Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 552: Cơn Thịnh Nộ Của Tưởng Vũ Vi



Vẻ mặt Tưởng Vũ Vi gần như cuồng loạn, nhưng Ôn Lập Trạch vẫn không chút động lòng.

"Dù em có nói thế nào đi nữa, anh cũng sẽ không đồng ý. Anh làm vậy là đang giúp em."

Tưởng Vũ Vi cười lạnh một tiếng: "Được! Ôn Lập Trạch, tôi coi như đã nhìn thấu anh rồi!"

Nói xong, ả cầm túi xách lên, hằn học quay người rời đi, đóng sầm cửa văn phòng lại. Ôn Lập Trạch vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, quay về bàn làm việc tiếp tục công việc của mình.

Tưởng Vũ Vi không đến công ty mà lái xe thẳng đến trường mẫu giáo của Ôn Tưởng. Biết cậu bé hôm nay không đến lớp, lửa giận trong lòng ả càng bùng lên dữ dội, ả lập tức phóng xe về nhà.

Vừa bước vào biệt thự, thấy Ôn Tưởng đang ngồi trên sàn chơi đùa, cơn giận của ả bộc phát. Ôn Tưởng ngẩng đầu lên, thấy Tưởng Vũ Vi đang nhìn mình với vẻ mặt hung dữ, thằng bé lập tức giật mình.

"Mẹ... mẹ, sao mẹ..."

Lời còn chưa dứt, Tưởng Vũ Vi đã bước tới, một tay xách cậu bé dậy, đ.á.n.h mạnh vào m.ô.n.g hai cái.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Tại sao con lại nói dối?! Con có biết lời nói dối của con gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào không!"

Càng nghĩ càng tức, lực tay của Tưởng Vũ Vi đ.á.n.h vào người Ôn Tưởng cũng càng nặng hơn. Ôn Tưởng từ nhỏ đã được cưng chiều, chưa từng bị đ.á.n.h như vậy bao giờ, lập tức gào khóc t.h.ả.m thiết.

"Hu hu hu... mẹ ơi đừng đ.á.n.h nữa, con biết sai rồi, con không nói dối nữa đâu..."

Tưởng Vũ Vi lại tát cậu bé thêm mấy cái, trong lòng vẫn chưa hả giận, lạnh lùng quát: "Câm miệng ngay cho ta!"

Bị vẻ mặt lạnh lẽo đáng sợ của mẹ dọa cho khiếp vía, Ôn Tưởng sững sờ trong giây lát, rồi bật ra tiếng khóc sợ hãi ch.ói tai vang vọng khắp căn biệt thự.

Người giúp việc vội vàng chạy đến: "Tiểu thư, trẻ con không thể đ.á.n.h như vậy được, tiểu thiếu gia bị dọa sợ rồi..."

Tưởng Vũ Vi quăng cho bà ta một cái liếc mắt sắc lẹm, người giúp việc lập tức sợ đến mức không dám nói thêm lời nào, co rúm lại một góc cúi đầu nhìn sàn nhà, giả vờ như không thấy gì.

Bị tiếng khóc của Ôn Tưởng làm cho đau đầu, Tưởng Vũ Vi trực tiếp ném cậu bé cho người giúp việc: "Bảo nó câm miệng lại!"

Chẳng thèm quan tâm Ôn Tưởng đang khóc đứt hơi, Tưởng Vũ Vi đi thẳng lên lầu về phòng ngủ. Đóng cửa lại, ả ném túi xách xuống đất, ngồi xuống trước bàn trang điểm với vẻ mặt đầy mệt mỏi. Nếu Ôn Lập Trạch không giúp ả, ả thật sự không biết phải tìm ai. Lẽ nào... thật sự phải thú nhận tất cả với Tưởng lão gia sao? Vừa nghĩ đến khả năng này, Tưởng Vũ Vi đã cảm thấy nghẹt thở, nhưng ngoài lựa chọn này ra, dường như ả chẳng còn cách nào khác...

Tối đến, Ôn Lập Trạch về nhà, nhận thấy bầu không khí rõ ràng có gì đó không ổn. Ngày thường Ôn Tưởng không xem TV thì cũng chạy nhảy lung tung trong nhà, hôm nay lại im lìm trong phòng, không thấy bóng dáng đâu.

Người giúp việc tiến lên thay giày cho hắn, thấp giọng báo cáo: "Cậu chủ, tiểu thư hôm nay tâm trạng không tốt... về nhà đã đ.á.n.h tiểu thiếu gia một trận rồi nhốt mình trong phòng, không ra ngoài nữa ạ."

