"Duy Thanh... sao anh đột nhiên lại hỏi chuyện này? Bạn bè của tôi đa số đều ở nước M, sau này chắc cũng chẳng gặp lại nên tôi không liên lạc nhiều."
Nhiếp Duy Thanh thấy không hỏi được gì thêm, ánh mắt liền lạnh hẳn đi: "Nhược Vũ, em có chuyện gì giấu tôi đúng không?"
"Không... không có..." Sắc mặt Kỳ Nhược Vũ trắng bệch, nụ cười trên mặt gần như cứng đờ.
"Tốt nhất là thật sự không có, nếu không tôi nhất định sẽ khiến em phải hối hận!" Nói xong, hắn trực tiếp đứng dậy rời khỏi phòng khách.
Cho đến khi căn phòng trở lại yên tĩnh, Kỳ Nhược Vũ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn lo lắng không yên. Tại sao Nhiếp Duy Thanh lại đột nhiên hỏi về chuyện ở nước ngoài của ả? Không lẽ hắn đã biết ả đang định cuỗm tiền bỏ trốn? Nghĩ đến đây, ả rùng mình kinh hãi. Nhưng rất nhanh ả đã trấn tĩnh lại, nếu Nhiếp Duy Thanh thật sự biết thì hắn đã không chỉ cảnh cáo suông như vậy, mà đã ra tay đ.á.n.h ả rồi.
Lòng ả hơi ổn định lại, vội vàng lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hà Tân Phong.
Nhiếp Duy Thanh quay về thư phòng, sắc mặt âm trầm vô cùng. Sống chung với Kỳ Nhược Vũ dưới một mái nhà hơn năm năm, hắn chắc chắn ả đang giấu giếm điều gì đó, nếu không lúc nãy ả đã không có biểu cảm như vậy. Hắn lập tức liên lạc với thư ký, bảo anh ta đi điều tra rõ những chuyện đã xảy ra trong mấy năm Kỳ Nhược Vũ ở nước ngoài.
Thư ký có chút khó xử: "Nhiếp tổng, số tiền có thể trích ra từ sổ sách công ty chỉ còn ba mươi triệu tệ. Nếu muốn điều tra chuyện từ mấy năm trước của phu nhân, lại còn ở nước ngoài, e là phải tốn không ít tiền đâu ạ..." Hơn nữa theo anh ta thấy, lúc này mỗi đồng tiền của công ty đều vô cùng quan trọng, tiêu vào việc điều tra Kỳ Nhược Vũ thế này quá lãng phí.
Nhiếp Duy Thanh lạnh lùng nói: "Việc điều tra cô ta cứ trừ vào tài khoản riêng của tôi. Dù thế nào cũng phải tra ra được chút gì đó!" Hắn hiểu rõ tính cách của Thẩm Tứ, nếu lần sau không đưa ra được tin tức hữu ích, Thẩm Tứ sẽ không cho hắn cơ hội thứ hai. Thế lực đứng sau Kỳ Nhược Vũ, nhất định phải tra cho rõ!
"Vâng ạ."
Tại bệnh viện, trong phòng bệnh.
Hà Tân Phong đang uống canh gà do Tạ Hồng mang đến, bầu không khí có chút yên tĩnh. Nhìn Tạ Hồng đang cúi đầu không biết đang nghĩ gì, ánh mắt Hà Tân Phong trầm xuống.
"Tạ Hồng, trông em có vẻ đang có tâm sự, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Tạ Hồng ngẩng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt bình thản: "Không có gì ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tay Hà Tân Phong siết c.h.ặ.t chiếc thìa. Anh ta tuy đã cứu Tạ Hồng, nhưng anh ta không cảm thấy thái độ của cô đối với mình có sự thay đổi lớn nào. Lẽ nào... cô thật sự không có chút cảm giác nào với mình sao? Nghĩ đến đây, trong mắt Hà Tân Phong thoáng qua một tia u ám.
Đang định mở lời thì bên cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng mèo kêu. Phòng bệnh của anh ta ở tầng hai, thường xuyên có chim ch.óc hay mèo nhảy lên bậu cửa sổ. Hà Tân Phong nhíu mày, giữa đôi lông mày hiện lên vẻ sát khí thoáng qua. Từ nhỏ anh ta đã bị mèo cào nên ghét nhất là loài mèo.
