Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 553: Kế Hoạch Khu Nghỉ Dưỡng Kim Thủy



Ôn Tưởng cúi đầu không nói lời nào, chỉ lơ đãng nghịch ngợm những ngón tay của mình, bầu không khí trở nên vô cùng gượng gạo.

Ôn Lập Trạch tiến lại gần, ngồi xổm xuống bên cạnh Tưởng Vũ Vi, nhìn Ôn Tưởng và nói: "Tưởng Tưởng, ngẩng đầu nhìn ba nào."

Động tác trên tay Ôn Tưởng khựng lại, một lúc sau mới chậm chạp ngẩng đầu lên.

"Tưởng Tưởng, hôm nay mẹ đ.á.n.h con quả thực là lỗi của mẹ, nhưng con hãy suy nghĩ kỹ lại xem, lẽ nào con không có lỗi sao? Nếu không phải hôm qua con nói dối lừa mẹ rằng Tô Nhất Minh đẩy con ngã, mẹ cũng sẽ không tức giận đến mức đ.á.n.h con. Vậy nên chuyện này con cũng có phần sai, đúng không?"

Ôn Tưởng do dự một lát, rồi dưới ánh mắt thâm trầm của Ôn Lập Trạch, cậu bé im lặng gật đầu.

"Nếu con đã thừa nhận mình có lỗi, mà mẹ cũng đã xin lỗi con rồi, vậy con có nên chấp nhận lời xin lỗi đó và xin lỗi lại mẹ không?"

Ôn Tưởng lại im lặng.

Tưởng Vũ Vi quay sang nhìn Ôn Lập Trạch, thấp giọng nói: "Thôi bỏ đi, chuyện này cũng tại em quá kích động. Tưởng Tưởng vẫn còn là một đứa trẻ, sau này từ từ dạy bảo là được."

Ôn Lập Trạch có chút bất đắc dĩ: "Vũ Vi, em cứ như vậy sớm muộn gì cũng sẽ nuông chiều làm hư nó mất."

Ôn Tưởng dám nói dối là vì dựa dẫm vào thế lực chống lưng của nhà họ Tưởng. Lần này lời nói dối chưa gây ra hậu quả gì lớn, nhưng nếu sau này cứ gặp chuyện bất lợi là lại nói dối, sẽ có ngày nhà họ Tưởng không gánh vác nổi hậu quả đâu.

"Nuông chiều làm hư thì đã sao? Chỉ cần nhà họ Tưởng còn đứng vững một ngày, sẽ không để nó phải chịu thiệt thòi."

Ôn Lập Trạch: "..."

Thấy hắn có vẻ cạn lời, Tưởng Vũ Vi ôm lấy cánh tay hắn, ghé sát tai thì thầm: "Hôm nay em vừa mới đ.á.n.h con xong, giờ có nói đạo lý gì nó cũng không lọt tai đâu, khéo lại khiến nó càng oán hận em thêm. Anh cứ phối hợp với em một chút đi, sau này chúng ta sẽ từ từ uốn nắn thói quen nói dối của nó sau."

Ôn Lập Trạch mím môi, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Tưởng Vũ Vi nở nụ cười, nắm lấy tay Ôn Tưởng: "Tưởng Tưởng, nếu con đã chấp nhận lời xin lỗi của mẹ, vậy chuyện này coi như xong nhé, chúng ta đi ăn cơm thôi."

Ôn Tưởng nhìn bàn tay mẹ đang nắm lấy tay mình, khuôn mặt vốn không cảm xúc cũng lộ ra một nụ cười, để mặc ả dắt vào phòng ăn.

Sau bữa tối, Tưởng Vũ Vi không thể chờ đợi thêm được nữa, liền hỏi Ôn Lập Trạch về "cách" mà hắn đã nhắc tới. Ôn Lập Trạch bảo ả cùng hắn vào thư phòng. Đóng cửa thư phòng lại, Tưởng Vũ Vi định lên tiếng hỏi thì Ôn Lập Trạch đã lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu đưa cho ả.

"Em xem cái này trước đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tưởng Vũ Vi nghi hoặc nhận lấy, thấy trên bìa đề mấy chữ "Kế hoạch Khu nghỉ dưỡng Kim Thủy", ả khẽ nhíu mày.

Khu nghỉ dưỡng Kim Thủy là dự án lớn nhất năm nay của công ty Tinh Diệu thuộc tập đoàn Dĩ Sáng. Mà Dĩ Sáng là một công ty công nghệ mới nổi lên vô cùng mạnh mẽ tại Thâm Thị hơn năm năm trước. Kể từ khi ra đời, công ty này đã cạnh tranh gay gắt với Thanh Hồng trong lĩnh vực đổi mới công nghệ, hiện nay có thể coi là ngang tài ngang sức với Thanh Hồng.

