Ôn Lập Trạch nhìn ả với vẻ mặt bất đắc dĩ: "Trước đây bạn của anh chưa hẹn hò với thư ký của Tổng giám đốc Tinh Diệu mà."
Tưởng Vũ Vi ngẩn ra một lúc, rồi cũng hiểu ra vấn đề. Ả đặt tập tài liệu xuống bàn, vòng qua bàn làm việc đi đến trước mặt Ôn Lập Trạch, đưa tay ôm lấy cổ hắn, nhón chân trao cho hắn một nụ hôn. Ôn Lập Trạch thuận thế ôm lấy eo ả, cúi đầu đáp lại nụ hôn nồng cháy, trong thư phòng nhanh ch.óng vang lên những âm thanh ái muội.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Tưởng Vũ Vi tựa đầu vào n.g.ự.c Ôn Lập Trạch, giọng nói nũng nịu: "Đây là phần thưởng dành cho anh đấy!"
Ánh mắt Ôn Lập Trạch tối sầm lại, ngón tay hắn nhẹ nhàng vân vê lọn tóc dài của ả, khẽ nhếch môi cười: "Cảm ơn vợ yêu."
Hắn vốn dĩ đã rất điển trai, lúc này lại nở nụ cười mê người khiến Tưởng Vũ Vi bất giác nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn. Đó là một ngày mưa, Tưởng lão gia phải nhập viện, ả vội vã đến thăm thì va phải Ôn Lập Trạch, chiếc ô trong tay làm ướt sũng áo hắn. Lúc đó vì lo lắng cho bệnh tình của ông nội nên tâm trạng ả rất tệ, nhưng khi ngẩng đầu lên, ả lại bắt gặp một đôi mắt vô cùng dịu dàng, khiến ả sững sờ trong giây lát.
Người đàn ông trước mặt ngũ quan tuấn tú, dáng người cao lớn, mặc bộ vest màu xám xanh, cổ áo sơ mi trắng mở hờ hai cúc trên cùng, yết hầu khẽ chuyển động đầy quyến rũ. Khoảnh khắc đó, Tưởng Vũ Vi nghe rõ tiếng trái tim mình đập loạn nhịp. Chính vì vậy, sau này dù Tưởng lão gia không đồng ý, ả vẫn kiên quyết đòi gả cho Ôn Lập Trạch bằng được.
May mắn thay, ả đã không chọn sai người. Sau khi kết hôn, công ty game mà Tưởng lão gia giao cho hắn vốn là một công ty con thua lỗ nặng nề nhất của Tưởng Thị, định bụng cuối năm sẽ đóng cửa. Nhưng dưới sự nỗ lực ngày đêm của Ôn Lập Trạch, nó đã chuyển lỗ thành lãi, hiện nay trở thành một trong những công ty con kiếm tiền nhiều nhất tập đoàn. Từ đó, không còn ai trong nhà họ Tưởng dám nói ả chọn sai chồng, cũng không ai dám coi thường hắn nữa.
"Chồng à, chúng ta đã lâu không... tối nay nhé..."
Nụ cười trên môi Ôn Lập Trạch nhạt đi đôi chút, hắn cúi đầu nắm lấy tay ả đặt lên môi hôn một cái, giọng nói dịu dàng như nước: "Khoảng thời gian này em bận rộn công việc như vậy, anh chỉ sợ em quá mệt mỏi thôi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Không mệt đâu, tối nay anh đừng làm việc muộn quá nhé, em về phòng đợi anh trước!"
"Được."
Sau khi Tưởng Vũ Vi rời đi, nụ cười trên mặt Ôn Lập Trạch lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng. Hắn rút một tờ giấy ăn trên bàn, lau sạch vết son trên môi mình. Điện thoại trên bàn rung lên, là Tưởng Thao gọi đến. Ôn Lập Trạch nhướng mày, nhấn nút nghe.
"Có việc gì?"
"Em rể à, anh vào công ty cũng được mấy ngày rồi mà đến giờ vẫn chưa chốt được đơn hàng nào. Em rể quan hệ rộng, hay là giới thiệu cho anh vài khách hàng béo bở đi?" Giọng Tưởng Thao đầy vẻ lả lơi, dường như chắc chắn rằng Ôn Lập Trạch sẽ phải giúp mình.
Ôn Lập Trạch thản nhiên, lời nói không chút hơi ấm: "Xin lỗi, tôi không giúp được anh."