Tạ Hồng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một con mèo tam thể nhỏ đang dùng móng vuốt cào vào khe cửa, dường như muốn vào trong. Trong mắt cô thoáng qua sự ngạc nhiên. Con mèo đó rất nhỏ và gầy, trông chỉ khoảng hai tháng tuổi, không biết làm sao mà trèo lên được tận đây. Vì bên ngoài trời quá lạnh, con mèo nhỏ run rẩy cầm cập, vừa cào cửa vừa kêu "meo meo" t.h.ả.m thiết, khẩn thiết muốn vào trong phòng ấm áp.
Tạ Hồng mím môi, vẻ mặt có chút do dự. Cô rất thích mèo, trước đây cô từng nghĩ sau này đi làm sẽ nuôi một con. Con mèo nhỏ kia trông vừa lạnh vừa đói, nếu mặc kệ thì chắc chắn đêm nay nó sẽ c.h.ế.t cóng bên ngoài. Tiếng kêu của nó vẫn vang lên, nhưng sức lực cào cửa đã dần yếu đi.
Tạ Hồng hít một hơi thật sâu, cuối cùng hạ quyết tâm đứng dậy đi về phía cửa sổ. Nếu cô đi tới mà con mèo sợ hãi chạy mất thì coi như không có duyên, còn nếu nó vẫn đợi ở đó thì cô sẽ nhận nuôi nó. Lúc bước đi, trong đầu Tạ Hồng thoáng qua rất nhiều suy nghĩ. Ví dụ như cô chưa có kinh nghiệm nuôi mèo, làm sao để nuôi sống một con mèo mới hai tháng tuổi? Hay như bản thân cô bây giờ còn đang chật vật, liệu có gánh vác nổi một sinh mạng khác không? Nhưng con mèo này lúc này thật giống cô, đều chỉ muốn được sống sót mà thôi.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thấy hành động của Tạ Hồng, Hà Tân Phong nhíu mày định gọi cô lại, nhưng rồi lại thôi. Cô chỉ cách cửa sổ vài bước chân, chẳng mấy chốc đã đứng trước bậu cửa. Con mèo tam thể nhỏ vẫn run rẩy nhìn cô, trong mắt mang theo sự sợ hãi nhưng không hề chạy đi.
Tay Tạ Hồng đặt trên cửa sổ khựng lại một chút, rồi từ từ đẩy cửa ra. Con mèo nhỏ rất ngoan, nó nhảy từ cửa sổ vào rồi rúc vào một góc, cái đầu nhỏ nhìn quanh quất đầy hiếu kỳ nhưng không hề chạy loạn. Tạ Hồng đóng cửa sổ lại, trực tiếp bế nó lên rồi nhìn Hà Tân Phong nói: "Tổ trưởng Hà, cũng không còn sớm nữa, ngày mai tôi lại đến thăm anh. Ngày mai anh muốn ăn gì?"
Hà Tân Phong không trả lời câu hỏi đó, mà nhíu mày nhìn con mèo đang rúc trong lòng cô: "Em định nuôi nó thật sao?"
Tạ Hồng một tay ôm mèo, một tay nhẹ nhàng vuốt đầu nó. Con mèo nhỏ như hiểu tiếng người, thoải mái ngẩng đầu lên dưới sự vuốt ve của cô. Sắc mặt Hà Tân Phong có chút khó coi. Anh ta đã dốc hết tâm tư để cô nhìn mình nhiều hơn một chút, thậm chí vì cô mà bị thương nhập viện, vậy mà thái độ của cô vẫn xa cách như vậy, nhưng lại có thể đối xử tốt với một con vật nhỏ vừa mới gặp mặt!
"Vâng, con mèo nhỏ này có duyên với tôi."
"Vậy còn tôi thì sao? Tạ Hồng, thời gian qua chắc em cũng nhận ra tâm ý của tôi dành cho em rồi chứ..."
Lời còn chưa dứt đã bị Tạ Hồng bình tĩnh cắt ngang: "Tổ trưởng Hà, chúng ta không hợp nhau đâu. Anh đã cứu tôi hai lần, cũng giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi vô cùng cảm kích. Nếu sau này anh cần giúp gì, tôi rất sẵn lòng, nhưng tình cảm là chuyện không thể cưỡng cầu. Tôi không thể vì cảm kích anh mà ép buộc bản thân phải chấp nhận tình cảm của anh được."