Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 550: Sự Lạnh Lùng Của Tạ Hồng



Trong mắt Hà Tân Phong thoáng qua vẻ u ám, hắn muốn hất văng bát canh trước mặt xuống đất, nhưng ngón tay khẽ động đậy rồi vẫn cố gắng kìm lại.

Hắn quay đầu đi, giọng nói lạnh lùng: "Em đi đi, sau này cũng không cần đến nữa. Vốn dĩ giúp em là tôi tự nguyện, không liên quan gì đến em cả."

Tạ Hồng ôm con mèo nhỏ, giọng điệu bình tĩnh: "Tổ trưởng Hà, nếu anh không muốn gặp tôi, tôi sẽ thuê một người chăm sóc cho anh."

Khóe miệng Hà Tân Phong giật giật, hắn định hỏi cô lấy đâu ra tiền mà thuê người chăm sóc cho hắn? Nhưng lời đến cửa miệng lại không thốt ra được.

Căn phòng bệnh rơi vào tĩnh lặng, con mèo nhỏ dường như cũng nhận ra bầu không khí kỳ quái, nó nằm im lìm trong lòng Tạ Hồng không dám nhúc nhích. Tạ Hồng cũng không nói gì thêm, ôm mèo rời đi.

Lúc đợi thang máy, Tạ Hồng nhìn bóng mình với sắc mặt nhợt nhạt phản chiếu trên cửa kính, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát. Cô không phải là gỗ đá, Hà Tân Phong đã cứu cô hai lần, cô tự nhiên không phải là không có cảm giác với hắn. Nhưng so với Hà Tân Phong, Tô Dĩ Ninh trong lòng cô còn quan trọng hơn nhiều.

Cô biết Tô Dĩ Ninh không thích Hà Tân Phong, nên cô tuyệt đối sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào. Dù sao, Hà Tân Phong tiếp cận cô cũng mang theo mục đích mà cô không rõ, việc cô từ chối hắn cũng sẽ không khiến bản thân quá áy náy.

Sáng hôm sau, trên đường Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh đến công ty, anh nhận được một đoạn video do Tôn Hành gửi đến. Thẩm Tứ mở ra xem, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, lực bóp điện thoại mạnh đến mức dường như muốn bóp nát nó.

Tô Dĩ Ninh cũng nhìn thấy đoạn video đó, đó là toàn bộ quá trình xung đột giữa Đậu Đậu và Ôn Tưởng trong lớp học hôm qua. Những gì xảy ra trong video không khác mấy so với lời Đậu Đậu kể, Ôn Tưởng quả thực đã lao vào định đ.á.n.h cậu bé rồi tự ngã, Đậu Đậu căn bản không hề chạm vào người cậu ta.

Nghĩ đến thái độ khách sáo của Tưởng Vũ Vi khi đến tìm Thẩm Tứ chiều tối qua, cộng thêm việc Tưởng Thị và Thanh Hồng đang có không ít dự án hợp tác, Tô Dĩ Ninh mím môi hỏi: "Chuyện này anh định giải quyết thế nào?"

Gương mặt Thẩm Tứ không chút hơi ấm: "Trước tiên cứ xem Tưởng Vũ Vi muốn nói gì với tôi đã rồi mới quyết định."

"Được."

Bên kia, tại nhà họ Tưởng.

Tưởng Vũ Vi vừa thức dậy sửa soạn xong, đang chuẩn bị ra ngoài thì người giúp việc ở nhà cũ tìm đến.

"Tiểu thư, lão gia bảo cô qua đó một chuyến."

Tưởng Vũ Vi nhíu mày: "Ông nội có nói là chuyện gì không?"

Người giúp việc lắc đầu: "Dạ không rõ ạ."

"Được rồi, tôi biết rồi, bà về trước đi."

Sau khi người giúp việc rời đi, Tưởng Vũ Vi thay giày, nhìn Ôn Lập Trạch đang ăn sáng và dặn dò: "Lập Trạch, lát nữa anh đưa Tưởng Tưởng đi học nhé, ông nội gọi em qua một chuyến, em sợ bị trễ."

Ôn Lập Trạch lộ vẻ mặt dịu dàng: "Được, em đi đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Tưởng Vũ Vi rời đi, Ôn Tưởng trực tiếp ném chiếc thìa trong tay xuống, mặt đầy vẻ không tình nguyện: "Ba, con không muốn đi học, con không muốn gặp Tô Nhất Minh!"

