm, nhưng vết thương của Đậu Đậu không nghiêm trọng lắm. Đứa trẻ kia bị rách một vết lớn trên trán, chắc là phải khâu."
Giọng cô rất nhẹ, nhưng Đậu Đậu đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt bướng bỉnh nhìn Tô Dĩ Ninh, đính chính lại lời cô: "Mẹ ơi, con không có đ.á.n.h nhau với cậu ta, là cậu ta tự mình không cẩn thận nên mới ngã thôi."
Tô Dĩ Ninh sững sờ, sau đó vội vàng xin lỗi: "Đậu Đậu, mẹ xin lỗi nhé, lúc nãy mẹ nói sai rồi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đậu Đậu gật đầu một cái rồi lại cúi xuống tiếp tục chơi xếp hình. Thấy cậu bé vẻ mặt nghiêm túc, Thẩm Tứ ngồi xuống đối diện, cười hỏi: "Đậu Đậu, có muốn ba chơi cùng không?"
"Không cần đâu ạ, con thích tự chơi một mình hơn." Trước đây chơi với Thẩm Tứ mấy lần, lần nào cũng thua t.h.ả.m hại, cậu bé mới không thèm chơi xếp hình với anh nữa.
Bị con trai từ chối thẳng thừng, Thẩm Tứ cũng không giận, chỉ nhướng mày cười: "Con sợ thua ba à?"
Đậu Đậu liếc anh một cái, không thèm nói gì. Ánh mắt đó như muốn bảo: Biết rồi còn hỏi làm gì?
"Đậu Đậu, là con trai thì phải càng đ.á.n.h càng hăng chứ, phải tiếp tục thách đấu cho đến khi thắng được ba mới thôi."
Đậu Đậu vẫn không thèm nhìn anh, tay đặt một khối xếp hình vào vị trí: "Ba ơi, có một câu gọi là 'biết khó mà lui'. Con chơi xếp hình là để vui vẻ, nhưng thi đấu với ba lần nào cũng thua sẽ khiến con không vui, như vậy là mất đi ý nghĩa của việc chơi rồi."
Thẩm Tứ bị lời lẽ của con trai làm cho nghẹn họng, lại còn cảm thấy không thể phản bác vào đâu được. Im lặng vài giây, anh mới mở lời: "Đậu Đậu, ba muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở trường hôm nay, con kể cho ba nghe được không?"
"Con nói với mẹ rồi, ba đi mà hỏi mẹ ấy." Cậu bé không muốn phải lặp lại cùng một chuyện nhiều lần.
Thẩm Tứ: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Dĩ Ninh đứng bên cạnh thấy anh bị con trai "vả mặt" thì cố nhịn cười. Trên đường về cô đã kể lại những gì Đậu Đậu nói cho anh nghe rồi, giờ Thẩm Tứ muốn Đậu Đậu kể lại chẳng qua là muốn trò chuyện với con nhiều hơn thôi, không ngờ lại bị con trai ghét bỏ như vậy.
Nhận ra khóe miệng Tô Dĩ Ninh đang hơi nhếch lên, Thẩm Tứ nhướng mày, đứng dậy nói: "Dĩ Ninh, em vào thư phòng với tôi một lát."
Tô Dĩ Ninh kinh ngạc ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt sâu thẳm của anh, ngón tay cô bất giác cuộn lại: "Sao vậy? Có chuyện gì à?"
"Ừm, chuyện rất quan trọng, liên quan đến Đậu Đậu."
Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Thôi được rồi."
Cô đi theo Thẩm Tứ vào thư phòng. Vừa đóng cửa lại, cô định hỏi anh có chuyện gì thì eo đã bị một bàn tay mạnh mẽ ôm lấy. Giây tiếp theo, cô bị anh ép sát vào cánh cửa. Mùi hương gỗ thông quen thuộc trên người Thẩm Tứ ập đến, Tô Dĩ Ninh sững sờ, theo bản năng muốn đẩy anh ra. Tuy nhiên, sức lực của cô so với anh chẳng khác nào kiến lay cổ thụ, không có chút tác dụng nào.
"Thẩm Tứ... anh làm gì vậy... buông tôi ra!"
Thẩm Tứ cúi đầu nhìn cô, nửa cười nửa không hỏi: "Lúc nãy thấy tôi nói chuyện với Đậu Đậu, em cười cái gì?"
Trong mắt Tô Dĩ Ninh thoáng qua một tia chột dạ, không ngờ nụ cười trộm của mình lại bị bắt quả tang. Tuy nhiên, lúc này tuyệt đối không thể thừa nhận. Cô ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt vô tội: "Anh nói gì vậy, tôi không hiểu? Tôi cười lúc nào cơ?"
Thấy cô không chịu thừa nhận, Thẩm Tứ cũng không giận, ý cười trên khóe miệng lại sâu thêm vài phần: "Xem ra, tôi cần phải nhắc nhở em một chút rồi."
"Nhắc thế nà..." Chữ "nào" còn chưa kịp thốt ra, môi cô đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn.
"Ưm..."
Trong thư phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của hai người. Một nụ hôn sâu kết thúc, chân Tô Dĩ Ninh đã hơi mềm nhũn, cô xấu hổ xen lẫn tức giận trừng mắt nhìn anh: "Thẩm Tứ, anh đừng có quá đáng..."
Thẩm Tứ nhướng mày: "Bây giờ đã hiểu lời tôi nói lúc nãy chưa? Nếu vẫn chưa hiểu, tôi có thể nhắc lại lần nữa..."
Lời còn chưa dứt, Tô Dĩ Ninh đã vội vàng lấy tay che miệng mình lại, đôi mắt trợn tròn: "Hiểu rồi, hiểu rồi!"
"Ồ? Vậy em nói xem, lúc nãy em cười cái gì? Nếu câu trả lời không làm tôi hài lòng, tôi sẽ tiếp tục hôn em đấy."
Tô Dĩ Ninh né tránh ánh mắt anh, cúi đầu suy nghĩ xem nên trả lời thế nào. Qua mười mấy giây, giọng nói trầm thấp của Thẩm Tứ lại vang lên trên đỉnh đầu: "Vẫn chưa nghĩ ra sao? Vậy để tôi..."
"Đợi đã!" Tô Dĩ Ninh vội vàng ngẩng đầu, đưa tay che miệng anh lại, lườm một cái: "Dù tôi có nói gì thì anh cũng sẽ bảo là không hài lòng, rồi lại tiếp tục cái hành vi đó của anh đúng không?"
Đôi mắt hạnh trong veo của cô phản chiếu bóng hình anh, như thể cả thế giới này cô chỉ nhìn thấy mỗi mình anh. Ánh mắt Thẩm Tứ đột nhiên trở nên sâu thẳm, anh nhìn chằm chằm vào mắt cô như báo săn đang khóa c.h.ặ.t con mồi, không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát.
Bị ánh mắt nóng rực và trực diện của anh nhìn chằm chằm, mặt Tô Dĩ Ninh không ngừng nóng lên, cô bất giác c.ắ.n môi dưới: "Anh... anh nhìn tôi chằm chằm làm gì?!"