Tưởng Thao hừ cười một tiếng: "Ôn Lập Trạch, chắc anh cũng không muốn để Tưởng Vũ Vi biết chuyện ngày đó anh và cô ta nói chuyện trong hòn non bộ, chính anh là người đưa đoạn ghi âm đó cho tôi chứ?"
"Anh đang uy h.i.ế.p tôi sao?" Ôn Lập Trạch cầm chiếc bật lửa trên bàn, khẽ bấm, ngọn lửa xanh bùng lên rồi lại tắt ngấm khi hắn buông tay.
"Sao lại nói uy h.i.ế.p nghe nặng nề thế? Tôi chỉ nhắc nhở anh rằng chúng ta đang ngồi chung một thuyền. Nếu tôi không vượt qua được bài kiểm tra của ông nội để vào công ty, lúc thất vọng quá tôi lỡ lời nói ra những điều không nên nói thì cũng là chuyện thường tình thôi, anh thấy có đúng không?"
Ôn Lập Trạch khẽ nhếch môi: "Anh nói đúng, nhưng ai có thể chứng minh đoạn ghi âm đó là do tôi đưa cho anh? Anh có bằng chứng gì không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cuộc điện thoại này chính là bằng chứng!"
Ý cười trên môi Ôn Lập Trạch càng sâu thêm vài phần, hắn thấp giọng nói gì đó vào điện thoại, khiến kẻ ở đầu dây bên kia lập tức im bặt như bị bóp nghẹt cổ.
"Tôi không thích làm việc với kẻ ngốc. Nể mặt anh là anh họ của Vũ Vi, lần này tôi không chấp nhặt, nếu còn có lần sau..."
Chưa đợi hắn nói hết câu, Tưởng Thao đã vội vàng phân bua: "Em rể... à không... anh Ôn, anh yên tâm, đoạn ghi âm đó là do tôi tự ghi lại, không liên quan gì đến anh cả. Lúc nãy là do đầu óc tôi lú lẫn, anh đừng để bụng nhé."
"Cái đó, nếu anh Ôn không còn gì dặn dò thì tôi xin phép cúp máy trước, tôi còn chút việc bận." Nói xong, Tưởng Thao vội vã dập máy.
Ôn Lập Trạch đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt phản chiếu đôi mắt tràn đầy vẻ thâm trầm của hắn. Rất nhanh thôi, hắn có thể đường hoàng đứng bên cạnh Tô Dĩ Ninh rồi.
Tại phòng khách biệt thự của Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh đang chơi đùa cùng Đậu Đậu thì đột nhiên hắt xì một cái. Thẩm Tứ và Đậu Đậu ngồi bên cạnh đồng thời quay sang nhìn cô, một lớn một nhỏ đều lộ rõ vẻ quan tâm.
"Mẹ ơi, mẹ không sao chứ?"
"Em bị cảm lạnh à?" Hai cha con đồng thanh hỏi.
Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Không sao, chỉ là đột nhiên muốn hắt xì thôi, chúng ta chơi tiếp đi."
"Thật sự không sao chứ?"
"Vâng, không sao đâu. Anh chơi với Đậu Đậu đi, em lên lầu khoác thêm cái áo."
"Được."
Cho đến khi bóng dáng Tô Dĩ Ninh biến mất ở đầu cầu thang, Thẩm Tứ mới thu hồi ánh mắt, cúi xuống tiếp tục chơi đồ chơi với con trai.
"Ba ơi, con muốn đi leo núi. Cuối tuần này ba mẹ đưa con đi được không?"
Thẩm Tứ nhướng mày: "Sao tự nhiên lại muốn đi leo núi?"
"Bạn cùng bàn của con được ba mẹ đưa đi leo núi cuối tuần rồi, còn chụp bao nhiêu là ảnh đẹp nữa. Nó cho con xem ảnh, mà ba mẹ với con vẫn chưa có tấm ảnh chụp chung nào cả." Khi nói những lời này, mắt Đậu Đậu đầy vẻ ngưỡng mộ.
Trước đây thấy ba của các bạn khác đến trường đón, Đậu Đậu đã vô cùng khao khát ba mình cũng có thể làm như vậy. Bây giờ thấy ảnh gia đình người ta, cậu bé cũng muốn được chụp ảnh cùng ba mẹ. Trong lòng Thẩm Tứ dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa chua xót vì đã bỏ lỡ năm năm đầu đời của con, vừa thấy may mắn vì đã tìm lại được mẹ con cô.