Ôn Lập Trạch nhìn cậu bé: "Tối qua con chẳng phải đã hứa với ba mẹ là sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao?"

Tối qua sau khi Ôn Lập Trạch về, Tưởng Vũ Vi đã nói với hắn rằng ả định dùng chuyện Ôn Tưởng bị thương để đổi lấy chút lợi ích từ Thẩm Tứ, chuyện này cứ thế mà cho qua. Ôn Lập Trạch đã đồng ý, cùng ả dỗ dành Ôn Tưởng một hồi lâu, lại hứa đợi kỳ nghỉ tới sẽ đưa cậu bé ra nước ngoài chơi, Ôn Tưởng mới miễn cưỡng đồng ý. Không ngờ mới qua một đêm, Ôn Tưởng đã lại hối hận.

Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Ôn Lập Trạch, Ôn Tưởng cảm thấy chột dạ, sau đó đảo mắt, ôm đầu nhíu mày nói: "Con... không phải con không muốn đi, mà là bây giờ vết thương của con vẫn còn đau... nếu con đi học bây giờ, người khác sẽ cười nhạo con mất!"

Thấy cậu bé nhăn nhó, vẻ mặt ra chiều đau đớn lắm, Ôn Lập Trạch thầm cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.

"Con thật sự không đi sao? Nói không chừng hôm nay Tô Nhất Minh sẽ xin lỗi con trước mặt mọi người đấy, hơn nữa các con phải chung sống hòa thuận, biết đâu sau này..." Nói đến đây, Ôn Lập Trạch dừng lại.

Ôn Tưởng ngẩng đầu nhìn hắn, mắt đầy nghi hoặc: "Ba, ba nói sau này cái gì cơ?"

Ôn Lập Trạch đặt d.a.o nĩa xuống, thản nhiên nói: "Không có gì, nếu hôm nay con không muốn đi học thì cứ ở nhà chơi một ngày đi, đợi khỏe hơn rồi hãy đi."

"Dạ! Cảm ơn ba! Con biết ba yêu con nhất mà!"

Ánh mắt Ôn Lập Trạch lóe lên, khóe miệng cong lên một nụ cười: "Đúng vậy, ba yêu con nhất."

Dặn dò người giúp việc chăm sóc tốt cho Ôn Tưởng xong, Ôn Lập Trạch thay quần áo rồi lái xe rời đi.

Lúc này, tại phòng khách nhà cũ họ Tưởng.

"Vũ Vi, nếu Thẩm Tứ không đồng ý điều kiện của con, con có phương án dự phòng nào khác không?"

Tưởng Vũ Vi gật đầu, lấy từ trong túi ra một tập tài liệu đưa cho Tưởng lão gia: "Ông nội, đây là một dự án mà Tưởng Thị chuẩn bị phát triển gần đây, nhưng để triển khai dự án này cần dùng đến mảnh đất đó trong tay Thẩm Tứ. Nếu Thẩm Tứ không đồng ý cùng Tưởng Thị đấu thầu, con sẽ thương lượng với anh ta dùng giá thị trường để mua lại mảnh đất này. Nếu anh ta vẫn không đồng ý, vậy con đành phải làm loạn đến đồn cảnh sát thôi."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Tưởng Thị và Thanh Hồng quả thực có hợp tác mật thiết, nhưng Tưởng Thị muốn tiếp tục đi lên thì nhất định phải dời đi tảng đá lớn mang tên Thanh Hồng này."

Khi nói những lời này, ánh mắt ả đầy vẻ tự tin. Tưởng Thị ở Thâm Thị những ngày này phát triển vô cùng nhanh ch.óng, nếu thật sự đối đầu với Thanh Hồng, chưa chắc ai đã thua ai.

Tưởng lão gia lật tài liệu ra xem, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng: "Được, con làm vậy là đúng. Nhưng tốt nhất vẫn là có thể đàm phán ổn thỏa với Thẩm Tứ, cùng nhau đấu thầu dự án xây dựng thành phố đó."

"Ông nội, con biết rồi ạ."

"Nếu lần này chuyện đàm phán ổn thỏa, ta định sẽ cho con một phần cổ phần công ty, như vậy tiếng nói của con ở công ty cũng sẽ có trọng lượng hơn."

Tưởng Vũ Vi lộ rõ vẻ vui mừng: "Ông nội, thật sao ạ?"

Mấy năm nay ả đã đóng góp không ít cho sự phát triển của Tưởng Thị, nhưng vì trong tay không có cổ phần nên các cổ đông trong công ty vẫn luôn có chút không phục ả.