Còn Tinh Diệu là công ty con mới được Dĩ Sáng thành lập năm ngoái. Chỉ trong vòng một năm, nó đã mở hàng loạt chuỗi khách sạn tại các thành phố lớn trong nước, vươn lên vị trí hàng đầu và bắt đầu thu về lợi nhuận khủng. Vì dự án Kim Thủy, Tinh Diệu đã đầu tư hàng chục tỷ để mua một mảnh đất lớn ở ngoại ô Thâm Thị, định xây dựng một khu nghỉ dưỡng quy mô hàng nghìn mét vuông.

Rất nhiều công ty muốn nhảy vào dự án này để chia phần lợi nhuận, nhưng Tinh Diệu vẫn luôn khước từ. Trước đây Tưởng Thị cũng từng muốn tham gia, nhưng Tưởng Vũ Vi đã tìm gặp đối phương nhiều lần mà ngay cả Tổng giám đốc của Tinh Diệu cũng không gặp nổi, lần nào cũng chỉ có giám đốc bộ phận phát triển ra tiếp đãi qua loa. Thấy khu nghỉ dưỡng sắp khởi công, mọi người đều nghĩ không còn cơ hội nữa nên cũng dần bỏ cuộc.

Ả có chút không vui nhìn Ôn Lập Trạch: "Cái cách mà anh nói chính là cầm một xấp tài liệu vô dụng này đến để đối phó tôi sao?"

Ôn Lập Trạch mỉm cười dịu dàng: "Vũ Vi, chỉ cần Tưởng Thị tham gia được vào dự án này, lợi nhuận thu về chắc chắn sẽ nhiều hơn hẳn việc cùng Thanh Hồng đấu thầu dự án xây dựng thành phố kia."

Tưởng Vũ Vi bực bội: "Tôi đương nhiên biết điều đó, nhưng vấn đề là tôi còn chẳng gặp nổi Tổng giám đốc của Tinh Diệu, nói gì đến chuyện tham gia dự án. Tinh Diệu căn bản không có ý định cho công ty khác nhúng tay vào."

"Anh nghe nói gần đây chuỗi cung ứng vốn của Tinh Diệu đang gặp vấn đề, cấp cao của tập đoàn Dĩ Sáng cũng không đồng ý tiếp tục rót vốn cho họ. Dù sao giai đoạn đầu mua đất đã ngốn hàng chục tỷ rồi, nếu tiếp tục rót vốn cho Tinh Diệu chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hoạt động chung của Dĩ Sáng."

"Anh chắc chắn chứ?" Nếu Tinh Diệu thực sự thiếu vốn, thì đây quả là một cơ hội ngàn năm có một.

Ôn Lập Trạch gật đầu: "Đương nhiên, anh có một người bạn làm việc ở Tinh Diệu, tin tức tuyệt đối chính xác. Chỉ là nếu muốn tham gia dự án này, số vốn đầu tư ban đầu chắc chắn sẽ không hề nhỏ."

Tưởng Vũ Vi hít sâu một hơi, trầm ngâm: "Để tôi hẹn gặp Tổng giám đốc Tinh Diệu trước đã. Nếu tin tức là thật và ông ta đồng ý, chuyện vốn liếng tôi sẽ đi thương lượng với ông nội."

Nếu có thể giúp Tưởng Thị tham gia vào dự án này, Tưởng lão gia không những không để tâm đến chuyện thất bại trước đó, mà còn sẽ giữ lời hứa trao cổ phần cho ả. Nghĩ đến đây, ánh mắt Tưởng Vũ Vi thoáng qua một tia quyết tâm mãnh liệt.

"Tổng giám đốc của Tinh Diệu thường đi đ.á.n.h golf vào lúc hai giờ chiều mỗi thứ Bảy, em có thể đến đó chờ ông ta."

Tưởng Vũ Vi ngạc nhiên: "Sao anh lại biết rõ lịch trình riêng tư của ông ta như vậy?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Chẳng phải vì em sao, anh mới phải đi hỏi thăm người bạn kia, cậu ta cũng tốn không ít công sức mới lấy được lịch trình này đấy."

Lời giải thích này không những không làm Tưởng Vũ Vi xua tan nghi ngờ, mà lông mày ả còn nhíu c.h.ặ.t hơn: "Vậy tại sao trước đây anh không giúp tôi hỏi thăm?"