"Tôi biết rồi, để tôi lên xem sao."

Nghe vậy, người giúp việc lập tức thở phào nhẹ nhõm. Trước đây mỗi khi Tưởng Vũ Vi tức giận, chỉ cần Ôn Lập Trạch đi dỗ dành một lát là sẽ ổn ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vâng, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi, đang được giữ ấm trong bếp, có thể dùng bất cứ lúc nào ạ."

Ôn Lập Trạch gật đầu, rảo bước lên lầu. Đứng trước cửa phòng ngủ, hắn gõ cửa, bên trong lập tức truyền đến giọng nói thiếu kiên nhẫn của Tưởng Vũ Vi: "Chẳng phải tôi đã nói tối nay không ăn cơm sao? Còn dám đến làm phiền tôi thì dọn đồ cút đi!"

"Vũ Vi, là anh đây, em mở cửa đi, chúng ta nói chuyện."

Căn phòng im lặng vài giây, rồi giọng nói lạnh lùng của Tưởng Vũ Vi lại vang lên: "Ôn Lập Trạch, nếu anh không chịu giúp tôi thì tôi và anh chẳng có gì để nói cả. Tối nay anh ngủ phòng bên đi, tôi không muốn thấy mặt anh."

Ôn Lập Trạch nhướng mày: "Vốn dĩ anh còn định gợi ý cho em một cách, xem ra em không cần anh nữa rồi, vậy anh đi đây."

Bên trong lại trở nên im lặng, dường như Tưởng Vũ Vi căn bản không thèm nghe lời hắn nói. Ôn Lập Trạch cũng không vội, thong thả đứng chờ ở cửa. Mười mấy giây sau, bên trong quả nhiên truyền đến tiếng bước chân, rồi dừng lại sau cánh cửa. Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ mở ra, lộ ra khuôn mặt vẫn còn vương nét giận dữ của Tưởng Vũ Vi.

"Cách gì?"

"Xuống lầu ăn cơm trước đã, ăn xong anh sẽ nói cho em biết."

Sắc mặt Tưởng Vũ Vi trầm xuống: "Ôn Lập Trạch, tôi không có tâm trạng đùa giỡn với anh đâu!"

Ôn Lập Trạch nhìn ả, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng: "Vũ Vi, sao anh lại lấy chuyện này ra đùa với em được chứ? Ngoan, xuống ăn cơm đi, dù thế nào cũng không được ngược đãi cơ thể mình."

Đối diện với ánh mắt thâm tình của hắn, lửa giận trong lòng Tưởng Vũ Vi vơi đi không ít, nhưng ả vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Vậy anh phải đảm bảo là anh không lừa tôi."

"Được, anh đảm bảo. Bây giờ có thể xuống ăn cơm được chưa? Tưởng Tưởng biết em không vui nên cũng không chịu ăn tối, cứ đòi đợi em đấy."

Tưởng Vũ Vi c.ắ.n môi, nghĩ đến việc sáng nay mình đã đ.á.n.h Ôn Tưởng, trong mắt thoáng qua một tia áy náy. Lúc đó ả quá tức giận nên mất lý trí, giờ bình tĩnh lại mới bắt đầu thấy hối hận.

Một bàn tay thon dài đưa đến, khẽ chạm lên trán ả: "Nhiệt độ bình thường mà, sao mặt em lại trắng bệch thế này?"

Tưởng Vũ Vi lắc đầu, cúi mặt tránh né ánh mắt hắn: "Tôi không sao, chúng ta xuống thôi."

Hai người một trước một sau xuống lầu, Ôn Tưởng vẫn đang ngồi trên sàn phòng khách chơi đồ chơi. Nghe thấy tiếng bước chân, cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tưởng Vũ Vi thì trong mắt thoáng qua sự sợ hãi, cơ thể bất giác co rụt lại. Thấy dáng vẻ đó của con trai, Tưởng Vũ Vi càng thêm áy náy, dù có tức giận đến mấy ả cũng không nên trút lên đầu đứa trẻ.

Ả đi đến trước mặt Ôn Tưởng ngồi xổm xuống, định đưa tay vuốt tóc cậu bé, nhưng Ôn Tưởng lại né tránh, ánh mắt đầy vẻ khiếp sợ.

"Mẹ... con biết sai rồi... mẹ đừng đ.á.n.h con nữa..."

Tim Tưởng Vũ Vi thắt lại: "Tưởng Tưởng, xin lỗi con, hôm nay mẹ không nên đ.á.n.h con, hy vọng con có thể tha thứ cho mẹ."